Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
ô chưa bao giờ nghĩ rằng bạn thân của mình là người vô tâm vô tư như thế lại giữ trong lòng một câu chuyện như vậy.
-“Mấy ngày sau, có hàng xóm mới chuyển đến, mình bám đuôi mẹ sang chơi, liền nhìn thấy một bóng nhỏ quen thuộc ở góc nhà, trên mắt vẫn còn quầng thâm tròn tròn như mắt gấu trúc!”. Tô Nghệ nói một mình rồi quay sang nhìn cô, lập tức run bắn người: “Cậu sao vậy?”.
Những giọt lệ tràn đầy trong mắt Khinh Văn, khuôn mặt đầy đau đớn.
-“Không có gì!”. Khinh Văn thở hắt ra, sống mũi đang cay xè, mắt ầng ậng nước, cô quay sang nhìn Tô Nghệ, bên má ẩn hiện chiếc má lúm đồng tiền: “Tiểu Nghệ, nghe mình nói này, mình càng muốn cậu nói ra sự thật, đợi lúc nào rảnh rỗi mình sẽ hẹn anh ấy giúp cậu. Cậu nói anh ấy thích con gái mắt to tóc dài, mắt của cậu đâu có nhỏ, còn tóc dài thì bắt đầu từ bây giờ cậu nuôi là được, hơn nữa hiện nay chỗ nào cũng bán tóc giả, ngày hẹn với anh ấy, mình sẽ giúp cậu trang điểm thật đẹp, nhất định sẽ khiến anh ấy sáng mắt ra!”.
-“…”.
Thấy Tô Nghệ không nói gì, Khinh Văn cho rằng cô không đồng ý, liền âu sầu nhìn cô: “Mình thực sự muốn cậu hạnh phúc!”.
Tô Nghệ bật cười, “Cậu đã nói như thế, mình còn không đồng ý thì đúng là không biết tốt xấu!”.
Khinh Văn vui vẻ ra mặt: “Nói như vậy là cậu đồng ý rồi đúng không?”.
Cô lấy hết can đảm, gật đầu một cái.
-“Thế thì tốt rồi, thứ bảy tuần tới mình sẽ giúp cậu hẹn anh tới được không? Tiểu Nghệ, mình mừng thay cho cậu, cuối cùng cậu cũng có đủ dũng cảm để theo đuổi hạnh phúc của riêng mình!”.
Bạn đang đọc truyện tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
-“Nhưng nếu như có điều kiện trang điểm cho đẹp hơn thì chẳng phải là càng tốt hay sao?”. Khinh Văn nắn nắn lên khuôn mặt anh, hạ giọng nói: “Con gái lúc nào cũng hy vọng mình có thể giữ được hình ảnh hoàn mỹ nhất trước mặt người đàn ông mà mình thích!”.
Như Sênh chau mày: “Em cũng thế chứ?”.
-“Đương nhiên!”. Cô chớp chớp mắt đầy vẻ tinh nghịch: “Lẽ nào em vẫn chưa đủ đẹp hay sao?”.
-“Suýt chút nữa anh quên mất, da mặt em lúc nào cũng rất dày!”.
-“Em…em chỉ nói sự thật thôi mà!”. Quả nhiên một lúc sau khuôn mặt cô dần dần ửng hồng, nhưng trong mắt những người yêu nhau chẳng phải cả hai bên đều hoàn mỹ nhất sao? Dù là khuyết điểm cũng có thể cho là hoàn mỹ, lẽ nào anh không cho là như vậy?
Dường như hiểu được những điều cô suy nghĩ, Như Sênh ngoảnh đầu lại, khóe miệng cong lên một đường cong hết sức tao nhã, trong chớp mắt, làn môi mềm mại của anh đã ngậm lấy vành tai cô, nhẹ nhàng nói: “Ngốc ạ, vào năm lên năm tuổi đó, em đã trở thành nàng công chúa hoàn mỹ và thuần khiết nhất trong lòng anh rồi!”
Dường như điều bí mật nhỏ duy nhất tận đáy lòng đã được nói ra, trống ngực rộn ràng, cô tròn mắt nhìn Như Sênh, giọng lộ vẻ run rẩy: “Như Sênh, anh…anh nhớ ra rồi à?”.
-“Ừ!”, anh gật đầu, “Nếu như không phải Như Tiêu nhắc chắc anh vẫn không biết lại có một kẻ ngốc đã thích anh bao năm như vậy!”.
-“Hình như lúc đó anh chẳng thích em một chút nào thì phải?”, cô nhăn nhăn mũi, làm ra vẻ tủi thân.
-“Ha ha…”.Như Sênh bật cười nói, “Em cho rằng ai cũng lớn nhanh như em à, mới có năm tuổi đầu đã biết thế nào gọi là “thích” rồi!”.
-“Anh dám cười nhạo em!”. Khinh Văn làm ra vẻ giận dỗi, bàn tay nhỏ cù loạn trên mình anh, Như Sênh giữ tay cô lại, thân thể vẫn còn rung động, hành động đó của anh khiến cô phát hiện ra một vấn đề mới.
-“Anh có máu buồn?”, đôi mắt cô hấp háy phát ra tia sáng dị thường, gồng mình dậy, bàn tay nhỏ không ngừng lùa vào lưng anh.
Anh lẩn tránh sự tấn công của cô rồi vội vàng giữ chặt cô lại: “Này, này! Đừng làm loạn – anh không…”.
Vui đùa, sự tiếp xúc thân thể ngày càng nhiều, ngày càng trở nên nóng bỏng, cuối cùng đến lúc dừng lại Khinh Văn cảm thấy phần dưới bị ép xuống rất khó chịu, trong lúc hốt hoảng, một loạt những hình ảnh xuất hiện trong đầu khiến cô không khỏi đỏ mặt xấu hổ.
Khi hai người đều thở hổn hển vì đùa nghịch thì thế giới lại trở nên yên tĩnh.
Cô cụp mắt, dụi đầu vào ngực anh rồi hỏi: “Như Sênh, anh có máu buồn thật à?”.
Như Sênh chau mày, không biết tại sao cô lại quan tâm đến vấn đề này như vậy: “Điều này rất quan trọng à?”.
-“Không…”. Cô lắc đầu, ngừng một lúc rồi mới nói, “Trước đây bà ngoại em từng nói với mẹ, sau này nên tìm một người chồng có máu buồn vì người như thế sẽ rất yêu chiều vợ. Cha em cũng có máu buồn, quả nhiên rất chiều vợ. Cho nên từ hồi nhỏ, em cũng muốn tìm một người có máu buồn, để trở thành người chồng biết chiều vợ của em!”.
-“Ừ, đúng vậy!”, Như Sênh mỉm cười, anh hào phóng thừa nhận, “Anh có máu