Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.
ổng giám đốc thử micro mỉm cười tuyên bố: “Các bạn đồng nghiệp đã vất vả suốt cả năm qua, buổi lễ cuối năm lần này được tổ chức sớm là vì có một chuyện vui, đó chính là, công ty bất động sản lớn nhất toàn quốc quyết định rót vốn đầu tư cho công ty chúng ta”. Ông ngừng lại, cười nói: “Xin mời ông Tần Tử Long- Tổng giám đốc tập đoàn Tư Duy của chúng ta lên phát biểu”.
Tôi không dám tin, khẽ hỏi ông xã: “Tần Tử Long chẳng phải là ở công ty lên sàn chứng khoán sao? Chuyển sang ngành bất động sản khi nào vậy?”.
Anh cũng ghé sát vào tai tôi nói: “Bất động sản cũng có thể lên sàn”.
Ở trên bục, Tần Tử Long mặc bộ complet màu đen phẳng phiu, trông rất lịch sự nho nhã. Ở bên dưới, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, tôi đành phải bịt chặt tai, chỉ nhìn miệng anh mấp máy phát biểu trên sân khấu.
Ánh mắt anh có vẻ như đang tìm kiếm trong đám người, khi nhìn thấy tôi, anh khẽ gật đầu, nụ cười trên môi cũng tươi tắn hơn. Đột nhiên, toàn bộ ánh mắt của mọi người đều hướng về phía tôi, tôi không biết làm thế nào. Ông xã kéo tay đang bịt chặt tai tôi xuống, nói: “Em lên sân khấu bốc thăm trúng thưởng”.
“Bốc thăm trúng thưởng gì chứ?”.Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, tôi càng ngượng ngùng hơn, vừa rồi tôi cứ mải bịt tai, vốn không hề nghe thấy Tần Tử Long nói gì. Làm như vậy, hình như không được lịch sự cho lắm.
Ông xã hạ giọng: “Em cứ lên sân khấu là biết ngay thôi”.
Tôi đành phải khẽ gật đầu, bước lên sân khấu.
Tần Tử Long nói khẽ, trò chuyện phiếm với tôi như thể xung quanh không có ai cả: “Cô bạn, em bé vẫn khỏe chứ?”. Dưới khán đài, mọi người đều chăm chú dõi theo, hàng trăm con mắt đang chăm chú nhìn chúng tôi, tôi chỉ cảm thấy mặt nóng bừng, trong lòng như thể đang bọc một nồi nước sôi vậy, cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.
Anh lại nói nhỏ: “Lát nữa thùng bốc thăm đưa đến, em cứ trực tiếp bốc thăm. Hãy nhớ, bên trong đó có một quả cầu đỏ, nhìn trông rất bình thường, thực ra nó bị thiếu một miếng nhỏ, em cứ nắm quả cầu đó là được”.
Tôi thì thào: “Như vậy là ăn gian!”.
Anh cười, giọng nói không thể nhỏ hơn được nữa: “Đấy là món quà anh tặng em, không thể không bốc được!”.
Tôi hiếu kỳ: “Là gì vậy?”.
“Là phòng VIP một tháng của bệnh viện”.
Tôi băn khoăn: “Nó dùng để làm gì?”.
Anh nói: “Lúc sinh con cần dùng đến”.
Vậy thì phải bốc trúng rồi, tôi đang muốn hỏi thêm, thùng bốc thăm đã được bê đến. Tần Tử Long nói vào micro: “Bây giờ bắt đầu bốc thăm trúng thưởng!”. Tiếng vỗ tay ở bên dưới vang như sấm rền, tiếng hò reo vang lên không ngớt. Tần Tử Long lại bổ sung: “Xin mọi người hãy im lặng, bởi vì ở đây có phụ nữ mang thai, tiếng vỗ tay quá lớn e rằng sẽ làm ảnh hưởng tới em bé trong bụng cô ấy”.
Ở bên dưới dần yên tĩnh. Tôi giơ tay ra, sờ những quả cầu ở trong thùng. Anh lại khẽ giọng nói: “Trong thùng chỉ có hơn mười quả cầu, có cần thiết phải lâu đến như vậy không?”. Tôi từ từ chọn từng quả một, khó khăn lắm mới chọn được quả bị thiếu một miếng, cầm ra, đưa cho anh. Anh mở quả bóng màu đỏ làm bằng nhựa ra, rút tờ giấy ở bên trong ra, lớn tiếng đọc: “Là giải đặc biệt, phần thưởng là một tháng nằm phòng VIP của bệnh viện Bạch Vân bệnh viện sang trọng nhất của thành phố chúng ta”.
Người hướng dẫn chương trình bê đến một cái hộp, Tần Tử Long lấy một tấm thẻ ở trong hộp ra đưa cho tôi, nói nhỏ: “Em có thể đi xuống được rồi!”.
Tôi nhìn tấm thẻ đó, hiện rõ là đã được thanh toán tiền, rồi lại còn là hội viên VIP gì đó… Bệnh viện cũng tổ chức hoạt động thế này. Tôi đưa thẻ cho ông xã, anh sa sầm nét mặt, không lên tiếng.
Tiểu Nhã nhân cơ hội mượn gió bẻ măng, nói: “Rõ ràng là cố ý để cho cô ta bốc được!”. Cô ta mở to mắt hỏi tôi: “Có phải là đã đánh dấu bằng ký hiệu nào đó không?”. Tôi đương nhiên không thừa nhận: “Lẽ nào không thể là tôi gặp may được sao?”.
“Xì!”. Cô ta nói: “Những giải thưởng khác đều là những giải rất ít tiền, chỉ có mỗi giải đặc biệt là thẻ VIP bệnh viện, chắc chắn anh ta cố ý dành cho cô, người mù cũng có thể nhận ra được!”.
Tiết mục bốc thăm trúng thưởng ở trên sân khấu đã kết thúc, những người ở dưới khán đài cũng lần lượt giải tán. Tần Tử Long bước lại, Tiểu Nhã cũng bước đến gần anh nói vẻ giận dữ: “Anh bạn Tần, có phải là có ý thiết kế giải đặc biệt như vậy, sau đó tặng cho cô ta không?”.
Tôi cảm thấy rất căng thẳng, thấp thỏm nhìn Tần Tử Long. Tần Tử Long chỉ cười: “Tôi cần thiết phải làm như vậy sao? Chính là do cô ấy may mắn, chẳng liên quan gì tới tôi cả!”.
Ông xã trừng mắt nhìn Tần Tử Long, vẫn không lên tiếng.
“Tử Long, sao anh lại nghĩ đến việc rót vốn đầu tư cho công ty này?”. Tiểu Nhã giọng ỏn ẻn khiến tôi toàn thân nổi da gà. Tần Tử Long nhận lấy ly rượu vang nhân viên phục vụ đưa đến, nói vẻ thâm sâu: “ Cô đoán xem!”.
Tiểu Nhã gần như dính chặt vào người anh, cùi chỏ khẽ hích vào anh: “Thật không ngờ, thì ra anh làm về bất động sản”. Cô ta ánh mắt sáng ngời, chăm chú nhìn anh, cười vẻ quyến rũ: “Vừa đẹp trai vừa giàu có, chắc chắn là có rất nhiều cô gái theo đuổi anh”.
Tần Tử Long nhìn tôi: “Tôi là Liễu Hạ Huệ!”.