Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Tác giả: Lưu Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1614 lượt.

uá trớn, trực tiếp diễn những tiết mục không phù hợp với thiếu nhi, chốc chốc lại lọt vào tai mấy câu tán tỉnh trầm thấp của đàn ông và tiếng cười duyên dáng của đàn bà.
Lại quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, cô nghĩ thầm, xem đi, đây chính là thế giới của họ, gọi tắt là “thế giới động vật”. Như là để kiểm chứng kết luận của cô, tay của người nào đó lại cũng bắt đầu không đứng đắn, chẳng thèm quan tâm bên cạnh có người, liền công khai mò vào vạt áo cô, còn xiết lấy eo cô một cái. Dạ dày cô lập tức quay cuồng buồn nôn, suýt chút nữa đã hất nước cam ép trong tay vào mặt hắn. Nhẫn nhịn mãi, cô mới đặt được cốc xuống, nắm lấy tay hắn, nói một câu: “Tôi vào phòng vệ sinh”, sau đó đứng dậy.
Trần Kình trái lại không hề có phản ứng gì lớn, chỉ thuận tay chỉ về hướng phòng vệ sinh thiết kế nằm phía trong căn phòng, rồi tiếp tục nói chuyện làm ăn với Hướng Dương. Lâm Uyển đi qua thấy phòng chưa khóa, vừa định đấy ra liền nghe thấy phía trong có tiếng nói chuyện, chỉ có một giọng nữ kích động, hình như là đang cãi nhau qua điện thoại với người khác. Cô thật sự chả có lòng dạ nào mà thăm dò việc riêng tư của người ta, bèn mau chóng quay người đi ra khỏi căn phòng.
Phòng vệ sinh chung ở đây rất to, rất khí thế, mặt sàn sáng đến mức có thể soi gương. Lâm Uyển lấy một chút dung dịch rửa tay, rửa đi rửa lại dưới vòi nước, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy gương mặt hơi xa lạ trong gương. Ánh đèn chỗ này còn sáng hơn mấy lần so với căn phòng VIP kia, sáng đến nổi từng sợi lông tơ trên mặt đều có thể nhìn thấy rõ ràng. Cô giơ tay lên xoa hai má, tuy hàng ngày cô đều soi gương, nhưng dường như đã rất lâu rồi cô chưa ngắm kĩ gương mặt này, thấm thoắt đã biến thành gương mặt chính mình cũng không quen biết. Cô thử nhếch mép làm động tác cười nhẹ, nhưng phát hiện còn khó coi hơn cả khóc.






Lâm Uyển đứng trước bồn rửa tay sầu não mất một lúc, vừa nghĩ đến nơi chướng khí mù mịt kia, cô lại càng cảm thấy chán ghét, dứt khoát đi đến trước cửa sổ hít thở không khí trong lành. Khoảng gần nửa tiếng sau cô mới quay về. Lúc đi đến chỗ rẽ, nghe thấy một giọng nữ quen thuộc, chính là giọng nữ vừa rồi cô vô tình nghe thấy. Cô đột nhiên dừng bước, vì lại nghe được một cái tên càng quen thuộc hơn.
“...A Kình, anh rốt cuộc bao giờ mới có thể quyết định đây?” Trong giọng nói của người con gái có sự ai oán, càng rõ ràng hơn là sự mỏi mệt.
“Đừng nghĩ nhiều nữa, em mau lập tức kết hôn đi, như thế không phải rất tốt sao?”
“Ha ha.” Cô gái cười gượng, giọng nói trở nên có chút kích động: “Rất tốt? Anh biết tại sao em phải kết hôn không, anh cũng biết tại sao em lại cứ níu kéo không? Nói thật lòng, mấy năm nay mỗi lần nhìn anh qua lại với những người con gái khác, lòng em đau như dao cắt. Nhưng thấy anh đổi một người rồi một người, em lại tự an ủi mình rằng, nhìn đi, họ đều không kéo dài lâu được, vì họ đều không có tư cách, nói về gia thế hay bản thân em đều là người thích hợp nhất, vì vậy nên em cứ nhẫn nại khăng khăng một mực đợi anh...”
“Phương Mi, em uống nhiều rồi.”
Nhưng tên đó quả nhiên ý chí sắt đá, không mảy may dao động, cô cảm thấy cô gái tên Phương Mi kia rất đáng thương, dâng cả trái tim chân thành lại bị tên khốn này mặc ý chà đạp. Nhưng bản thân cô lại càng đáng thương, vì cô vô duyên vô cớ lại bị liên lụy tới, cái bị chà đạp không chỉ có trái tim mà còn có thân thể, thậm chí là cả cuộc đời, đều bị tên cặn bã này giẫm nát.
Tiếng bước chân xa dần, nhưng Lâm Uyển lại cảm thấy mệt mỏi, dựa vào tường kính bóng loáng đứng một lúc mới phấn chấn tinh thần đôi chút để quay về, kết quả là vừa đi được hai bước thì suýt đâm phải một cô gái đang hùng hùng hổ hổ bước đến.
“Ôi, Lâm Uyển?” Cô gái chỉ vào mặt cô, ngạc nhiên nói.
Lâm Uyển nhìn kĩ lại, thì ra là người đã từng có duyên với mình, cô bèn chào hỏi: “Ơ, Trần Tây, trùng hợp quá.”
“Trùng cái gì nữa, chị cũng đến cái đêm độc thân cuối cùng gì gì này à?” Trần Tây nói rồi kéo tay Lâm Uyển đi về hướng ngược lại, nói bằng giọng xưa nay quen thuộc: “Em bảo chị đừng vào nữa, mấy người đàn ông già khú kia chẳng có gì mới mẻ cả, chúng ta đi chơi cái khác nhé.”
Lâm Uyển cực kì tán thành trong lòng, nhưng vừa nhớ đến cái gã thích nổi nóng kia, cô lại hơi do dự: “Trần...”
“Ôi, không sao.” Trần Tây nói rồi vẫy tay với bồi bàn: “Này, anh vào trong nói với Trần tiên sinh, bảo là Lâm tiểu thư của anh bị em gái thân yêu của anh cuỗm đi mất rồi nhé.” Dứt lời cô liền cười với Lâm Uyển một cái, nói: “Được rồi, đi thôi, đưa chị xuống dưới mở mang tầm mắt.”
Quả nhiên là mở mang tầm mắt.
Lâm Uyển được Trần Tây đưa đến tầng một, vừa nãy cô vào đại sảnh liền bước thẳng vào cầu thang máy lên tầng, nên không biết hóa ra tầng trệt là một hộp đêm. Hoàn toàn khác so với thế giới bên trên, nơi này ồn ào đông người, mùi thuốc lá và hơi rượu tràn ngập không gian, khắp nơi đều có thể nhìn thấy những ánh mắt mang theo dục vọng. Nếu nói người ở bên trên mang theo sự giả tạo hưởng lạc, thì người ở nơi này lại xé