Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: --> Thả An<!--

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341983

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.

h mắc lại trong cổ họng cô. Thẩm Quan nói tiếp: "Tôi quen với cô Từ đã lâu, cần giúp gì cứ nói với tôi. Tôi nghĩ bà ấy chắc chắn không sao, em nói đúng không?".
Không đợi Diêu Ngạn trả lời, anh ta nói tiếp: "Em thân với bà ta nhất. Bà ấy đi du lịch bao lâu nay, tự dưng vượt ngàn dặm xa xôi đến Quảng Châu. Phải chăng là để thăm em?" Thẩm Quan Âmỉm cười nhìn đồng hồ: "Tôi còn có việc, hôm khác nói tiếp. Nếu có tin của cô Từ thì mong em báo với tôi một tiếng. Tôi cũng có thể góp sức".
Diêu Ngạn kinh ngạc nhìn anh ta mất hút ở đầu cầu thang, trong lòng cô nổi lên dự cảm khác thường. Cô chạy nhanh xuống dưới, gọi điện cho Tưởng Nã: "Thẩm Quan không sợ em biết!".
Ánh chiều tà chiếu xuống. Diêu Ngạn ra khỏi tòa nhà phía đông, giơ tay che mắt. Cô dám chắc nếu Thẩm Quan đã ba lần bốn lượt dò hỏi cô về Từ Anh, vậy từ lâu anh ta hẳn đã cho rằng cô nắm rõ những việc Từ Anh làm ra.
Tưởng Nã đúng giờ đợi ở chỗ rẽ ngoài công ty nước giải khát. Diêu Ngạn thở hổn hển ngồi vào trong, cô vẫn chưa lên tiếng, Tưởng Nã đã nói quả quyết: "Em hãy ngừng quan tâm chuyện này đi!".
Diêu Ngạn giật mình sửng sốt. Tưởng Nã cau mày: "Nếu Thẩm Quan tìm không ra Từ Anh đang mất tích, anh ta sẽ đổi mục tiêu sang em!" Anh cất giọng khẩn khoản: "Anh sẽ tìm Từ Anh, cũng sẽ giải quyết Thẩm Quan. "Cái chết" này của Từ Anh thực ra lại lôi em vào nguy hiểm. Buổi chiều em nói với anh qua điện thoại rằng bạn em muốn làm đám tang cho bà ấy? Mặc kệ có làm hay không, từ giờ trở đi, em phải giả vờ cho anh, giả vờ đau lòng, giả vờ vô tội, giả vờ không biết chuyện về ma túy".
Diêu Ngạn khẩn trương nắm chặt tay, cô nói: "Em lo nghĩ cũng vô ích. Nếu trước đây người nhắn tin kêu em lấy sổ tiết kiệm là Thẩm Quan, người thay đổi mã dịch vụ điện thoại di động cũng là Thẩm Quan, vậy đủ chứng minh anh ta biết em tìm được cô Từ. Có khi anh ta còn cho rằng em biết quá nhiều".
Tưởng Nã cầm tay cô: "Mọi chuyện sẽ qua nhanh thôi, em đừng lo lắng".
Diêu Ngạn thừa nhận cô bắt đầu sợ hãi. Thẩm Quan không phải người lương thiện, cách tốt nhất hiện tại chính là tỏ vẻ bàng quan, tiếp tục làm việc như bình thường.
Tưởng Nã về công ty vận chuyển hàng hóa, thợ sửa chữa ở trong phòng đục đục gõ gõ liên tục. Mấy anh em lấy làm khó hiểu, hỏi: "Anh Nã, tại sao anh lại sửa phòng?".
Tưởng Nã cười cười không nói. Anh quét mắt nhìn khắp phòng, dặn dò thợ sửa chữa đẩy nhanh tiến độ, rồi anh trở lại phòng làm việc vùi đầu vào công việc.
