80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: --> Thả An<!--

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341984

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.

được điều gì. Nếu Thẩm Quan bắt cô đi thì sao?".
Thái độ của anh hết sức nghiêm nghị: "Nếu Thẩm Quan bắt bà ấy thì càng hay, mọi thứ có thể trở về quỹ đạo." Nói xong, anh lại cau mày: "Nhưng nếu bà ấy lặng lẽ bỏ trốn, thì anh buộc phải chuyển sang phương án khác".
Xe Jeep lăn bánh về Lý Sơn. Diêu Ngạn lặng im không nói một lời. Tưởng Nã dừng xe ở đầu một con hẻm, nắm tay Diêu Ngạn đi vào trong.
Chỗ này là chợ bán thức ăn. Hai bên đường bày đầy rau củ, hoa quả, thịt thà, tôm cá, cần gì cũng có. Tưởng Nã cầm một bó rau, chủ quầy nhanh nhẹn đặt lên cân tính tiền. Diêu Ngạn đưa mắt nhìn quanh một vòng, cô nghe Tưởng Nã nói: "Em làm quen đi. Sau này tới đây mua đồ ăn." Anh nắm tay Diêu Ngạn đi đến sạp hàng khác.
Rau cải chợ chiều vẫn tươi ngon như sáng sớm. Xung quanh là đồng ruộng, đa phần người bán đều hái ngay bán ngay. Nhìn Tưởng Nã không biết chọn đồ ăn, cô đập tay anh, chủ động lựa chọn, trả giá với người bán, tiết kiệm được vài tệ. Người bán cười cô: "Cô bé à, không ngờ cháu lại trả giá giỏi vậy đấy! Hai cháu ở gần đây à? Vừa mới kết hôn?".






