Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.
buồn!”.
-“Không được như thế, bây giờ thừa nhận nhanh vậy, đúng là giả vờ mà!”, cô trừng mắt nhìn anh.
-“Không quan trọng!”, anh hôn lên trán cô, dịu dàng nói: “Chỉ cần bà xã vui lòng thì được rồi!”.
“Bà xã”, bình thường nghe người khác nói như vậy thì rợn cả tóc gáy, nhưng từ miệng người mình yêu nói ra lại cảm thấy vô cùng chân thành. Không kìm được, Khinh Văn đưa tay khẽ vuốt mặt anh – Thế này mới tốt, cho dù một ngày nào đó cô trở thành bà lão thì cũng có anh theo sát bên mình.
Sáng sớm ngày thứ bảy, Khinh Văn mang theo một chiếc túi lớn đến gõ cửa nhà Tô Nghệ, tuy mọi việc đã được thông báo trước qua điện thoại nhưng khi Tô Nghệ nhìn thấy cô cùng với túi lớn túi nhỏ đứng trước cửa thì vẫn giật nẩy cả người.
-“Không nên khoa trương như thế này chứ?”. Tô Nghệ tròn mắt nhìn những đồ hóa trang nằm la liệt trên bàn, “Đâu phải đi dự yến tiệc của hoàng gia Anh, làm gì mà phải trang trọng như vậy?”.
-“Cần chứ, cần chứ!”. Khinh Văn vừa sắp từng thứ mang tới vừa nói: “Mình đã hẹn anh ấy gặp nhau lúc mười giờ! Chúng mình phải tranh thủ thời gian trang điểm cho đẹp! Hôm nay, tất cả mọi việc cậu đều phải nghe theo mình rõ chưa!”.
Cô lôi Tô Nghệ đứng dậy, sau khi cẩn thận quan sát cô ấy một lượt rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Một giờ sau đó…
Khinh Văn một tay cầm chì kẻ mắt, một tay cầm son môi, mãn nguyện nhìn kiệt tác của mình, đắc ý nói: “Tiểu Nghệ, cậu xem này, thật là đẹp!”.
Tô Nghệ mở mắt, khó chịu chớp chớp mắt vài cái, khi vừa nhìn thấy người trong gương, cô lặng im kinh ngạc.
Cô lắc lắc đầu, người trong gương cũng lắc lắc đầu theo, trên mặt là vẻ bàng hoàng khó tin.
Đó là cô ư? Tô Nghệ là co gái như thế sao? Thật là khiến cô cũng chẳng nhận ra bản thân mình nữa.
Khinh Văn mỉm cười, mang mái tóc giả cẩn thận đội lên giúp cô, tóc giả rất dài, có đôi chỗ uốn cong nhẹ nhàng, khiến người ta nhìn vào thấy vô cùng mềm mại mà không mất đi vẻ đài các cao sang.
-“Để mẹ Tô nhìn thấy nhất định sẽ kêu lên, a…đây là khuê nữ nhà chúng ta sao? Trang điểm vào trông như tiên nữ vậy!”. Khinh Văn rướn mày, trong mắt chứa đầy sự tự mãn và tán thưởng, sau đó dường như nhớ ra điều gì, lại mở một cái túi to ra, “Này, đây là bộ váy mà mình đã chọn riêng cho cậu, kiểu dáng rất Tây này phù hợp với người đẹp chân dài, eo thon, dáng chuẩn như cậu, phối hợp với chiếc thắt lưng vừa tinh tế vừa trang nhã, nhất định sẽ rất đẹp, nhanh nhanh đi thử đi!”. Cô đẩy bộ váy đến trước mặt Tô Nghệ, cười híp cả mắt.
Tô Nghệ ngẩn ra một lúc, khóe miệng cong cong nói: “Khinh Văn, cảm ơn cậu!”
-“Lại còn nói cảm ơn mình cơ đấy!”. Khinh Văn trừng mắt nhìn cô, đẩy cô vào phòng thay đồ: “Mau thử đi, mình đợi bên ngoài!”.
Đợi khi Tô Nghệ thay đồ ra, mắt Khinh Văn sáng lấp lánh, vội lôi cô ấy đến trước gương, tì cằm lên vai cô ấy nói, “Tiểu Nghệ, cậu thật là xinh đẹp. Thang Bồng mà trông thấy, nhất định sẽ buồn rầu vì sao mình lại có thể không nhận ra một người đẹp như thế này ở ngay trước mắt. Cho dù là thế nào, cậu cũng phải cố gắng lên một chút, Tô Nghệ mà mình biết là một cô gái không sợ trời, không sợ đất, cậu không nên đầu hàng chính mình, đối mặt với tình yêu, cậu càng phải dũng cảm, như thế mới có thể có được hạnh phúc!”.
Nghe những lời như vậy của bạn thân, Tô Nghệ vô cùng cảm kích, trong cuộc đời ngắn ngủi này, có thể gặp được một người bạn như vậy đáng quý biết bao. Cô không quen giả bộ, chỉ có thể cười an ủi Khinh Văn: “Trang điểm như thế này, thật sự rất đẹp, mắt to, tóc dài, đúng là kiểu dáng mà Thang Bồng thích!”.
-“Tốt rồi!”. Khinh Văn đẩy chiếc xắc tay quý phái đã chuẩn bị trước vào tay cô, “Một chút nữa là có thể xuất phát, đi mang điều kinh ngạc đến cho người cậu yêu đi!”.
Nghe cô nói vậy, Tô Nghệ chau mày, vẫn còn hơi do dự: “Thế này có ổn không? Từ trước tới nay mình chưa bao giờ ăn mặc như thế này để đi ra đường cả!”.
-“Rất đẹp mà! Tin mình đi! Thực sự là rất đẹp!”. Sợ cô ấy sẽ không tin, Khinh Văn còn chắc nịch bồi thêm một câu: “Đẹp đến mức hai trăm phần trăm!”.
Tô Nghệ sắp quay người đi, Khinh Văn dường như chợt nhớ ra điều gì đó, từ phía sau kéo Tô Nghệ lại: “Cậu đợi đã!”. Cô lục lọ trong túi một hồi, khó khăn lắm mới tìm thấy chiếc điện thoại, cầm lên đưa ra trước mặt mình: “Lại đây đi, để mình chụp một kiểu với người đẹp Tô Nghệ, dành cho mình lần đầu tiên của cậu rồi hãy đi!”.
Tô Nghệ bật cười, bị lôi lại chụp hai kiểu ảnh chung, sau đó còn chụp một kiểu một mình rồi mới được ra cửa.
Đích thân đưa Tô Nghệ lên xe taxi, Khinh Văn còn thò đầu vào nháy nháy mắt: “Thể hiện tốt vào nhé, bạn yêu ạ! Mình quay lại nhà cậu thu dọn đồ đạc một chút rồi về đợi tin của cậu!”.
Mắt dõi theo chiếc taxi đang dần dần xa, Khinh Văn vui vẻ quay một vòng tại chỗ, phấn khởi chạy lên tầng, cũng chẳng biết có phải vì quá vui mừng hay không mà cô bị trượt chân một cái, cũng may nhanh tay nhanh mắt bám được vào lan can bên cạnh mới không bị ngã, nhưng vẫn bị xước một mảnh da, chẳng mấy chốc máu thấm ướt cả vải quần.
Cô nhíu mày, chịu đau bám cột đứng lên, ông bà Tô không có nhà, cô