Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/465 lượt.

p vào ngực anh, rất muốn cứ thế ngủ, ngủ không bao giờ dậy.
Anh run rẩy một lúc rồi nói khẽ:
- Tĩnh Thu, Tĩnh Thu…anh cho rằng…không còn được như thế này, cho rằng lần ấy em làm anh sợ. Hai tay anh bây giờ không để không, em bóp chặt anh đi, để anh xem mình có phải nằm mơ hay không…
Thu ngước lên, hỏi:
- Bóp vào đâu?
Anh cười:
- Tùy ý, nhưng lúc này khoan hãy bóp, chắc chắn không phải mơ, vì lúc anh mơ Thu không nói với anh như thế này.
- Trong giấc mơ của anh em nói gì? - Thu hiếu kỳ hỏi anh.
- Trong mơ, em toàn trốn anh, bảo anh đừng đến, bảo anh bỏ tay ra, Thu không thích anh đụng vào người Thu. Thu có mơ thấy anh bao giờ không?
Thu suy nghĩ rồi nói:
- Có…
Thu kể cho anh giấc mơ anh trách cứ Thu.
Hình như anh bị chạm tự ái:
- Tại sao em lại mơ thấy như thế? Chắc chắn anh không như thế với em… Anh biết em rất lo, rất sợ, nhưng anh không bao giờ gây phiền hà cho em, anh chỉ muốn bảo vệ em, chăm sóc em, để em hạnh phúc, chỉ muốn làm những việc em muốn. Nhưng em làm anh khó hiểu, cho nên em bảo với anh em thích làm gì, anh sẽ chiều theo ý em. Nếu không, anh lại làm những việc em không thích mà anh không biết. Chỉ cần em nói, anh sẵn sang làm, việc gì anh cũng có thể làm theo ý em.
Thu rất thích nghe anh nói như vậy, nhưng Thu lại tự cảnh cáo: mi có thể tin được những lời nói ấy không? Anh ấy lừa dối mi đấy, những lời ấy ai mà chả nói được? Thu làm khó anh:
- Em muốn trước khi tốt nghiệp, anh không đến tìm em, anh làm được không?
- Làm được.
Nhắc đến tốt nghiệp, Thu không khỏi suy nghĩ đến tương lai sau khi tốt nghiệp, lo lắng nói:
- Em học xong trung học phổ thông sẽ về nông thôn, em xuống nông thôi rồi sẽ không được về lại thành phố nữa.
- Anh tin em sẽ được về… - Anh giải thích. - Anh không nói nếu em không được về thì anh không yêu em, anh chỉ tin rằng em sẽ được gọi về, nếu không được về cùng không sao, anh có thể đến chỗ em.
Thật ra đấy không phải là vấn đề của Thu, vì theo Thu, hai người yêu nhau không cần phải gần nhau. Quan trọng là hai người yêu xa cách không có gì khác biệt, có thể càng xa càng chứng minh được tình yêu chân thành của hai người.
- Em không muốn anh phải về chỗ em, mà muốn anh chờ em.
- Được, anh chờ em.
Thu lấn thêm một bước:
- Trước hai mươi lăm tuổi em sẽ không nói đến yêu đương, anh chờ được không?
- Chờ được, chỉ cần em cho anh chờ, chỉ cần anh chờ không làm em không vui, anh chờ em cả đời cũng được…
Thu bật cười:
- Anh chờ suốt đời? Chờ cho đến lúc chui quan tài, tại sao anh lại chờ như thế?
- Vì để em tin anh chờ em suốt đời, để em tin thế giới này có tình yêu vĩnh viễn. - Anh lại nói khẽ.
- Em, thật ra em có thể suốt đời yêu một người, chẳng qua em không tin người khác có thể yêu em như thế, em cho rằng mình sai, thật ra em… em rất thông minh, em xinh đẹp, hiền lành, đáng yêu… rất … Anh khẳng định không phải anh là người yêu Thu đầu tiên, mà cũng không phải là người cuối cùng, nhưng tin rằng anh là người yêu Thu nhất.






THU NHƯ NGƯỜI CHƯA HỀ UỐNG RƯỢU nay học uống rượu, uống hớp đầu tiên không quen, sặc sụa chảy nước mắt, cảm thấy rượu vừa cay vừa nóng, nóng cháy họng, không biết tại sao những kẻ nghiện rượu lại uống ngon lành đến vậuống mấy hớp liền quen với vị cay, rồi quen dần, có thể uống tiếp sẽ nghiện.
Những lời Ba vừa nói làm cho Thu nổi da gà nhưng lúc này trở nên dịu dàng và dễ nghe. Thu ngước lên, nhìn anh si mê, nghe anh nói về cảm giác lần đầu gặp Thu, lúc ấy anh như người mất hồn, anh nói đến chuyện ngồi trên giàn giáo gần trường học để xem Thu tập bóng, chuyện anh đi bộ mấy chục cây số đến nhà chị Mẫn để lấy hồ đào, chuyện anh thuê thằng nhỏ năm hào để nó gọi Thu ra. Thu như nghiện nghe chuyện của anh, càng nghe càng muốn nghe. Anh nói xong một đoạn, Thu lại hỏi:
- Còn nữa không? Anh nói tiếp đi.
Anh cười, giống như lần ấy anh kể chuyện trên núi, nói:
- Anh kể một chuyện nữa. – Anh kể được một lúc, bỗng anh hỏi: - Còn em? Em cũng phải kể cho anh một chuyện chứ?
- Chuyện sau ngày tốt nghiệp để s tốt nghiệp sẽ nói, lúc này nói còn quá sớm, ai biết được đến lúc ấy chúng ta sẽ thế nào.
- Cho dù sau này thế nào đi nữa, dù sao thì em tốt nghiệp rồi anh sẽ đến với em. Nhưng mà, trước khi tốt nghiệp, nếu em cần anh giúp đỡ gì cứ nói với anh, được không?
Thấy anh rất quyết tâm, hơn nữa rất nhanh chóng, lòng Thu như mất mát, xem ra anh có gặp Thu hay không đều rất có thể, không giống như vừa rồi anh nói ngày đêm nhớ Thu. Thu bực mình:
- Em có việc gì để nhớ anh? Em chỉ cần anh đừng đến tìm em.
Anh rất bối rối, cười, không nói gì. Một lúc sau anh mới nói:
- Em, những lúc em giày vò anh như thế, phải chăng lòng em rất vui? Nếu đúng như thế thì anh không có gì để nói, chỉ cần em vui là được. Nhưng nếu như… bản thân em cũng buồn, vậy thì tại sao em cứ phải giày vò anh?
Chợt Thu giật mình, anh đúng là lính trinh sát, Thu nghĩ gì anh cũng trinh sát được, không hiểu cái lọ kia của anh lợi hại


The Soda Pop