Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341612
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1612 lượt.
xấu xa quấy rầy, không biết bao giờ mới chấm dứt.
Không ở lại nhà họ Vương quá lâu, vì cô tháy rất áp lực. Một mặt phải khống chế cảm xúc của bản thân, không thể quá thương cảm, mặt khác, cô luôn nghĩ đến câu nói đó của Trần Kình, “Nếu họ biết chúng ta đã lên giường với nhau, họ sẽ nghĩ thế nào?” Câu nói này đã trở thành một bóng đen trong lòng cô, mà quan hệ của họ cũng giống như một trái bom không hẹn giờ, bất cứ lúc nào đều có thể làm nổ tung sự yên bình mà cô bằng mọi cách giữ gìn.
Nghe khúc nhạc lặp lại hết lần này đến lần khác, cô lại nghĩ đến Trần Kình, người đàn ông cách biệt đến ngàn sông vạn suối này lại là người hàng ngày làm những chuyện tiếp xúc thân mật nhất với mình. Cô cũng từng nghĩ, có phải nghe theo một chút, hắn sẽ sớm mất hứng mà tha mình ra hay không, nhưng về sau, cô vẫn chọn cách phản kháng, trăm phương nghìn kế để phản kháng, cho dù điều đó sẽ khiến mình thịt nát xương tan. Nhưng lúc đau đớn như vậy cô sẽ có được phút giây bình yên tận sâu đáy lòng. Chưa có phút giây nào cô thôi hi vọng sớm thoát khỏi xiềng xích của hắn, nhưng có lúc cô lại muốn cùng hắn giày vò lẫn nhau cho đến chết mới thôi. Thỉnh thoảng, cô cũng biết sợ hãi, sợ mình sẽ bị mất phương hướng trong cuộc sống méo mó này.
Lý Cẩn nói không sai, cô thật sự rất mâu thuẫn.
Tiếng chuông điện thoại làm ngắt quãng mạch suy nghĩ lơ lửng bất định của Lâm Uyển, cô cầm điện thoại lên nhìn, chính là người nào đó đang bị cô oán hận. Do dự vài giây, cô nghe máy, đối phương nói bằng giọng khó chịu: “Ở đâu thế? Không phải bảo cô ở nhà đợi sao?”
Ơ, Lâm Uyển lúc này mới nhớ ra, buổi sáng Trần Kình trước lúc rời đi đã nói buổi tối hôm nay có việc, bảo cô đợi hắn, nhưng cô quen coi lời của hắn như gió thoảng bên tai, cho nên sớm đã quên sạch việc này.
“Ở ngoài, bây giờ tôi sẽ về.”
“Không cần về, tôi bảo lão Lý đi đón cô.”
“Không cần đâu.” Cô nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở nguy hiểm, đành nói địa chỉ nơi này.
Bỏ điện thoại xuống, trước tiên Lâm Uyển chạy vào phòng vệ sinh đánh răng, sau đó lấy ra hộp kem trong tủ lạnh, đánh nhanh diệt gọn. Lúc xuống tầng, tài xế đã đến, cả đường không nói năng gì, lúc xe vừa dừng lại, cô phát hiện bị đưa đến nơi tiêu khiển lớn nhất của thành phố này. Nhìn kiến trúc được trang trí nguy nga lộng lẫy có thể so với hoàng cung kia, cô cười mỉa mai, không biết hôm nay mình lại phải đóng vai gì đây.
Đi đến căn phòng VIP ở trên tầng, vừa vào cửa cô đã nghe thấy một câu hát lạc điệu, “Tôi là một con sói đến từ phương Bắc, đi giữa nơi đồng ruộng hoang vu mênh mông...” Sau đó nhìn thấy Phương Chính đang đối diện màn hình lớn ra sức biễu diễn, trong lòng ôm cô em xinh đẹp ăn mặc mát mẻ, nhìn thấy Lâm Uyển bước vào lại còn thân thiện vẫy tay.
Căn phòng rất lớn, ánh đèn lờ mờ, có khoảng hai mươi người cả nam lẫn nữ, đa số đều là những gương mặt nửa đời không quen mà lần trước đã từng gặp lúc ăn cơm. Cô vừa nhìn đã thấy Trần Kình đang nghiêng mặt nói chuyện với một người đàn ông, người này trông thật chướng mắt. Cô hít một hơi rồi đi qua đó, Trần Kình ngẩng đầu nhìn cô một cái rồi tiếp tục nói chuyện với người bên cạnh, nhưng tay hắn thì rõ ràng kéo cô ngồi xuống rồi thuần thục ôm vào lòng.
Lâm Uyển không thoải mái giãy giụa, dẫn đến sự chú ý của người đàn ông kia. Cô nhớ mặt anh ta, chính là người mà lần trước bảo Trần Kình giới thiệu cô, có thể nhìn ra quan hệ của anh ta và Trần Kình thân thiết nhất nhì trong nhóm người này.
“Chào cô, Lâm Uyển. Tôi tự giới thiệu một chút, tôi là Hướng Dương, người anh em số một của Trần Kình.” Người đó cười hi hi nói, còn tử tế đưa tay ra.
Lâm Uyển bắt tay qua loa với anh ta, nghe thấy hai người đang trêu đùa nhau.
“Cái gì mà số một số hai, cậu vẫn là đệ nhất phu nhân đấy thôi.”
“Ôi, cái danh hiệu đệ nhất phu nhân này tôi không cần đâu, có điều danh hiệu “người anh em” thì nhất định phải được xếp hạng, ví dụ như cái vị đang gào thét thảm thiết bên kia, chính là số hai.” Hướng Dương nói xong vung tay về phía Phương Chính, bên đó không rõ tình hình còn vui vẻ đáp lại, Hướng Dương đắc ý nói với hai người họ: “Đấy xem, không nói sai chứ, chính là số hai.”
Lâm Uyển không thèm quan tâm, cầm lấy một lon bia trên bàn, còn chưa kịp mở đã bị Trần Kình giật về, bảo: “Cô uống cái này.” Nói rồi hắn cầm một chai nước ngọt đặt vào tay cô, Lâm Uyển nhìn, nước cam ép ư? Anh xem tôi là trẻ vị thành niên à, quản lý lắm thế.
Cô vừa chán nản uống nước cam ép, vừa chịu đựng giọng ca độc hại của trùm sò micro - Phương Chính, bây giờ đã đổi sang hát đôi tình cảm nồng nàn với bài “Tương tư trong gió mưa”, vẫn cứ thỏa thích chà đạp lên những tác phẩm kinh điển. Cô em xinh đẹp kia thì lại hát khá ổn, vừa hát vừa liếc mắt đưa tình với người cộng tác chẳng ra làm sao kia. Trong đầu Lâm Uyển lóe lên một từ, gặp cảnh thì diễn, quả nhiên là “Đời người như vở kịch, cần phải diễn hết mình”.
Cô ngó xung quanh, nhìn đâu cũng thấy người diễn kịch, mấy người đàn ông lần trước áo quần bảnh bao, bây giờ trong lòng đều ôm một em liễu yếu đào tơ, có hơi q