Diêu Ngạn ngẩn người. Tưởng Nã nói: "Tụi cháu ở trung lộ Lý Sơn, gần đây thôi. Sau này, bà xã cháu thường xuyên đến mua đồ ăn. Cô nhớ tính rẻ một chút nhé!".
Người bán cười bằng lòng, giảm giá thêm cho Diêu Ngạn.
Hai người tay xách nách mang về công ty vận chuyển hàng hóa. Diêu Ngạn tự mình xuống bếp, Tưởng Nã đứng rửa rau thái thịt. Một lúc sau, ba món một canh thơm ngon nóng hổi được dọn lên bàn.
Diêu Ngạn ăn cực kỳ ngon miệng. Mấy ngày liền cô chỉ ăn uống qua loa nên lúc này cô cảm thấy bụng mình đói cồn cào.
Ăn uống no nê, Tưởng Nã nhúng khăn lau mặt cho cô. Anh lau hơi mạnh tay làm cổ cô trẹo sang bên, cô luôn miệng kêu đau. Tưởng Nã liền ngừng tay, xoa bóp cổ giúp cô. Diêu Ngạn gối đầu lên đùi anh, lúc thì bảo xoa nhẹ, lúc lại nói bóp mạnh.
Diêu Ngạn sửng sốt, một lát sau cô đờ đẫn gật đầu.
Thời gian lặng lẽ trôi, xe Jeep của Tưởng Nã lăn bánh từ Lý Sơn đến Trung Tuyển, rồi lại trở về theo lối cũ.
Số liệu bên ngân hàng nhanh chóng tới tay Tưởng Nã, anh đóng hòm thư lại, ưỡn thẳng lưng.
Mấy anh em thức dậy, ngáp sái quai hàm lái xe ra khỏi cổng sắt. Tưởng Nã chạy xe đến Trung Tuyển, dừng ở ngã tư Lý Tam.
Mấy đêm liên tiếp ngủ không ngon giấc làm Diêu Ngạn mỏi mệt bước ra ngoài ngõ, cô day trán, thấy xe Jeep ngừng ở phía xa, cô bỗng ngây người. Tưởng Nã xuống xe, mở cửa giúp cô, đẩy cô vào trong.
Trên bảng điều khiển xe đặt cháo và bánh bao nóng hổi. Tưởng Nã giục cô mau ăn, anh nói: "Mấy ngày này anh sẽ đến đón em đi làm và tan sở. Đợi em dọn đến ký túc xá ở rồi tính tiếp".
Diêu Ngạn nuốt cháo, khẽ "ừm" một tiếng. Tóc cô lòa xòa bên má, khuôn mặt cô gầy đi nhiều so với trước đây, mắt thâm quầng. Tưởng Nã nhìn cô, nhíu chặt mày. Gần đến cổng công ty nước giải khát anh mới nói: "Ngân hàng báo buổi chiều bà ấy gặp tai nạn đã rút năm vạn tệ trong sổ tiết kiệm em đưa bà ấy".
Diêu Ngạn ngẩn ra, cô nói: "Chỉ vậy thôi ư? Năm vạn tệ này là em nhìn cô rút".
Tưởng Nã quay đầu nhìn cô. Diêu Ngạn giải thích: "Em quên nói với anh, không phải em cố tình".
Tưởng Nã lúc này mới tiếp tục: "Tiền trong sổ tiết kiệm khác cũng bị rút hơn một nửa. Em nói hôm sau bà ấy ra nước ngoài, rút nhiều tiền mặt vậy làm gì?".
Diêu Ngạn không hiểu, Tưởng Nã gợi ý: "Mang nhiều tiền mặt lên máy bay? Hay cầm một đống tiền đi đổi ngoại tệ?".
Tim Diêu Ngạn bỗng đập thình thịch. Tưởng Nã nhếch miệng, không nói tiếp, anh mở cửa xe nói cô mau đi làm.
Diêu Ngạn chạy ngược chạy xuôi trong tòa nhà chính. Lúc thì cô đến phòng ngoại thương kiểm tra tư liệu, lúc lại ở phòng nghiên cứu xử lý số liệu, bận rộn không ngừng nhưng đầu cô lại trống rỗng. Đến khi mọi người xuống căng tin, cô mới lấy lại được tinh thần.
Từ Anh nhất định không chết. Bà dàn dựng để che mắt mọi người, chuẩn bị bỏ đi từ lâu, nhưng cũng không loại trừ khả năng bà tính toán sai lầm bị Thẩm Quan bắt giữ. Diêu Ngạn nhất thời mờ mịt, không biết nên bỏ cuộc hay theo đuổi đến cùng. Nếu Từ Anh rơi vào khả năng đầu tiên, có lẽ là kết quả tốt nhất.
Bạn học từ Quảng Châu gọi điện nói ngày mai họ về. Chuyến đi này không thu thập được kết quả nhưng trong lòng mọi người đã có nhận định. Có người đòi về Nam Giang làm lễ tang cho Từ Anh. Từ Anh không thân không thích, họ muốn làm hết mình cho bà nhưng một bạn học phản đối: "Biết đâu cô Từ còn sống, vội vã tổ chức lễ tang làm gì? Diêu Ngạn cậu nói đi!".
Diêu Ngạn đầu đau như búa bổ, đáp chiếu lệ vài câu rồi gác máy.
Sắp đến giờ tan sở, cô đến tòa nhà phía đông đưa tài liệu. Thẩm Quan vừa bàn bạc xong công việc với chủ nhiệm Ngô. Gặp anh ta, Diêu Ngạn càng bực dọc, thậm chí cô còn thấy sợ hãi. Cô không thể tưởng tượng ra đằng sau Thẩm Quan ôn hòa lịch thiệp là một con người như thế nào.
Thẩm Quan cùng cô rời phòng nghiên cứu, anh ta hỏi: "Tối qua xem tin tức, bên Quảng Châu có tiến triển, nghe nói tìm được một chiếc giày?".
Diêu Ngạn mở miệng nhưng âm than