Khắc Tinh Của Ngài Tổng Tài Lạnh Lùng
Tác giả: --> Thả An<!--
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.
tay vào hình, nói với nhân viên phục vụ: “Ngô xào tôm tươi".
Diêu Ngạn ngước nhìn anh ta, vừa vặn ánh mắt giao nhau. Anh ta rõ ràng thuộc tuýp người nghiêm túc nhưng luôn khiến người đối diện cảm thấy anh ta thật ôn hòa. Thẩm Quan hỏi: "Muốn ăn gì nữa?".
Diêu Ngạn mỉm cười. Cô cũng không tiếp tục khách sáo, chọn thêm hai món chay.
Suốt buổi tiệc Thẩm Quan là người bận rộn nhất. Đồng nghiệp hỏi chuyện anh ta tới tấp. Bỏ qua chuyện công việc, họ chỉ coi Thẩm Quan là một người bình thường. Họ thắc mắc hết chuyện này đến chuyện khác, thỉnh thoảng còn thêm vào một câu ton hót nịnh bợ.
Thẩm Quan cười hiền hòa, anh ta nói: "Tôi là người Tân Châu. Sau khi tốt nghiệp đại học thì tới Nam Giang".
Một đồng nghiệp tò mò hỏi anh ta: "Ngay từ khi khởi nghiệp anh đã kinh doanh đồ uống?".
"Không phải." Thẩm Quan xoay bàn tròn để món ngô xào tôm tươi ngừng trước mặt, anh ta nói: "Chuyên ngành của tôi không liên quan đến đồ ăn thức uống, sau này được một người dẫn dắt vào nghề".
Diêu Ngạn mau chóng múc vài muỗng ngô xào tôm tươi, người khác lại xoay bàn tròn đi. Cô dỏng tai lên nghe, cũng cảm thấy tò mò về Thẩm Quan.
Dây chuyền sản xuất nước ép không phải rẻ, tất cả máy móc đều là mẫu mã tối tân nhất, vốn đầu tư ban đầu rất lớn. Thẩm Quan chỉ mới khởi nghiệp mà có thế tích lũy nhiều vốn như vậy quả thực khiến mọi người có cái nhìn khác về anh ta.
Đồng nghiệp chuyển đề tài đến những biến động gần đây trong công ty. Trần Lập tiếp quản vị trí của Trần Mẫn Phát, Tưởng Nã trở thành trợ thủ đắc lực của anh ta, đi đâu cũng có nhau như hình với bóng. Một đồng nghiệp sụt sịt lau nước mắt nói: "Không biết Trần tổng có qua khỏi không, có lẽ sau này Trần tổng nhỏ sẽ làm chủ công ty rồi".
Một đồng nghiệp khác thở dài nói: "Cũng đúng. Mấy người đó y chang côn đồ, mà chúng ta là công ty đàng hoàng đúng đắn". Mọi người xì xào bàn tán, ánh mắt không hẹn mà gặp cùng dừng trên người Diêu Ngạn. Thấy cô không phản ứng, họ hạ giọng nói tiếp: "Nghe người trong phân xưởng nói họ suốt ngày trêu ghẹo mấy cô gái có chút nhan sắc. Mà có người thật sự theo họ để hưởng lợi đấy. Đúng là không có đầu óc! Không biết Diêu Ngạn với sếp Tưởng có quan hệ gì nữa".
Diêu Ngạn nhíu mày. Mặc dù nghe không rõ nội dung đối thoại của họ nhưng trực giác mách bảo cô họ đang nói về cô. Cô nhất thời mất hết hứng ăn uống.
Thẩm Quan thấy cô dừng đũa, anh ta hỏi: "Cô sao vậy? No rồi à?”.
Diêu Ngạn khựng lại: "Sao ạ? À, tôi no rồi".
