Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Tác giả: Lưu Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.

h sẽ hóa thạch, thì chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra. Cô bất ngờ bị một đạp mạnh, cả người cộng thêm chiếc gối đang giữ chặt trong tay từ mép giường rơi phịch xuống mặt đất.
Phản ứng đầu tiên của Lâm Uyển trong giây phút đó không phải buồn chán vì thất bại, mà là thở phào nhẹ nhõm. Cùng lúc đó, cô nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề từ phía trên truyền đến. Một lát sau, đèn đầu giường bật sáng, rồi cô nhìn thấy người kia bước xuống giường, tiến về phía mình. Hắn chỉ mặc một chiếc quần ngủ, trên cơ thể trần trụi lấm tấm mồ hôi, dưới ánh đèn hiện lên những đốm sáng lấp lánh. Từ vị trí của cô nhìn lên, trông hắn lại càng cao lớn khôi ngô, hệt như những vị thần trong Thần Thoại Hy Lạp. Cô không cảm giác được có phải mình ngã đau lắm hay không, chỉ nghe trái tim mình đập liên hồi, giống như tiếng trống với những tiết tấu rõ ràng dứt khoát trong đại hội thể dục thể thao: Tùng, tùng, tùng. Chỉ có điều, nhịp trống này không phải để trợ giúp cho vận động viên, mà là tuyên bố thời gian chết của cô đã tới...
Điều nực cười là lúc này cô lại vẫn còn sức dịch chuyển cơ thể về phía sau. Đang đấu tranh trước lúc hấp hối sao? Con người quả nhiên đều sợ chết, nhưng sự di chuyển của cô còn chậm hơn cả những cảnh quay chậm. Cuối cùng cô đau lòng phát hiện ra phía sau mình là bức tường, không có chỗ để trốn. Còn hắn cũng đã đến gần, ngồi xuống trước mặt, lúc này cô mới thấy trán hắn đầy mồ hôi, nhưng nét mặt lại bình tĩnh lạ thường. Tuy nhiên, cô biết đó nhất định là sự yên ả trước bão tố, vì cô để ý thấy thái dương hắn đang nổi gân xanh...
Quả nhiên một giây sau đó, một bàn tay lướt nhanh qua rồi đáp xuống má trái, kèm theo đó là tiếng hét của cô và tiếng chửi rủa của kẻ đang nổi điên kia: “Tiện nhân.” Đầu cô nghiêng đi, cơ thể lệch hẳn sang phía bên phải, ngay sau đó tai liền kêu ong ong, cảm giác có thứ chất lỏng nóng ấm từ trong mũi chảy xuống, gương mặt bắt đầu đau rát. Đây mới thực sự là đánh người, so với điều này thì việc lúc trước cô gây ra cho hắn quả thật không đáng nói...
Giây tiếp theo, tóc cô bị túm ngược lên, lực mạnh đến mức như muốn dứt nó khỏi da đầu. Cô nhìn thấy gương mặt dữ tợn của hắn, nghe thấy giọng nói tàn bạo của hắn: “Không biết sống chết là gì!” Ngay sau đó hắn quăng mạnh cô ra, đầu cô đập vào phía sau, trong chốc lát trời đất mịt mù, trước mắt đầy sao. Lần này thật sự phải chết ư?
Nhưng mạng cô đúng thật rất lớn, không biết bao lâu sau, cô mới tỉnh táo lại. Cô mở mắt, trước mắt vẫn là gương mặt phẫn nộ của người đàn ông đó, mà sự đau khổ của cô vẫn mãi chưa chấm dứt...
Trần Kình giơ tay phải đặt lên trên cổ Lâm Uyển, giọng nói vô cùng lạnh lùng: “Có phải rất đáng tiếc không? Suýt chút nữa đã thành công rồi.”
Không đợi cô trả lời, hắn tiếp tục: “Cảm giác nghẹt thở, cô có muốn thử không?”
Dứt lời, bàn tay hắn chầm chậm siết lại, hắn tự tin chỉ cần một tay cũng có thể lấy cái mạng nhỏ của cô gái này. Vừa rồi hắn ngủ quá ngon giấc, lúc bắt đầu cảm thấy ngột ngạt hắn vẫn còn tưởng rằng do mình nằm mơ nên không để ý đến. Mãi cho tới khi hô hấp càng ngày càng trở nên khó khăn, cảm giác mạng sống sắp bị mất đi giống như một mảng kí ức nào đó trong hắn, hắn mới nghĩ đến chuyện phải vùng dậy. Không sai, dù là trong giấc mơ, hắn cũng vẫn sợ chết.
Vùng vẫy tỉnh lại sau cơn ác mộng, nhất thời hắn vẫn hơi hoảng hốt, nhìn quanh căn phòng tối đen như mực, rồi nhìn lại bản thân, lúc này hắn mới nhớ ra mình đã không còn là đứa trẻ sức trói gà không chặt. Sau đó, hắn bật đèn, lúc hắn nhìn thấy cô gái đang co lại trên sàn nhà, hắn bỗng giật mình, sau đó là kinh hoàng, và tiếp đó, hắn nổi điên...
Không có tiếng xin tha, chẳng có tiếng kêu cứu, trong cổ họng chỉ có tiếng thở gấp đang dần tan biến. Gương mặt Lâm Uyển ngày càng đỏ, hơi thở nhẹ gần như không có. Hai tay cô vùng vẫy một hồi, cuối cùng mệt mỏi buông xuống, đôi mắt to đen láy trống rỗng lướt qua hắn, nhìn về nơi xa xăm nào đó.
Trần Kình bỗng nới lỏng tay, hắn cười khẩy nói: “Chết là việc cực kì vô vị, tôi đã nói sẽ khiến cô sống không bằng chết thì tuyệt đối không nuốt lời.” Nói xong, hắn đứng dậy lắc lắc cổ tay tê cứng, từ trên cao nhìn xuống, Lâm Uyển đang thở sâu như vừa chết đi sống lại, sau đó ho khù khụ. Cũng chẳng thèm chờ cô ho xong, hắn đá vào chân cô, ra lệnh: “Dậy.”
Tiếp theo, thấy Lâm Uyển định nói gì đó, hắn lại ác ý đạp cô một cái, lúc này đổi lại là tiếng hét khàn khàn của cô. Hắn thầm nghĩ, cô nàng chết tiệt này không phải rất cứng đầu sao, bây giờ đã biết chịu thua rồi? Hắn bực mình ra lệnh thêm lần nữa: “Tự mình đứng dậy.”
Lâm Uyển khẽ nức nở không cựa quậy. Đây là đang cáu à? Sự tức giận của Trần Kình vừa mới hạ xuống đôi chút lại phun trào, hắn quát: “Bảo cô đứng dậy, không hiểu tiếng người hả?” Dứt lời, hắn đạp vào bụng dưới của cô một cái, cũng không mạnh lắm, nhưng cô theo phản xạ có điều kiện ngửa về phía sau. Một tiếng “bốp” trầm đục vang lên, lại bị cộc đầu.
Tình hình lúc này có vẻ hơi nghiêm trọng, vì cơ thể của Lâm Uyển mềm mại nên trượt theo bức tường rơi xuống đất, cũng chẳng hề gây tiếng động. T