Tác giả: --> Thả An<!--
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341982
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.
ờng bị dột nước, bên kia trần nhà nước nhỏ tong tong.
Cô không ngủ được, cuộn tròn người trên giường nhìn trần nhà. Cửa sổ cũ kỹ không che được gió thổi vù vù tạt mưa vào phòng. Nước mưa đọng đầy trên khe cửa.
Không rõ qua bao lâu, di động của cô đổ chuông ting tang. Diêu Ngạn cầm điện thoại nghe Tưởng Nã ở đầu dây bên kia nói: "Em sắp xếp đồ đạc đi, anh đang ở ngoài ký túc xá".
Diêu Ngạn ngẩn ra: "Anh ở bên ngoài?" Cô nhảy xuống giường, chạy ra cạnh cửa sổ.
Đèn xe thắp sáng trong mưa. Diêu Ngạn cầm ô chạy đến chỗ xe Jeep. Tưởng Nã mở cửa xe, rút khăn giấy lau cánh tay ướt nhẹp giúp cô. Nhìn cô đi tay không, anh không nói tiếng nào lái xe về thị trấn Lý Sơn.
Diệu Ngạn cất giọng khó hiểu: "Khuya rồi anh còn bận việc à?".
Tưởng Nã mỉm cười: "Mưa lớn, anh sợ em ở một mình không quen".
Diêu Ngạn nghe anh nói vậy, cô không kìm chế được bản thân, miêu tả ký túc xá thảm thương: "Tường nứt toác, bồn cầu xả không được, tối đi tắm phải đun nước nhưng em thấy căn phòng ký túc xá bên cạnh khác hẳn, điều kiện rất tốt. Xem ra phải chịu đựng thêm một thời gian, chờ đến tết em sẽ tìm cơ hội đổi ký túc xá".
Tưởng Nã cười cười không nói. Về đến công ty vận chuyển hàng hóa, Diêu Ngạn đứng thừ ra rồi mới theo anh lên tầng. Cô nghĩ thầm ở tạm đây một đêm. Ngờ đâu bước vào phòng ngủ, cô bỗng trợn tròn mắt. Nền xi măng được lát gạch, trong góc phòng còn xuất hiện thêm một chiếc bàn trang điểm.
Tưởng Nã mở cửa phòng tắm, anh gọi: "Em mau tắm đi, đừng để bị cảm!".
Diêu Ngạn sững sờ nhìn phòng tắm. Bồn tắm sáng loáng như từ trên trời rơi xuống, cô mơ hồ cảm thấy điều gì đó. Tưởng Nã ôm cô từ đằng sau, anh rủ rỉ: "Tắm chung nhé?".
Diêu Ngạn đỏ mặt đi vào phòng tắm, khóa trái cửa.
Diêu Ngạn tắm xong bước ra ngoài, cô gặp Tưởng Nã đang chống tay hít đất. Hai tay của anh gập một góc chín mươi độ, cơ bắp săn chắc thẳng tắp từ vai tới chân, mạch máu căng lên, giống như dù có đạp lên lưng anh, tư thế của anh cũng không thay đổi.
Diêu Ngạn ngắm gương mặt nghiêng của anh, trán rộng mũi thẳng, lông mày đậm hơi nhích lên, đôi mắt nghiêm túc khi không nhìn chăm chú thì ôn hòa rất nhiều. Ánh đèn phản chiếu chiếc bóng nhấp nhô của anh, cơ bắp căng ra vì động tác nằm sấp làm anh trông càng nghiêm nghị.
Tưởng Nã làm xong động tác cuối cùng, anh bật người đứng dậy. Mồ hôi chảy lấm tấm trên trán và xương quai xanh của anh, cơ bụng săn chắc hiện rõ từng múi.
Anh cười với Diêu Ngạn: "Xong rồi à?".
Diêu Ngạn gật đầu chui vào chăn: "Em ngủ trước đây, buồn ngủ quá!".
Diêu Ngạn đến gần, cô nhíu mày chất vấn: "Anh đến ký túc xá của em?".
Tưởng Nã nghịch tay cô, anh thuận miệng nói: "Ừ, sáng nay anh đến mang hành lý qua đây giúp em".
Thấy Diêu Ngạn định mở miệng, anh liền nói: "Em đừng lo. Chậu rửa mặt, đồ đạc linh tinh, anh để hết lại đó. Quần áo cũng chừa lại vài bộ. Lỡ bố mẹ em đến ký túc xá cũng không nghi ngờ. Từ hôm nay trở đi, em ở đây với anh, đừng làm khổ anh nữa!".
Diêu Ngạn cãi lại nhưng Tưởng Nã khăng khăng cố chấp, cô cũng hết cách. Trái tim cô lại đập mạnh một cách khó hiểu.
Sau bữa cơm trưa, Tưởng Nã chở Diêu Ngạn về Trung Tuyển.
Dạo gần đây, bà Diêu bắt đầu bán tượng lại. Công viên ven sông ngày Chủ nhật tấp nập người qua lại, Diêu Ngạn về giúp đỡ bà bán hàng.
Ba mẹ con mang hàng ra bán mới biết không biết từ lúc nào đã mọc ra thêm một đối thủ cạnh tranh. Vị trí râm mát trước kia đã bị giành mất, người kia bày tượng đầy đất, đám trẻ con túm tụm quanh sạp hàng.
Bà Diêu nổi giận: "Chuyện gì thế này? Sao lại có người giành chỗ của chúng ta!".
Diêu Ngạn nhìn xung quanh rồi dọn hàng ra một chỗ trống khác, cô nói: "Cái này không phải độc quyền của nhà chúng ta. Người khác bán cũng không có gì lạ. Mình cứ xem thế nào rồi tính sau. Nếu không được thì ngày mai chúng ta đổi chỗ khác bán".
Tượng tô của sạp hàng mới gần như giống hệt của nhà họ Diêu, vị trí sắp xếp cũng y chang, nhìn qua khó phân biệt được sự khác nhau của hai bên. Một đứa bé còn nói: "Sao hai chị không ở đây bán thế? Ông chủ của các chị là người mới tới à?".
Ông chủ cười ha ha, ứng phó với đứa bé.
Bà Diêu lại càng nổi cáu: "Đó không phải là bắt chước sạp hàng của chúng ta hay sao? Con nhìn đi, đến cả mấy đứa con nít cũng không phân biệt được, thấy chúng ta kiếm được tiền mà nảy lòng tham đây mà".
Diêu Ngạn không ngại vấn đề này, cùng lắm thì đổi chỗ bán khác, tính thêm sạp mới thì thị trấn Trung Tuyển cũng chỉ có hai sạp hàng bán tượng tô, mức độ cạnh tranh không quá lớn. Mặc dù hiện tại là cuối tháng Mười, nắng chiều không gay gắt nhưng vẫn còn tương đối nóng bức, ngồi lâu sẽ hoa mắt chóng mặt, Diêu Ngạn lo cho sức khỏe của bà Diêu, khuyên bà dọn hàng về nhà.
Hứa Châu Vi được xuất viện, cùng các anh em ra quán làm một chầu. Đám người đang nghênh ngang ưỡn bụng bước đi thì Tưởng Nã gọi tới kêu họ đến công ty nước giải khát. Đồ uống mới sản xuất của tòa nhà phía đông đã đóng gói xong, cần giao đến Lô Xuyên chiều nay, cả đi cả về