Thẩm Quan gọi nhân viên phục vụ: "Cho một ly nước ô mai". Anh ta nhìn Diêu Ngạn: "Tôi thấy cô chỉ ăn vài miếng. Thời tiết nóng nực, cô uống ít nước để ăn uống ngon miệng".
Diêu Ngạn không ngờ Thẩm Quan chu đáo đến vậy, cô ngờ vực nhìn anh ta. Thẩm Quan nói: "Một lát ăn xong sẽ đi hát. Họ đặt chỗ cả rồi".
Diêu Ngạn giật mình sửng sốt: "Đúng vậy, hôm nay Thẩm tổng mời mọi người ăn cơm".
Tưởng Nã hỏi: "Tại sao em làm thêm ở đó? Thiếu tiền?".
Diêu Ngạn không muốn nói, cô đáp qua loa: "Không phải. Thời gian rảnh rỗi hơi nhiều".
Tưởng Nã cười khẩy, anh liếc cô một cái: "Nếu rảnh rỗi thì qua chăm sóc cho tôi!" Thấy Diêu Ngạn nhíu mày, anh cười khúc khích: "Em ở phòng nghiên cứu của anh ta làm việc gì? Chạy việc vặt?".
Diêu Ngạn miễn cưỡng "Ừm" một tiếng. Cô thấm mệt nhìn sắc trời tối thẫm vút nhanh ngoài cửa, cũng không rõ mình đang đi đâu.
Đến rạp chiếu phim Sĩ Lâm, cô hoảng hốt hỏi anh: "Tới đây làm gì?".
Tưởng Nã choàng tay ôm cô bước vào trong: "Xem phim!".
Rạp chiếu phim thứ Sáu chật kín người. Thị trấn Trung Tuyển không thể so sánh với thị trấn Sĩ Lâm. Thị trấn Trung Tuyển lạc hậu, không có chỗ vui chơi, còn Sĩ Lâm thì ngược lại, phồn hoa náo nhiệt. Diêu Ngạn bất giác thả lỏng người, tới đây sẽ không sợ giáp mặt người quen.
Tưởng Nã đứng trước chỗ bán vé chỉ đông chỉ tây. Cuối cùng anh đập mạnh bàn: "Phim gì cũng không có, mấy người kinh doanh kiểu gì thế hả!".
Nhân viên bán vé thấy anh cao to vạm vỡ, dáng vẻ lại hung hãn nên sợ hãi mở miệng: "Suất chiếu gần nhất là chín giờ hai mươi, phim tình cảm nhưng vé bán hết thật rồi ạ".
Tưởng Nã quan sát mọi nơi. Trông thấy có người xếp hàng kiểm vé, anh bước đến kéo một người đàn ông, nói vài câu, móc tiền đưa anh ta.
Diêu Ngạn thừ người trước chỗ bán vé, cô xấu hổ đỏ mặt. Thấy nhân viên bán vé sợ hãi nhìn Tưởng Nã, cô nhỏ giọng nói: "Xin lỗi!".
Nhân viên bán vé cười gượng, vội cúi đầu làm việc.
Tưởng Nã vẫy tay với Diêu Ngạn: "Lại đây!".
Diêu Ngạn cúi gằm mặt đi đến, hai người đưa vé đi vào trong rạp.
Trong rạp chiếu phim vô cùng yên ắng, chỉ có nhân vật trên màn hình nói chuyện với nhau. Tưởng Nã không biết bản thân cướp được vé phim gì, anh hỏi Diêu Ngạn: "Phim hay không?".
Diêu Ngạn nghiêng đầu sang bên, cô nhìn màn hình trả lời: "Cũng được".
Mãi khi chiếu đến cảnh nam nữ chính trong phim quấn lấy nhau từ ngoài cửa cho tới giường, hôn nhau cuồng nhiệt đến mức lật đổ đồ đạc bày biện trên tủ, Tưởng Nã mới mở miệng lần nữa: "Đúng là cũng