Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Tắc Tình Yêu

Công Tắc Tình Yêu

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341387

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1387 lượt.

hà có gắn một tấm gương, cô nhìn thấy mình đang nằm trên chiếc giường lớn, tấm ga trải giường bằng lụa đen tựa như đáy biển tối tăm u ám, còn cô là một con sao biển, cuộn những xúc tu của mình lại, chầm chậm trôi dập dềnh. Trong tấm gương dường như có một hang động, lại như thể trần nhà sập xuống, có yêu ma quỷ quái gì đó từ trong ấy vươn tay ra, chầm chậm vuốt ve xoa nắn gương mặt cô. Chu Tiểu Manh cảm thấy dễ chịu vô cùng, thoải mái vô cùng, chỉ thiếu điều không ngủ thiếp đi mà thôi.






Cũng không biết bao lâu sau, cánh cửa bị đạp đánh rầm một tiếng, bật tung ra, Chu Diễn Chiếu sải chân bước tới, nhấc bổng Chu Tiểu Manh lên, vỗ mạnh vào mặt cô: “Chu Tiểu Manh!”
“Anh về rồi à…” Chu Tiểu Manh cảm thấy đầu lưỡi mình cũng sưng vù lên, nói năng không còn lưu loát nữa, như thể vừa uống rượu say, nhưng uống say cũng không dễ chịu đến thế. Chu Diễn Chiếu nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, đột nhiên anh buông tay, Chu Tiểu Manh rơi bịch xuống giường, mà vẫn cười hì hì hà hà, tựa như một chú cá quằn quại quẫy mình trong nước, cảm giác khoan khoái dễ chịu khó tả. Chu Diễn Chiếu vào phòng tắm đảo mắt nhìn quanh, rồi lập tức xông ra, xách cô vào trong đó: “Nôn ra!”
“Xin anh hãy trả lại em những gì anh lấy của em… hãy nôn ra những gì đã ăn của em…” Chu Tiểu Manh vừa cười vừa hát, sai cả lời lẫn nhạc: “Ngàn sao lấp lánh chép ghi lại… biến thành lời bộc bạch của hai ta…”
Chu Diễn Chiếu ném cô vào bồn tắm, tự mình cầm vòi hoa sen, mở nước lạnh ra xối mạnh lên đầu cô. Dòng nước lạnh băng quất vào mặt cô đau rát. Chu Tiểu Manh kêu ré lên, nhào tới hung hăng tát cho Chu Diễn Chiếu một cái. Chu Diễn Chiếu đùng đùng nổi giận, nhưng không đánh lại, Chu Tiểu Manh còn toan đánh anh ta thêm một phát nữa, nhưng bị anh ta tránh được, tóm lấy cánh tay cô ấn xuống nước: “Cô tỉnh táo lại đi!”
Chu Tiểu Manh không đánh trúng mặt Chu Diễn Chiếu, liền túm lấy tay anh ta, cắn vào gan bàn tay một cái thật mạnh, mùi máu tanh xộc lên giữa các kẽ răng, máu men theo khóe miệng cô rỉ ra ngoài. Chu Diễn Chiếu nhíu mày đau đớn, bóp chặt mũi cô. Chu Tiểu Manh bị ngạt, đành phải nhả ra. Lúc này, cô tựa như một con thú, hết sức nhanh nhẹn, bám vào tay vịn nhảy khỏi bồn tắm lao bổ ra ngoài. Chu Diễn Chiếu tóm lấy thắt lưng cô, cô vẫn sống chết vùng vẫy kịch liệt: “Anh buông ra! Buông tay ra!” Đoạn xoay người lại, tay đấm chân đạp loạn xạ, Chu Diễn Chiếu ấn cô xuống bồn tắm lần nữa, làm cô sặc sụa, nuốt phải mấy ngụm nước lớn. Chu Diễn Chiếu gằn giọng rít lên: “Cô uống bao nhiêu viên rồi? Nôn ra mau!”
“Mẹ em còn thảm hơn bố anh nhiều!”
“Đấy là đáng đời mẹ cô.”
“Vậy em nợ anh cái gì? Em nợ anh cái gì?”
“Cô nợ anh ấy à, nhiều lắm! Ai nuôi cô từ tấm bé đến giờ? Ai coi cô như con gái mình rứt ruột đẻ ra? Là bố anh! Nếu không phải ngày nào ông ấy cũng vui vẻ ngắm nhìn cô, cô tưởng mình có thể đứng đây nói chuyện với anh à? Chu Tiểu Manh, anh biết cô đang nổi điên gì rồi, anh tìm đàn bà thế nào cũng không được, mà nhất định phải tìm cô đúng không? Anh nói cho cô biết, cô chỉ là đồ chơi thôi, đồ chơi có hiểu không? Anh lấy tiền ra mua, cô nhận tiền đem bán, cô có tư cách gì mà ở đây nổi điên với anh? Cô có tư cách gì mà làm ầm lên với anh? Anh nói cho cô biết, sau này cấm cô lén lút đi tìm Tôn Lăng Hy, nếu cô còn không ghi nhớ lời anh, anh đánh cho cô gãy chân! Cả đời này cũng đừng hòng đi đâu được nữa, ngoan ngoãn ở nhà mà hầu hạ bố anh!”
Chu Tiểu Manh khóc òa lên một tiếng, là thứ âm thanh phát ra từ đáy cổ họng, âm thanh bi thiết nhất mà con người phát ra trong lúc tuyệt vọng: “Trả lại cho em! Trả lại cho em!”
Chu Diễn Chiếu hất tay Chu Tiểu Manh ra, cầm vòi sen xối loạn xạ vào mặt cô: “Chưa tỉnh thì tỉnh lại rồi nói chuyện tiếp!”
Chu Tiểu Manh khóc lóc, oằn người lại, vừa thút thít vừa vùng vẫy giãy giụa: “Trả lại cho em…”
Mu bàn tay của Chu Diễn Chiếu bị cô cắn gập vào, nước lạnh làm vết thương đau nhói lên, anh ta nổi điên, vứt vòi hoa sen, khóa trái cửa lại, đi xuống lầu tìm hộp thuốc, vừa đúng lúc Tiểu Quang đang lặng lẽ đứng dưới nhà, thấy anh ta đi xuống, gã cũng không hỏi tiếng nào, đưa luôn hộp thuốc trên tay ra. Chu Diễn Chiếu đang bừng bừng lửa giận không có chỗ nào xả, đón lấy rồi ném mạnh hộp thuốc xuống bàn, đổ hết cả chai lọ bên trong ra. Tiểu Quang vẫn không hé răng nửa lời, tìm băng gạc, đổ thuốc bột lên, ấn vào vết thương trên mu bàn tay Chu Diễn Chiếu. Dường như vết thương bị đổ thuốc bột vào rất đau đớn, Chu Diễn Chiếu không nhịn được, nhíu mày nói: “Cậu nhẹ tay thôi, tôi có què tay cụt chân gì đâu!”
“Anh Mười, em thấy anh cũng chẳng mấy nữa là què chân cụt tay đâu.”
Chu Diễn Chiếu nghe Tiểu Quang nói câu này, chẳng hiểu sao lại không hề tức giận, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm gã ta.
“Ban đầu em đã khuyên anh Mười thế nào? Nhưng anh lại mềm lòng không nghe theo.”
“Tôi với cô ta từ nhỏ lớn lên bên nhau…”
“Nếu anh Mười còn niệm chút tình anh em ấy, thì lúc đầu cần phải quyết đoán, giết cô ta cho xong, kết thúc