Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Tác giả: Lưu Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.

nghe thấy vài người cấp dưới làm việc không tốt, ấp a ấp úng trình bày không rõ ràng, hắn cũng không chửi mắng hay ném tài liệu như thường ngày, chỉ cười nhạt bảo họ quay về sắp xếp bản báo cáo rồi nộp lên, đến nổi tất cả mọi người đều tròn mắt kinh ngạc, nghĩ bụng hôm nay là ngày quái gì, chẳng lẽ Diêm Vương bị Phật Di Lặc nhập hồn?
Lâm Uyển chấm công xong liền về chỗ, vừa ngồi xuống, tiểu Tạ đã thăm dò: “Mau thành thật khai báo, tại sao lại đến muộn như vậy?”
Cô cười nói: “Dậy muộn thì đến muộn mà.”
Chỉ thấy tiểu Tạ lộ ra nụ cười mang ý tứ sâu xa, rồi hất hàm về phía phòng họp: “Có người đợi cậu, nhưng đề nghị cậu trước khi đi hãy chỉnh đốn lại dáng vẻ của mình một chút.”
Lâm Uyển nhớ lại sự vội vàng sáng sớm nay, đầu tóc cũng chưa kịp chải gọn gàng, quả hơi thất lễ. Cô bèn chạy đến phòng vệ sinh, vừa nhìn vào gương đã sững người, lập tức hiểu ra tiểu Tạ khi nãy vì sao lại cười kì dị như thế. Hai nút áo sơ mi trên cùng quên chưa cài, lộ ra một vết đỏ không nhỏ chỗ xương quai xanh, người thông minh nhìn một cái là biết ngay chuyện gì. Nhớ lại tối qua sau khi từ khách sạn về nhà, tên đó liền kéo cô lên giường vừa gặm vừa cắn, hận không thể ăn tươi nuốt sống cô. Cô thật sự nghi ngờ kiếp trước hắn có phải chó không, sao lại thích cắn người như vậy. Mẹ kiếp, súc sinh, đúng là súc sinh! Cô rủa thầm mấy câu, sau đó thu lại suy nghĩ, cài lại cổ áo, ra ngoài đi thẳng đến phòng họp.
Người đợi cô là một nữ khách hàng tên Lý Cẩn, tầm ba mươi tuổi, Lâm Uyển gần đây đang vẽ tranh minh họa cho tập thơ của cô ta. Lý Cẩn vừa lật xem hàng mẫu, vừa tán thưởng: “Tranh của cô còn tốt hơn so với dự tính, có thể biểu đạt trọn vẹn ý nghĩ của tôi, cám ơn cô, Lâm tiểu thư.”
“Gọi tôi Lâm Uyển là được, đây là việc tôi phải làm, tôi cũng rất thích thơ của cô.” Lâm Uyển rất quý mến những phụ nữ trí thức cư xử đúng mực kiểu này, cũng thích những câu thơ ý nghĩa sâu sắc ấy. Trước nay cô luôn làm việc chăm chỉ, vừa hay mấy ngày trước không bị Trần Kình làm phiền, sau khi tìm được cảm hứng liền thức trắng mấy đêm để làm đến khi hoàn tất.
Sau khi Lý Cẩn đi khỏi, Lâm Uyển ngồi xuống ghế hơi thất thần, trong tay cầm danh thiếp của cô ta, đầu óc nhớ lại đoạn đối thoại trước khi rời đi: “Lâm Uyển, tôi rất thích tranh của cô, cũng rất yêu mến con người cô, nhưng tôi có vài lời không biết nên nói ra hay không...”
“Có thể cô không biết, thật ra nghề nghiệp của tôi là bác sĩ tâm lý, từ những bức tranh này có thể phần nào hiểu được chút cảm xúc của cô, ví dụ như sự mâu thuẫn khác thường, kiềm chế và đấu tranh. Đương nhiên đây cũng là thứ tôi muốn thể hiện, chỉ là... Lâm Uyển, cô trẻ như vậy, tôi nghĩ cô nên sống thoải mái vui vẻ hơn một chút.”
Cuối cùng, bản thân Lâm Uyên nói gì nhỉ, ừm, cô nói: “Có lẽ hôm nào đó tôi sẽ đến nói chuyện với cô.”
Lâm Uyển đặt cốc rượu xuống, vắt chân lên bàn, lười nhác dựa vào sofa nửa ngủ nửa không, bên cạnh tay là một chiếc hộp đang mở, bên trong có hai chiếc nhẫn nam song song nhau.
Trong loa, giai điệu phát lặp đi lặp lại một khúc dương cầm do nhạc sĩ người Hàn Quốc viết, tên gốc là My Soul, tên tiếng Trung là “Đau thương hay hạnh phúc”. Nó giống như một câu hỏi, giai điệu chính mang theo sự đau thương mơ hồ, nhạc nền lại mang theo nhịp điệu vui vẻ, nhưng cô lại chỉ nghe thấy sự đau thương.
Hôm nay là Chủ Nhật, buổi sáng cô đi thăm Vương Tiêu, ngồi trước bia mộ anh hơn hai tiếng đồng hồ, chỉ nói một câu: “Anh nhìn quần áo hôm nay em mặc có đẹp không? Là màu xanh nước biển mà anh thích nhất đấy.”
Cô rất nhớ anh, nhớ đến muốn phát điên, mong muốn thổ lộ tất cả những mỏi mệt của bản thân với anh. Nhưng khi cô nhìn thấy tấm ảnh đen trắng đang mỉm cười kia, tinh thần cô suy sụp, phát hiện không biết nên mở lời ra sao. Thứ muốn nói rất nhiều, thứ không dám nói cũng rất nhiều. Bây giờ mỗi ngày giữa cô và người kia phát sinh vô vàn mối bất hòa, cũng không có cách nào nói ra miệng. Cô thường tự hỏi mình, đây liệu có là một sự phản bội hay không? Có lúc cô còn bi quan nghĩ rằng, người ra đi ít nhất cũng ra đi trong sạch, nhưng người ở lại thì chìm nổi trôi trong thế giới dơ bẩn này, cuối cùng cũng trở thành một thứ nhơ nhớp. Đời người cứ bất đắc dĩ như vậy, ý nghĩa cuộc sống rốt cuộc là gì đây?
Buổi trưa cô đến nhà họ Vương, cùng bác trai bác gái ăn cơm. Bây giờ họ đã tốt hơn một chút, ít nhất cũng không vừa nhắc đến con trai đã rơi lệ. Người từng trải trong đời sẽ càng thêm kiên cường, nếu đã không thể đi theo, thì chỉ có thể cố gắng khiến mình sống tốt hơn một chút, như vậy người ở trên trời nhìn thấy cũng thanh thản phần nào. Cô hiểu rõ những đạo lý như vậy, nhưng cô làm không được.
Ăn cơm xong, bác gái kéo tay cô nói: “Uyển Uyển, tìm một người đàn ông tốt đi, cháu xem cháu bây giờ gầy quá, như vậy suốt cũng không được, cháu còn trẻ như vậy mà...”
Sau đó cô vào phòng của Vương Tiêu, nhìn tấm ảnh của anh, mệt mỏi nghĩ, người đàn ông tốt nhất trên thế giới đã không còn, người đàn ông tốt khác cô cũng nhìn không thấy, cũng không muốn đi tìm. Hơn nữa, cô đang bị một gã đàn ông