Từ đầu tháng biết Từ Anh từng làm ở Tuệ Viên Mỹ, Tưởng Nã đã triển khai điều tra Tuệ Viên Mỹ. Bây giờ gần hết tháng Mười, anh vẫn chưa thu hoạch được gì.
Tuệ Viên Mỹ chủ yếu sản xuất thuốc thử sinh hóa và một số thứ liên quan đến dược phẩm và thực phẩm, liên kết với hàng trăm công ty. Tưởng Nã tra cứu tài liệu từ cuối những năm chín mươi, loại bỏ vài công ty không liên can, giữ lại hơn mười đơn vị tình nghi.
Vấn đề lúc này là anh không có đủ tư liệu. Tuệ Viên Mỹ là công ty hàng đầu của thành phố Tân Châu, từ sau khi phát triển bứt phá thì tồn tại bền vững. Tưởng Nã không có khả năng thâm nhập vào nội bộ lấy tài liệu, lại không thể tùy tiện nhờ cơ quan nhà nước can thiệp, vì vậy mọi việc đi vào đường cùng.
Bên này, Diêu Ngạn ngây người trong nhà tắm hơn nửa tiếng đồng hồ. Da dẻ trên người cô ngâm nước ấm đến mức nhăn nhúm. Hơi nóng bốc mù mịt, cô hít sâu, lau nước đọng trên kính, sắc mặt cô trong gương hồng hào trở lại.
Bà Diêu sắp xếp đồ đạc giúp cô, bà nói: "Ngày kia, con dọn đến ký túc xá, chậu rửa mặt các thứ, mẹ vẫn chưa mua. Lát nữa mẹ con mình đi dạo, tiện thể mua đồ cho con luôn".
Diêu Ngạn gật đầu đồng ý. Sau khi ăn xong, ba mẹ con cùng nhau tản bộ. Thị trấn Trung Tuyển về đêm khá náo nhiệt, khu trung tâm mới mở thêm siêu thị chuyên kinh doanh đổ dùng sinh hoạt giá rẻ. Diêu Ngạn mua được một đống đồ về nhà. Cô chịu đựng thêm một đêm, đến thứ Bảy thì dọn đến ở ký túc xá.
Phòng ký túc bốn người nằm sâu trong khu khai phá, xung quanh hẻo lánh, cỏ dại mọc um tùm. Chỗ bán đồ gần nhất cũng nằm tít ngoài ngã tư. Ký túc xá chật hẹp bề bộn, trần nhà nứt loang lổ, phòng vệ sinh lại không có vòi hoa sen, sinh hoạt cực kỳ bất tiện.
Diêu Ngạn dùng xong nhà vệ sinh, cô xả nước nhưng bồn cầu kẹt cứng ngắc. Hỏi ra mới biết bồn cầu này có vấn đề. Bạn cùng phòng nói: "Hồi người trước còn sống ở đây, chất thải chảy tràn ra ngoài. Thợ có tới sửa, nạy cả nền nhà vệ sinh nhưng dùng được một thời gian thì tiếp tục hỏng, vì vậy người đó đổi luôn ký túc xá".
Diêu Ngạn nhíu mày: "Vậy ký túc xá khác còn chỗ không?".
Bạn cùng phòng cười đáp: "Đầy từ lâu rồi, chỉ còn trống một chỗ ở đây thôi. Sáng sớm, chúng tôi thấy có người dọn đến ở còn lấy làm lạ. Nếu muốn đổi ký túc xá, nhanh nhất cũng phải đến tết, người ta về quê, ký túc xá mới trống".
Diêu Ngạn đành chịu thua. Hai ngày cuối tuần không thể tìm phòng nhân sự giải quyết, cô chỉ còn cách chấp nhận.
Nửa đêm đột nhiên mưa lớn, phòng ký túc cách âm không tốt nên tiếng mưa làm Diêu Ngạn tỉnh giấc. Cô mở đèn định đọc sách, ngờ đâu ngước mắt lên thấy ngay vách tư


XtGem Forum catalog