Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 134481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/481 lượt.
tìm à?
- Mẹ em chín giờ mới về.
- Vậy thì chúng mình đi ăn gì đó ở ngoài.
- Em gái em ở nhà, em phải về nói với nó một tiếng.
- Em về nhanh lên, anh chờ ở đình.
Thu vui vẻ về. Vừa bước vào cửa, không nghĩ đến chuyện ăn uống, việc đầu tiên là đi tắm. Hôm nay đúng ngày “bạn thân” đến thăm, Thu sợ xấu hổ, nên cố tính mặc váy màu thẫm, cái váy may bằng thứ vải giảm phiếu rẻ tiền, vải mềm, may váy rất thích hợp. đây là vải trắng, Thu nhuộm đỏ may váy, mặc một thời gian bạc màu, Thu lại nhuộm màu xanh thẫm, thành cái váy mới. Thu mặc váy, lại tìm cái áo ngắn tay Á Dân cho, áo tuy đã mặc nhưng vẫn còn mới, Thu đeo túi xách đựng một ít giấy vệ sinh.
Soạn sửa xong Thu ăn vội vài miếng, nói với em gái:
- Chị đến nhà bạn hỏi việc thế chỗ, em ở nhà một mình có sợ không?
- Không sợ, lát nữa Chung Cầm bạn em đến chơi. - Em gái hiếu kỳ hỏi Thu: - Chị đến nhà bạn nào?
Thu nghĩ, có thể hôm nay mình hơi khác thường nên nó mới thấy lạ. Thu nói:
- Có nói em cũng không biết. Chị đi nhé, chị về ngay.
Thu để em gái ở nhà một mình thấy thương em, nhưng nghe nó nói có bạn đến chơi, nên tự an ủi chỉ đi chốc lát, sẽ về trước khi trời tối.
Thu ra bến đò, cảm thấy rất kích động, có thể coi đây là lần hẹn hò đầu tiên, mấy lần trước chỉ là bất ngờ gặp nhau, không có thời gian soạn sửa. Thu mặc thế này không biết anh có thích không? Thu nghĩ, anh đã từng gặp nhiều người, chắc chắn gặp nhiều người xinh đẹp và ăn mặc đẹp hơn, như Thu vừa không xinh đẹp lại vừa không mặc đẹp, không biết phải làm thế nào để nắm bắt được trái tim anh?
Thu có cảm giác dọc đường mọi người đều nhìn, hình như biết Thu đi gặp bạn trai. Thu rất căng thẳng, chỉ muốn một bước qua sông ngay, qua bên kia sông mọi người không biết Thu là ai.
Sang đến bên kia, vừa bước lên bờ thì đã thấy Ba chờ sẵn, hai người trao ánh mắt, nhưng không ai nói gì, giống như lần trước, đi một đoạn khá xa Thu mới đứng lại chờ anh. Ba đuổi kịp, nói:
- Hôm nay em mặc đẹp quá, không dám nhận. Em cấu anh một cái đi nào, để anh xem mình có phải đang nằm mơ có một người con gái xinh đẹp đang chờ anh?
Thu cười:
- Em nghe quen những lời tâng bốc của anh rồi, không còn nổi da gà nữa. – Thu đề nghị: - Chúng ta đi dọc bờ sông để không gặp mẹ. Mẹ về đi đường này đấy.Hai người chậm bước dọc con đường bờ sông. Thu hỏi:
- Anh ăn cơm chưa?
Anh bảo chưa, đang chờ Thu. Có bài học lần trước, Thu không khách khí, biết anh sẽ có cách mời Thu ăn bằng được, cứ dùng dằng làm mất thời gian, Thu biết mình tiết kiệm thời gian là để làm gì, Thu cảm thấy ăn uống trong nhà hàng rất lãng phí thời gian.
Ăn xong, hai người không đến ngôi đình kia, vì đang là mùa hè, vả lại hãy còn sớm, trong đình có người. Họ ra ngồi bên bờ sông, nơi vắng người qua lại.
Thu hỏi:
- Hôm nay không phải là Chủ nhật, tại sao anh được nghỉ?
- Anh lên liên hệ công tác, định chuyển về thành phố này.
Thu vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, cố tình hỏi:
- Anh đang làm việc tốt ở đội thăm dò, xin điều về thành phố này làm gì?
Anh cười, nhìn Thu:
- Em không biết à? Anh phải vất vả để được điều về, chẳng hóa ra mất công toi hay sao?
Thu hỏi:
- Anh định về cơ quan hay đơn vị nào?
- Đang liên hệ, vào đoàn văn công cũng được, cơ quan đơn vị khác cũng được, đâu nhận anh sẽ về đấy, miễn là thành phố K, quét đường phố cũng được. Quét đường trên đảo Giang Tâm, tốt nhất là quét đường phố trước nhà em.
- Trước nhà em không có đường phố, chỉ một con đường rộng chừng hơn một mét, anh cũng không vung nổi cái chổi. – Thu đề nghị: - Anh kéo accordéon chắc chắn sẽ được. Nhưng anh vào đoàn văn công rồi thì sẽ quên hết bạn bè cũ.
- Tại sao?
- Không dành thời gian dạy em kéo đàn thì để thời gian làm gì?
Anh không trả lời thẳng, chỉ nồng nhiệt nói:
- Nếu anh được điều về đây, anh có thể thường xuyên gặp được em. Chờ cho em được thế chỗ mẹ, chúng ta ngày ngày gặp nhau, gặp nhau đàng hoàng, đàng hoàng đi với nhau ngoài phố, em có thích như thế không?
Thu cảm thấy cảnh tượng anh vẽ ra hấp dẫn và xa vời như chủ nghĩa cộng sản, hiện thực mà Thu trông thấy đó là:
- Chờ cho em được vào thế chỗ, em làm cấp dưỡng, anh trở thành đoàn viên đoàn văn công, anh… có còn ngày ngày gặp em không?
- Dù em làm cấp dưỡng hay em là lợn của nhà ăn tập thể thì ngày ngày anh vẫn đến tìm gặp em.
Thu cười, mắng anh:
- Đồ chó, anh bảo em là lợn à?
Nói xong, Thu cấu vào cánh tay anh. Anh ngớ ra, Thu cũng ngớ ra, nghĩ bụng tại sao mình lại như thế? Điều ấy giống như những người con gái hư hỏng vẫn viết trong sách đang xàm xỡ gợi tình. Thu sợ anh nghĩ mình thiếu đứng đắn, vội giải thích:
- Em không cố ý, chỉ là…
Anh cười:
- Có gì phải xin lỗi? Anh thích em cấu, cào, cấu lần nữa đi. – Anh kéo tay Thu đặt lên cánh tay mình.
Thu rụt tay lại:
- Anh tự cấu anh đi.
Thấy Thu bối rối, anh không đùa Thu nữa, quay sang hỏi chuyện anh trai Thu:
- Anh trai Thu lao động ở đâu?
Thu nói với Ba nơi anh trai lao độ