Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134469

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/469 lượt.

biết chừng nào, không biết có hút vào tất cả những gì anh đã trinh sát được hay không? Không kiềm chế nổi, Thu lại run lên, rất kiên trì:
- Anh đang nói vớ vẩn gì thế!
Anh ôm chặt Thu, khẽ nói:
- Đừng giận,, anh không nói gì, chỉ nói lung tung thế thôi! Em không thích anh… thì không thích, chỉ cần anh thích em. - Nói xong, anh áp mặt mình lên mái tóc Thu, nhẹ nhàng cọ xát.
Anh cọ xát khiến Thu cảm thấy đầu nóng lên, hơi ấm từ đầu lan xuống mặt, xuống cổ, khiến mặt Thu nóng bừng, Thu không còn biết mình thế nào, liền chuyển cáu giận sang anh:
- Anh làm gì thế? Cứ chà xát trên đầu em, là rối tóc em, chốc nữa làm sao em về nổi?
Anh cười, nói theo cách của Thu:
- Anh giúp chải lại tóc cho em.
- Anh làm tóc em thế nào? Đừng làm tóc em như cái tổ quạ. - Thu cáu.
Thu lùi ra một chút, xõa bím tóc, năm ngón tay đưa lên chải tóc.
Anh nghiêng nhìn mái tóc Thu, nói:
- Em xõa tóc… đẹp lắm.
Thu bĩu môi:
- Anh nói sợ chết đi được!
- Anh chỉ nói thật, trước kia chưa ai khen em đẹp à? Chắc chắn đã có nhiều người khen rồi.
- Anh nói nhảm vừa chứ, em không nghe đâu, anh còn nói nữa em bỏ đi đấy.
Anh nói ngay:
- Thôi được, không nói nữa. Nhưng xinh đẹp không phải là chuyện gì xấu xa, người khác khen em cũng không có tác dụng gì, em đừng ngượng, càng không nên cáu với người ta. – Thấy Thu sắp tết lại tóc, anh nói: - Cứ để xõa, cho anh ngắm…
Ánh mắt khẩn cầu của anh khiến Thu xúc động, ngừng tay một cách không tự giác để anh nhìn. Anh nhìn, bỗng thở gấp gấp:
- Anh… có thể… hôn lên khuôn mặt em được không, bảo đảm không chạm vào chỗ nào khác?
Thu cảm thấy anh rất đau khổ, tưởng như không khí xung quanh không đủ cho anh hít thở. Chợt Thu sợ, sợ nếu mình không đồng ý anh có thể chết. Thu rụt rè đưa một bên má, nói:
- Anh bảo đảm nhé…
Anh không đáp lời, chỉ ôm chặt Thu, ghé môi vào khuôn mặt Thu, như hôn, nhưng không dám vượt khỏi vùng mặt. Râu của anh chạm vào mặt Thu, hơi thở nóng ấm, khiến Thu vừa kích động, vừa sợ hãi. Làn môi anh đến gần làn môi Thu, Thu cho rằng anh sẽ như lần trước, chợt hoảng loạn, không biết mình có nên nghiến răng như lần trước, nhưng làn môi anh lại dịch chuyển, một lần sợ hãi không >
Anh hôn lên khuôn mặt Thu, Thu thoáng chút lo lắng, sợ nửa khuôn mặt bị râu anh làm đỏ lên, đến lúc mặt một bên đỏ một bên trắng về nhà thế nào được? Thu rất nhẹ nhàng thoát ra, vừa tết tóc vừa trách anh:
- Anh… không chán à?
- Vì sẽ một thời gian dài không được gặp em.
- Vậy anh hôn nhiều một chút, để dành dùng dần. - Thu cười.
- Nếu để được thì tốt rồi… - Hình như tâm thần anh bất định, tay chân bối rối, ngực phập phồng lên xuống, mắt nhìn Thu.
Thu hiếu kỳ hỏi lại:
- Anh sao thế? Em tết tóc bị lệch à?
- Ừ, không. Đẹp lắm, muộn rồi, anh đưa em về, biết đâu mẹ lại đi tìm.
- Thu sực nhớ, vừa rồi đi không nói gì với mẹ, Thu bối rối, hỏi:
- Mấy giờ rồi?
- Gần chín giờ rưỡi.
Thu cuống lên:
- Nhanh lên anh, hết đò ngang em không về được.
Hai người vội vã ra bến đò, Thu lo lắng hỏi:
- Chốc nữa anh về đâu ngủ?
- Tìm chỗ nào đấy, nhà trọ, nhà khách nào cũng được.
Thu nghĩ ngay đến nhà khách, nhà trọ khu ngoại thành bên kia sông, khuyên anh:
- Thế thì anh đừng đưa em về nữa, kẻo rồi chốc nữa không có đó sang sông, anh phải về bên này, bên kia không có nhà trọ.
- Không sao.
- Chốc nữa anh đừng đi gần em, sợ bên kia sông có nhiều người trông thấy.
- Anh biết, anh sẽ đi xa, thấy em vào cổng trường rồi anh sẽ về…
Anh lấy từ trong túi đeo ra một cuốn sách, đưa c>
- Cẩn thận, trong đó có lá thư, anh sợ không có cơ hội nói chuyện, nên viết thư.
Thu cầm cuốn sách, lấy lá thư cho vào túi áo.
Về đến nhà, đứa em gái trách chị:
- Chị, chị đi đâu đấy? Mẹ tìm chị khắp nơi, mẹ từ nhà chị Hồng về, bị ngã xuống cống…
Thu thấy chân mẹ bị xây xước, bôi thuốc đỏ, Thu rất sợ.
Mẹ khẽ hỏi:
- Con đi đâu về mà muộn thế?
- Con… sang nhà cái Bình.
Em gái nói:
- Mẹ bảo em sang nhà chị Bình, chị Bình bảo chị không đến đấy.
Thu hơi>
- Tìm làm gì? Bạn con ở Tây Thôn Bình đến, con đi với bạn, làm gì mà phải rối lên thế, người khác lại tưởng con…
Mẹ nói:
- Mẹ có rối lên đâu, lúc thằng Thành đến gọi con, mẹ nghe thấy. Thấy con muộn rồi mà chưa về, mẹ bảo em nó sang tìm. Đến nhà cái Hồng mẹ cũng bảo mượn đồ… mẹ đâu có khờ dại mà nói với người ta con gái đi chơi muộn không về. – Mẹ thở dài. – Nhưng con cũng quá bạo gan, đi mà không nói gì với mẹ, cũng không nói đi đến mấy giờ. Bây giờ ngoài đường loạn lắm, con gái đi một mình nếu gặp kẻ xấu thì coi như hết đời, con ạ!
Thu cúi đầu lặng lẽ, biết mình đã sai, may mà chân mẹ chỉ bị trầy xước nhẹ, nếu xảy ra chuyện lớn thì Thu ân hận suốt đời.
- Bạn ở Tây Thôn Bình của con… là … trai hay gái? – Mẹ hỏi.
- Gái, mẹ ạ.
- Hai đứa là gái, đi đâu về muộn thế?
- Chúng con ra bờ sông đứng chơi.
- Em với mẹ cũng ra bờ sông, có thấy chị ở đấy đâu?
Thu không dám nói gì.
Mẹ lại thở dài:
- Mẹ biết con là đứa con gái thông minh, hiểu biết, t


Old school Swatch Watches