Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.
rần Kình thờ ơ nhìn một lúc, thầm nghĩ chắc cô đang giả chết. Một cô gái thủ đoạn độc ác, bụng dạ còn nham hiểm như thế này quả là đáng giận. Nhưng nhìn thấy bộ dạng nằm sấp yếu đuối của cô, những bực tức trong hắn lại tiêu tan gần hết, hoạt động cả đêm nên sức lực cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Bàn tay hắn dinh dính, cúi đầu nhìn, thì ra chạm phải máu mũi cô. Hắn phiền chán rút khăn giấy lau đi lau lại, mệt mỏi chẳng thèm quan tâm đến cô đang nằm đó, về giường ngủ tiếp.
Mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau thức dậy, Trần Kình phát hiện Lâm Uyển vẫn giữ nguyên tư thế nằm từ đêm hôm qua, sắc mặt phờ phạc. Lúc này hắn mới cảm thấy hơi hoang mang, không phải chết thật rồi chứ? Hắn vội tiến lại gần xem cô còn thở hay không, may quá hơi thở vẫn ấm áp, gương mặt nóng đến bỏng cả tay, hình như là sốt cao hôn mê rồi.
Lúc Lâm Uyển tỉnh lại, còn chưa kịp mở mắt đã loáng thoáng ngửi thấy mùi thuốc khử trùng, cô lập tức cau mày lại, khẽ nhấc mi mắt, quả nhiên sự thật không làm cô “thất vọng”. Tuy căn phòng này rất lớn, thoạt nhìn có vẻ giống khách sạn, nhưng vẫn có thể nhận ra là phòng bệnh, một căn phòng bệnh rất cao cấp.
Cô đảo mắt một vòng, cuối cùng nhìn vào ghế sofa, có một y tá đang ngồi đó, tay cầm quyển tạp chí màu sắc rực rỡ, xem một cách say mê. Có lẽ cô y tá cảm nhận được ánh mắt Lâm Uyển đang nhìn mình, lập tức ngẩng đầu, để lộ gương mặt trái xoan xinh đẹp. Cô ta ngạc nhiên nói: “A, cô tỉnh rồi à, cảm thấy thế nào?”
“Sao tôi lại ở đây?” Lâm Uyển hoang mang hỏi lại.
“Đương nhiên vì cô bị ốm.” Y tá cười ha ha lại gần, cầm chiếc điện thoại bên cạnh giường, chuẩn bị bấm số, miệng lẩm bẩm: “Phải báo cho anh Trần biết...”
“Đợi chút, tôi bị làm sao?” Lâm Uyển bây giờ mới phát hiện ra cơ thể không thoải mái, phía sau đầu cũng rất đau.
“Cô bị cảm cúm, não chấn động nhẹ, gãy xương ống chân bên phải, ừm, còn nữa...” Cô y tá kể lể một hồi, sau đó vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
“Sao cơ?” Lâm Uyển vừa nghe thấy hai chữ “gãy xương” liền giật mình, ai gãy xương? Cô ngẩng đầu nhìn, đừng nói bàn chân bọc lớp thạch cao đang bị treo lên kia là của cô.
Sau khi y tá đi khỏi, lông mày Lâm Uyển vẫn nhíu lại. Cô đại khái đã nhớ lại một chút sự việc tối qua, mà không, nghe nói cô đã mê man một ngày một đêm rồi, phải là sự việc tối hôm trước nữa mới đúng. Vì say nên cô không nhớ rõ lắm, nhưng tình tiết quan trọng thì vẫn ấn tượng sâu sắc.
Ví dụ như cô bị tên khốn nào đó bạo hành, sau đó lựa chọn cách báo thù cực đoan, kết quả đương nhiên là không thực hiện được, cũng vì thế mà bị hắn hành hạ thừa sống thiếu chết. Bây giờ đầu và cổ vẫn còn đau, nhìn chân phải đáng thương của mình, cô đoán nếu không phải do lúc ngã từ trên giường xuống, thì là do tên khốn kia nhân lúc cô hôn mê ác ý trả thù.
Lâm Uyển đã “tiêu hóa” một phần sự thật khiến người ta khó tiếp nhận này, rồi cô tự chia buồn cho bản thân một lúc.
Bỗng nhiên cô nhớ đến Mễ Lan, tối hôm đó cô cứ thế bị tên Trần Kình lôi về nhà, cũng không biết sau đó Mễ Lan thế nào. Nghĩ tới đó, cô vội vàng nhấc điện thoại ở đầu giường gọi cho Mễ Lan, gọi mấy lần liền Mễ Lan mới nhấc máy, cô liền hỏi: “Tiểu Mễ, cậu vẫn ổn chứ?”
“Uyển Uyển...” Giọng nói của Mễ Lan hơi khàn.
Ngón tay cô run run, vội che lại ống nghe, khẽ đáp: “Bây giờ mình đang bận chút, liên lạc với cậu sau nhé.” Không đợi Mễ Lan trả lời, cô liền cúp máy.
“Bạn?” Trần Kình cười cười tiến lại gần, chế giễu nói: “Tôi còn tưởng cô muốn gọi
110[1'> cơ đấy.”
[1'> 110: Số gọi cảnh sát ở Trung Quốc.
Nhìn tên ác ôn quần áo chỉnh tề ra vẻ đạo mạo, trong đầu Lâm Uyển lập tức chạy qua bộ phim tái hiện cảnh tượng của tối hôm kia, sự chán ghét và căm hận hệt như hai ngọn lửa rừng rực bùng cháy trong lồng ngực cô. Song, cô lại có một cảm giác lạnh lẽo đến cực độ, như có một xô nước đá dội xuống, sau đó, ngọn lửa kia bỗng tắt rụi, chỉ còn lại đám tro tàn màu đen.
Cô tự nhìn lại bản thân mình, không phải tro tàn, nhưng đã thành một đống đổ nát, bị người khác giẫm đạp lên, vừa nhơ bẩn vừa suy tàn, có điều lại còn được đem ra trưng bày như đồ triển lãm, tùy ý cho thủ phạm thưởng thức... Lâm Uyển vô cùng mệt mỏi, từ đáy lòng sinh ra chút mỉa mai, nhưng gương mặt và cơ thể như đông cứng lại, ngay đến khóe miệng cũng không thể nhấc nổi, cô đúng thật là... đã mệt mỏi đến cực điểm rồi.
Trần Kình bước tới bên giường, nghênh ngang ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó, còn vươn tay vuốt ve cái chân bó bột của cô, giả bộ an ủi: “Không phải lo lắng, tôi đã tìm chuyên gia chỉnh hình tốt nhất để nối xương cho cô rồi, sẽ không để lại bất kì di chứng nào.”
Lâm Uyển không nói, cô hoàn toàn không nghi ngờ khả năng này của hắn ta, đương nhiên, nếu hắn muốn biến chân cô thành bất kỳ thứ dị dạng gì, đó cũng là điều hoàn toàn có thể.
Trần Kình thu tay lại, cười mà như không, nói: “Dọa tôi sợ chết khiếp, cô nói xem tại sao thể chất của cô lại kém như thế, chưa làm gì đã ngất rồi, lại còn gãy cả chân. Bác sỹ hỏi tôi cũng không tiện nói, không lẽ lại nói ở trê