Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341842
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.
người khác giới liền mất luôn tính người!
Cứ theo đuổi đi, cứ theo đuổi đi! Chẳng liên quan gì đến cô hết!
Hàn Tú đặt tay lên ngực, thấy trái tim khẽ nhói đau, cảm giác như chẳng thể nào thở nổi.
Mâu thuẫn giữa yêu & không yêu
(1)
Tiểu Thất vốn không nhiều lời, nếu người khác không chủ động trước thì anh tuyệt đối không mở miệng, kiếm chuyện làm quà, riêng Hàn Tú là trường hợp ngoại lệ. Tiếc là sau khi vì anh mà xảy ra "tranh chấp" với Sam Sam, Hàn Tú càng chẳng thèm để ý đến anh, nhìn thấy anh thì chỉ lườm một cái rồi bỏ đi.
Chỉ có Hàn Tú đối xử với Tiểu Thất như vậy, còn mọi người trong công ty, từ già đến trẻ, ai cũng rất quý mến anh, bởi vì anh vừa đẹp trai lại vừa ít nói. Tuy anh luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng như cảnh báo "Người lạ cấm lại gần!", nhưng đối với các thím, các dì thích "tám" chuyện thì Tiểu Thất lại là một thính giả tuyệt vời. Không những thế, anh còn không bao giờ từ chối bất cứ lời nhờ vả nào của đồng nghiệp. Vì vậy, tất cả mọi người đều thích gọi anh là Tiểu Thất này, Tiểu Thất kia.
Hàng ngày, ở công ty, cái tên mà Hàn Tú nghe thấy nhiều nhất chính là "Tiểu Thất". Dần dần, cô nhận ra rằng ánh mắt của mình thường xuyên kiếm tìm hình bóng anh, để rồi lần nào cũng thất vọng vì anh đã ra ngoài phục vụ rồi. Khi lấy lại được hồn phách cũng là lúc cô vô cùng ảo não, sau đó lại tự dặn lòng rằng mình chỉ đang tận dụng anh, bởi vì anh kiếm được rất nhiều tiền cho cô.
"Hàn Tú, em thật biết cách làm anh đau lòng đấy!". Anh than thở.
Phải nghĩ một lúc, Hàn Tú mới nhớ ra là Tiểu Thất lần đầu tiên đi làm đã đắc tội Trần Mạnh Lợi rồi Trần Mạnh Lễ giải vây cho cô, sau đó, cô nói đùa là sẽ mời anh ăn cơm hộp. Hàn Tú đã quên béng mất chuyện này vì gần đây, cô mải sầu muộn vì gặp rắc rối trong mối quan hệ với Tiểu Thất. Cô liếc qua cuốn lịch nhỏ đặt trên bàn, quả nhiên là đã gần hai tháng trôi qua. Thực ra không cần có sự việc trên, nếu muốn gần gũi với khách hàng hơn thì cô cũng nên mời Trần Mạnh Lễ một bữa đàng hoàng.
Cô ngượng ngùng nói: "Thật ngại quá! Dạo này, tôi hơi bận nên quên khuấy mất lời hứa với anh. Tối nay, anh có phải làm gì không? Chọn ngày không bằng gặp ngày, nếu tối nay anh rảnh thì tôi sẽ mời anh một bữa. Anh thấy sao?"
Trần Mạnh Lễ nghiêm nghị nói: "Là cơm hộp à?"
Đến lượt Hàn Tú nghiêm mặt: "Hôm đó, tôi chỉ nói đùa thôi mà. Nếu anh thực sự muốn ăn cơm hộp thì tôi cũng ngại, không dám mời anh đâu". Với lại cô cũng chẳng biết làm.
Trần Mạnh Lễ cười: "Được thôi! Ăn gì là do anh chọn nhé!"
"Không thành vấn đề, cả món ăn lẫn thời gian và địa điểm đều do anh quyết định. Chọn xong thì nhắn tin vào di động cho tôi!"
"Được, vậy hẹn gặp em tối nay!"
"Ừm, tối nay gặp lại!"
Đặt điện thoại xuống, Hàn Tú thở phào nhẹ nhõm, ngả người ra ghế. Tối nay, cô không cần bịa ra lí do để trốn ăn cơm cùng Tiểu Thất rồi. Dù mỗi lần đối diện với anh, Hàn Tú đều cảm thấy trái tim mình loạn nhịp, nhưng việc phải tìm mọi cách để lảng tránh anh kiểu này còn khiến cô mệt mỏi hơn.
Hết giờ làm, Hàn Tú liền lái xe đến thẳng nhà hàng Sắc Vị Thập Toàn mà Trần Mạnh Lễ đã đặt trước. Nhà hàng này được trang trí hết sức trang nhã, xung quanh yên tĩnh vô cùng. Mỗi bàn ăn đặt ở một khu riêng biệt, trên bàn để một chiếc đèn bằng thủy tinh nho nhỏ rất đẹp cùng một chiếc bình màu hồng nhạt, mấy chiếc ghế tựa bọc đệm màu đỏ nổi bật, tất cả khiến cho không khí ở đây mang một vẻ đẹp độc đáo và sang trọng. Với cách bài trí đó, dù nhà hàng có đông khách đến mấy thì cũng không tạo cho ta cảm giác bàn bạc chuyện công việc mà còn là điểm hẹn lí tưởng cho mấy đôi tình nhân.
Hàn Tú không hề bất ngờ về sự sắp đặt này. Nếu Trần Mạnh Lễ kéo cô đi ăn tôm cua hay mấy đồ ăn vặt ven đường thì mới là lạ đấy!
Lúc Hàn Tú đến gặp Trần Mạnh Lễ thì anh đã đợi hơn nửa tiếng đồng hồ rồi. Vừa nhìn thấy cô, anh lập tức đứng dậy, kéo ghế ra cho cô.
"Cảm ơn anh!". Hàn Tú ngồi xuống, nhã nhặn đáp.
"Em muốn ăn gì?". Trần Mạnh Lễ đưa thực đơn cho cô.
"Câu này phải để tôi nói mới đúng. Tuy hôm nay tôi mời, nhưng vẫn nên để anh làm chủ mới phải. Anh gọi đi!". Hàn Tú đẩy thực đơn lại cho anh.
Trần Mạnh Lễ mỉm cười, ra hiệu cho nhân viên phục vụ đến rồi gọi vài món đặc sản của nhà hàng. Sau đó, anh gập quyển thực đơn lại, lặng lẽ ngắm ly nước đang cầm trên tay.
Trong ấn tượng của Hàn Tú, Trần Mạnh Lễ là người cởi mở, nhiệt tình, không hiểu sao hôm nay anh lại ít nói như thế, cho nên cô nhất thời chưa thích ứng được. Nhưng dù sao, cô cũng là người mời ăn hôm nay nên không thể để không khí trầm lắng thế này được, nghĩ vậy, Hàn Tú bèn cầm ly nước lạnh ở trước mặt lên và nói: "Cảm ơn anh vì lần trước đã giải vây cho tôi."
Trần Mạnh Lễ lắc nhẹ ly nước lạnh, nở một nụ cười đẹp mê hồn: "Anh đang chờ xem lúc nào em sẽ chủ động nói chuyện với anh, cuối cùng cũng đợi được, có điều ngay vào lúc anh đang hân hoan hi vọng em nói những lời thân mật thì mọi nhiệt thành trong anh lại bị dội một gáo nước lạnh bởi câu nói hết sức khách sáo củ