Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341385
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.
áo nào.”
Chu Bân Lễ ngây ngô nhìn cô một lúc, đột nhiên hỏi: “Tiểu Manh, ai đánh con thế?”
“Có ai đánh con đâu.”
“Đừng gạt bố…” Chu Bân Lễ bập bẹ nói không rõ tiếng: “Cổ con…”
Chu Tiểu Manh xưa nay chẳng bao giờ chịu soi gương, lúc này mới cúi đầu xuống nhìn kỹ, thì ra hôm qua Tiểu Quang tóm lấy cổ, kéo cô lên, đã làm cổ cô tím bầm lại. Cô nói: “Không có gì, giờ thể dục hôm qua, con nhảy xà đơn nhưng không qua nổi…”
Chu Bân Lễ nhệch miệng cười: “Nhảy xà đơn… Tiểu Manh ngốc…”
Chu Tiểu Manh cũng cười theo: “Vâng, con sợ ghê lắm…” Hồi nhỏ cô sợ nhất là đau, không chịu trượt băng, cũng không chịu tập xe đạp, sợ ngã đau. Vì vậy, mỗi lần đến giờ thể dục, nếu phải nhảy ngựa hay xà đơn, cô chẳng bao giờ đạt yêu cầu cả.
“Mẹ con nói… con gái phải cẩn thận… đừng để lại sẹo…”
“Ừm, con biết rồi.” Chu Tiểu Manh vừa nói vừa dỗ dành ông ăn cháo: “Bố ăn nhanh lên nào, không là con lại muộn học đấy.”
“Anh con đâu?”
“Anh ấy đi làm rồi.”
“Không đánh nhau với người ta đấy chứ?”
“Không mà, anh ấy không đánh nhau với người ta từ lâu lắm rồi.”
Ký ức của Chu Bân Lễ lại bắt đầu hỗn loạn, giống như một đứa nhỏ không thể nhớ nổi trình tự thời gian, nhưng được cô dỗ dành, ông cũng nhanh chóng ăn hết bát cháo. Chu Tiểu Manh cầm khăn ướt giúp ông lau mặt, lại nói: “Hôm nay trời đẹp lắm, để chị Từ đưa bố ra vườn hoa nhé, được không ạ?”
“Con đi học… muộn giờ…”
”Không sao, con đi ngay đây.”
“Đừng để muộn…”
Cô cầm cặp sách ra ngoài, lúc đến cửa thay giày mới sực nhớ ra, hôm nay là thứ Bảy. Cô ngồi trên chiếc ghế chỗ tiền sảnh, nhất thời ngẩn ngơ, song rốt cuộc cũng xỏ giày vào, để cặp sách xuống, cầm ba lô bước ra ngoài.
Lái xe hỏi: “Cô chủ đi đâu ạ?”
Kỳ thực, cô cũng chẳng có nơi nào để đi cả, chỉ là không muốn ở trong ngôi nhà ấy. Cô đáp: “Tôi muốn đi xem điện thoại mới.”
Lái xe chở cô đến trung tâm thương mại, rồi theo sát cô như hình với bóng không rời. Toàn bộ tầng bảy đều bán đồ điện tử, có rất nhiều cửa hàng ủy quyền của các hãng khác nhau, cô xem hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, rốt cuộc vẫn không mua được gì. Cô nói với lái xe: “Những cái này đều không hợp, tôi muốn đến chợ đồ điện tử.”
Tay tài xế lộ ra vẻ khó xử, trong thành phố có một chợ đồ điện tử rất nổi tiếng, nguyên bảy tầng lầu chỉ bán máy tính và điện thoại di động. Nhưng ở đó, mỗi tầng đều chia thành các ki-ốt nhỏ cho thuê lại, chẳng những rồng rắn hỗn tạp mà còn giống như mê cung vậy. Lái xe đề nghị: “Hay là cô chủ nói muốn mua điện thoại kiểu gì, để tôi bảo anh Quang sai người đi mua về cho cô.”
“Anh trai tôi không cho tôi tìm Tiểu Quang.” Chu Tiểu Manh sa sầm mặt, dẩu môi lên: “Muốn gọi điện thoại thì anh đi mà gọi, tôi không thèm động vào hạng người xúi quẩy ấy đâu!”
Mặc dù nghe cô nói vậy, nhưng tay lái xe vẫn kiên quyết gọi điện thoại cho Tiểu Quang. Quả nhiên, Tiểu Quang nghe điện thoại, thấy bảo là chuyện của Chu Tiểu Manh, gã thoáng ngập ngừng do dự, cuối cùng mới nói: “Cậu đi với cô ấy, đừng để mất dấu là được.” Tay lái xe xưa nay chưa từng thấy Tiểu Quang do dự như thế bao giờ, không khỏi giật mình khiếp sợ, liền gác máy, đoạn nói với cô: “Anh Quang bảo tôi đưa cô đi…” Anh ta nói tới đây, lại không kìm được bổ sung thêm một câu: “Cô chủ, chỗ đó rất phức tạp, lại đông người nữa, cô không thể đi lung tung, bằng không xảy ra chuyện thì tôi không gánh vác nổi đâu.”
“Tôi chỉ đi mua cái điện thoại di động thôi mà.” Chu Tiểu Manh lấy làm tức giận: “Tôi có phải trẻ con ba tuổi đâu, suốt ngày cứ sợ người ta lừa đem bán là sao.”
Lúc họ đến chợ đồ điện tử mới biết, Tiểu Quang vẫn không yên tâm, vì vậy đã đặc biệt báo cho sếp sòng quản lý khu vực này là La Sĩ Hào, hay còn được gọi là anh Hào. Con người La Sĩ Hào cực kỳ hào sảng thoải mái, y nói: “Cô hai đến chơi chợ, ấy là nể mặt chúng tôi lắm, có điều giờ mới dẹp đường sợ không kịp, để tôi bảo thêm mấy thằng đi theo cô hai là được.” Vì vậy, Chu Tiểu Manh vừa mới xuống xe đã có bảy tám gã cao to bước lên đón, đồng thanh chào một tiếng: “Cô hai!”
Chu Tiểu Manh không vui, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Tay lái xe dính chặt lấy cô, giúp cô xách ba lô, bảy tám người kia tiền hô hậu ủng xung quanh, tựa như lính dẹp đường, vừa đi vào khu mua bán ồn ã tiếng người đã vây kín cô vào giữa, tạo thành lớp tường đồng vách sắt. Mấy người đó thể hình đều vạm vỡ, cao hơn một mét tám, trông như mấy tòa tháp sắt, Chu Tiểu Manh bị bọn họ vây quanh, có kiễng hết chân lên cũng chẳng nhìn thấy gì bên ngoài.
Chu Tiểu Manh dở khóc dở cười, nhưng La Sĩ Hào vẫn chưa yên tâm, còn gọi điện cho lái xe, đặc biệt được yêu cầu nói chuyện với cô: “Cô hai, cô cứ việc đi chơi thoải mái! Bảy tầng nhà này cô vừa mắt cái gì, cứ nói ra là được. Hiếm hoi lắm cô mới tới đây một chuyến, dù thế nào cũng phải cho chúng tôi chút thể diện chứ.”
Chu Tiểu Manh đành cười cười nói: “Cảm ơn anh Hào, lúc về tôi sẽ bảo anh tôi cảm ơn anh!”
“Không cần không cần! Tôi nợ đại ca nhiều lắm mà! Hôm nay dẫu cô có mang xe container đến khuân hàng về thì tôi vẫn giữ trọn được đạo chủ nhà mà,