Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 134476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/476 lượt.
phụ.
Trương Nhất rất hào phóng:
- Để tôi giúp.
Nói xong, Nhất giành lấy dụng cụ trong tay Thu:
- Chân Thu không sao chứ?
Thu nhìn, chân không bị bỏng, nói:
- Không sao, Nhất đi đi, để mặc tôi.
Thấy Thu không chịu đưa dụng cụ cho mình, Nhất đi từng phòng nhắc nhở:
- Này, các cậu quét nhà nhanh lên, đổ rác một lần, không được lúc nào cũng xả rác, nước trà không được tùy tiện hắt ra ngoài, bạn học của tôi đang quét hành lang, không được làm bạn ấy bỏng.
Nghe thông báo, những người ở trong phòng đều ngó ra cửa xem "bạn học của Nhất". Có người hỏi: "Nhất, đấy là ngựa của cậu à?". Có người hỏi: "Tôi gặp cô này rồi, hồi ấy đội tuyên truyền của trường trung học số Tám đến nhà ta tuyên truyền, cô này kéo đàn accordéon chứ gì?". Lại có người nói: "Con gái của cô giáo Trương, tôi biết, tại sao phải đi làm việc này?"
Thu muốn lùa mọi người vào phòng. Đóng cửa, khóa lại để họ đừng đứng nhìn Thu, đã thế lại còn bình luận vớ vẩn. Thu nghĩ, cái cậu Nhất này nhiễu sự, việc gì phải thổi phồng nhau như thế?
Thu cúi đầu quét dọn, nghe có người gọi đến quét chỗ này, đổ rác chỗ kia, có người gọi: "Vào đây nói chuyện", "vào đây dạy cánh tớ kéo đàn". Thu phớt lờ tất cả, làm nhanh rồi đi chỗ khác.
Cho đến lúc lúc Thu bắc thang dùng dao cạo sạch khẩu hiệu dán trên tường, Nhất lại đến giúp, Thu khách khí bảo anh đi làm việc của anh, trong lòng cầu mong anh cứ mặc tôi, anh đi đi, ở một nơi không ai quen biết, bị bực tức thế nào, bị khổ cực thế nào tôi cũng không sợ. Nhưng trước mặt những người quen biết, đúng là rất khó xử.
Hôm sau, ông Thịnh gù lại sai cô đến quét dọn mấy khu nhà ấy, ông bảo Thu phải làm cho đến khi lãnh đạo kiểm tra xong. Thu đề nghĩ ông phân công làm việc khác. Ông ta suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Cũng được, hôm nay cô cũng với bác Khuất đi làm một vài việc vặt.
Ông Thịnh đưa Thu đên chỗ làm, một nơi gần trường phía sau nhà máy giấy, bên ngoài bức tường rào này là dốc bờ sông, nơi xa kia là sông Lớn. Gần với bức tường nhà máy là một ngôi nhà đứng chơ vơ, ngôi nhà của nhà máy, là chỗ ở của một gia đình công nhân, ông này có tên là Trương, tường của ngôi nhà thủng một lỗ lớn, cần phải vá lại.
Ông Thịnh bảo Thu lát nữa đi xe gạch, ximăng, vôi, cát, lấy thùng đi gánh nước, trộn vữa phía trong tường, rồi dùng thùỗ chuyển vữa ra ngoài tường, hai bên tường bắc thang để tiện lên xuống.
Bác thợ xây tên là Khuất, một người chừng năm mươi tuổi, chân đau. Bác thấy ông Thịnh đưa người đến rồi chuẩn bị đi chỗ khác, bác nói:
- Bác Thịnh cho một thợ phụ nữa, một mình cô này làm thế nào để làm được cả trong tường lẫn ngoài tường? Mà đâu chỉ vài viên gạch? Cho một thợ phụ nữa đến đây, một người đứng trên tường, một người đứng trong tung gạch ra, tôi ở ngoài đỡ.
Ông Thịnh suy nghĩ giây lát rồi nói:
- Bác bảo tôi lấy đâu ra ngươi? Với lại, hai người chuyển gạch, gạch chuyển hết rồi thừa ra một người đứng đây xem bác xây tường à? Hay là tôi chuyển gạch giúp bác?
Thu đi kéo về một xe gạch, rồi cô đứng trên tường, bác Khuất và ông Thịnh mỗi người đứng một bên tường, ba người chuyển hết gạch, ông Thịnh vỗ tay phủi bụi, nói:
- Tôi xong việc rồi nhé. Như vậy có phải giảm được một công nhân không? - Ông ta nói với Thu: - Công việc còn lại nhẹ nhàng, một mình cô làm. - Nói xong, ông ta đi ngay.
Công việc này không vất vả, Thu đi gánh nước, đánh vữa, cho vào thùng gỗ, leo lên thang chuyển ra ngoài, sau đấy lấy gạch giúp bác Khuất. Vữa sắp hết, Thu lại trèo thang vào trong, xách một thùng vữa ra. Bác Khuất mải miết làm việc, Thu đứng một bên, lại vơ vẩn nghĩ đến Ba.
Đến lúc ăn trưa thì tường cũng đã xây xong, bác Khuất đi ăn, Thu vẫn chưa được đi, phải thu dọn dụng cụ, quét tước sạch sẽ. Gạch còn thừa bác Khuất bảo cứ để đấy, nhưng Thu không dám, sợ ông Thịnh tính khí nhỏ nhen sẽ mắng, Thu đành chuyển gạch vào phía trong tường. Lúc này không có ai giúp, Thu dùng cái sọt đưa từng sọt vào trong. Đang làm thì ông Thịnh gù đến, thấy Thu xếp gạch bên trong tường, ông ta nói:
- Cô lên trên tường, để tôi tung cho cô, cô cứ ném túng viên vào trong, có điều đừng ném lên gạch, không làm gạch bị vỡ là được. Gạch ném vào cô xếp lên xe, rồi lại lên tường để nhận tiếp gạch tôi tung cho cô.
Thu nghĩ, đây cũng là một cách, cách này còn hơn mình dùng sọt chuyển vào, trong lòng vô cùng cảm kích ông Thịnh, vội lên tường. Tung một lúc, có thể đã nhiều, Thu đang cúi đầu, tìm chỗ trống để ném viên gạch trong tay vào phía trong, chợt thấy trên tường có người, Thu ngước nhìn, thì ra ông Thịnh chỉ còn cách Thu gần một thước. Thu giật mình, lùi lại một bước, hỏi:
- Gạch ngoài kia hết rồi à?
- Hết rồi.
- Hết rồi còn đứng đây làm gì, về ăn cơm thôi, cháu đói lắm rồi.
Ông Thịnh đứng trên tường, kéo cái thang ở ngoài ném vào bên trong, phủi tay, nhưng vẫn đứng trên thang nhìn Thu.
Thu khó hiểu, hỏi:
- Tại sao bác chưa xuống? Bác không đói à?
Ông Thịnh gù nói:
- Vội gì, đứng đây nói chuyện đã.
- Nói chuyện gì? Bác xuống đi, bác xuống rồi cháu mới xuống được, đói lắm rồi.