Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.
ạt. Ngay đến Sam Sam vô tâm vô tình cũng bắt đầu cảm thấy lạ, kêu than: "Có phải cậu đã phát quá ít lương cho đầu bếp Đường nên anh ấy mới kháng nghị bằng cách thách thức giới hạn vị giác của chúng ta không?"
Hàn Tú không nhịn được, biện hộ thay cho Tiểu Thất: "Có cái mà ăn à tốt lắm rồi, sao cậu khó tính vậy?"
"Người khó tính không phải là mình mà là cậu mới đúng! Đã sống chung với nhau bao nhiêu ngày rồi mà tại sao cậu vẫn lạnh nhạt với Đường Trạch Tề thế?"
Hàn Tú kích động, phản bác lại: "Cái gì mà "sống chung" chứ, sao cậu nói khó nghe như vậy hả? Mình lạnh nhạt vô tình ở chỗ nào chứ? Quần áo đã mua cho mấy bộ, lương tháng không thiếu một đồng, các thứ trong nhà cũng để anh ta dùng thoải mái rồi còn gì!"
Sam Sam lắc lắc ngón trỏ: "Không phải thế! Mình cảm thấy dạo này cậu lạ lắm. Trước đây cậu có bao giờ nhiệt tình mời mình đến nhà ăn cơm đâu, bây giờ thì cứ làm như thể chỉ hận không thể kéo mình đến đây ở cùng vậy. Hơn nữa, mình còn thấy cậu không dám nhìn Đường Trạch Tề. Nếu chẳng may ánh mắt hai người giao nhau là cậu lại hoảng hốt, lãng ngay sang chỗ khác. Trạch Tề thì nhìn cậu với ánh mắt thiếu phụ oán thán cảnh phòng không. Phải chăng giữa cậu với Trạch Tề đang có một bí mật không thể nói ra?"
Hàn Tú đứng bật dậy khỏi ghế: "Cậu nói lăng nhăng gì thế? Mình với anh ta bây giờ chỉ có quan hệ chủ nhà và khách trọ thôi. Lẽ nào ngày ngày mình đều phải thăm hỏi, động viên, chăm chút cho anh ta như mẹ già với con thơ sao?"
Sam Sam chỉ ngay vào mũi cô, nói: "He he, nhìn bộ dạng sợ hãi như ăn trộm bị bắt quả tang của cậu kìa! Theo nhận định của mình thì rõ ràng là cậu đang thích anh ta, có điều bài học bốn năm trước đã khiến cậu không dám trao lại trái tim cho kẻ đó nên đành phải trốn tránh cho đến khi nào anh ấy ra đi mới thôi."
Từng câu từng chữ của Sam Sam giống như một chiếc chìa khóa đã được bôi trơn dầu, nhanh chóng mở toang cánh cửa trái tim đã phong kín nhiều năm của Hàn Tú
Cô nuốt nước miếng, nhất quyết không chịu thừa nhận mà cố cãi: "May mà cậu còn nhớ chuyện bốn năm trước. Không phải là mình không dám mà là mình chẳng thể trao trái tim cho bất cứ ai nữa. Một cô gái đã hao phí hết tuổi thanh xuân tươi đẹp bên một người đàn ông để rồi chỉ nhận được bẽ bàng, thiệt thòi, cậu bảo người đó có nên ngốc nghếch một lần nữa, đánh cược thêm một lần nữa, chịu thiệt thêm một lần nữa không?"
"Đừng nản chí, đã có tôi giúp đỡ mà!". Sam Sam đập một cái rất mạnh lên vai của Tiểu Thất, sau đó cố tình quay về phía phòng của Hàn Tú hét lớn: "Tiểu Thất à, để em giúp anh phơi quần áo nhé! Anh đừng khách khí, cổ phiếu mà hai hôm trước anh giới thiệu cho em đã tăng giá ầm ầm rồi. Nào, phơi xong thì chúng ra vào phòng anh, tiếp tục nghiên cứu cổ phiếu nhé!"
Tiểu Thất vẫn mím chặt môi, chợt hiểu ra ý đồ của Sam Sam. Anh không phản đối cũng không tán thành, lẳng lặng lấy lại chỗ quần áo từ tay Sam Sam rồi đi ra ban công.
Sam Sam thấy Tiểu Thất không chịu phối hợp, chỉ biết bất lực lườm anh.
Vừa phơi quần áo xong, Tiểu Thất liền bị cô kéo ngay về thư phòng. Đóng cửa lại, Sam Sam quay ra hỏi: "Rốt cuộc anh có thích Hàn Tú hay không?"
Tiểu Thất cau mày, quay mặt đi chỗ khác, vẫn không nói gì.
Sam Sam đặt tay lên trán, thầm nghĩ người đàn ông này thật khó hiểu, đứng đực cả ngày trời mà không "gáy" được tiếng nào, đúng là ngớ ngẩn!
"Thôi bỏ đi, bỏ đi! Chuyện của hai người thì hai người tự lo đi, tôi chẳng thèm quan tâm làm gì. Tất cả cứ để tùy duyên, tùy duyên vậy!"
Tiểu Thất khẽ mấp máy môi như muốn nói điều gì nhưng lại chẳng thốt nên lời. Qua một hồi lâu, anh mới thở dài một tiếng rồi chuyển sang chủ đề khác: "Không phải cô muốn nghiên cứu tình hình cổ phiếu sao?"
"Đúng vậy, đúng vậy!". Sam Sam gật đầu lia lịa.
Tiểu Thất bèn mở sách nghiên cứu cổ phiếu ra, Sam Sam liều xông đến xem. Xem mãi các báo cáo phân tích tình hình chứng khoán, ánh mắt cô bất giác chuyển qua nhìn Tiểu Thất đang ở bên cạnh.
Tuy Sam Sam chẳng có chút cảm tình nào với Đường Trạch Tề của bốn năm trước, nhưng cô hoàn toàn ủng hộ Đường Trạch Tề của hiện tại ở bên Hàn Tú. Anh thật thà, nhân hậu, tính tình tốt, biết nấu ăn, làm việc nhà giỏi lại đẹp trai nữa. Điều khiến cô khâm phục nhất chính là khả năng phán đoán tình hình cổ phiếu của anh, đúng là tinh tường, mới qua có vài ngày mà cô đã kiếm được gần mười ngàn đồng rồi. Mọi người thử nói xem, nếu không gặp được một chàng trai hoàn hảo như vậy trong đời thì người phụ nữ còn cầu gì hơn thế chứ? Nếu không phải Sam Sam kiên định với nguyên tắc "Chồng của bạn, tuyệt đối không động vào!" thì cô đã chẳng ngại ngần gì mà không theo đuổi anh ngay. Có điều, nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, nếu cô theo đuổi thì chưa chắc đã thành công, bởi vì tâm tư của anh rõ ràng chẳng hướng về phía cô.
Hầy, cái con nha đầu Hàn Tú ngốc nghếch này!
Hàn Tú bịt chặt tai lại để không nghe thấy bất cứ tiếng động nào ở bên ngoài.
Cô thực sự không thể tin rằng Sam Sam lại nỡ đối xử với cô như vậy. Quả nhiên có