Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.
nhắm mắt, không ngăn nổi nước mắt tuôn trào mãnh liệt, phút chốc đã chảy đầy mặt.
“Uyển Uyển, sao lại khóc rồi?”
Trần Kình thấy gương mặt đẫm nước mắt của cô, bỗng giật mình. Tuy những giọt nước mắt ấy từng là món hàng cao cấp trợ hứng cho hắn, cũng là ngòi nổ châm đốt dục vọng của hắn lúc ban đầu, nhưng chứng kiến càng nhiều biểu cảm của cô, hắn càng cảm thấy Lâm Uyển như vậy cũng không tệ, giống như trò đùa dai xảo quyệt tối nay, còn có cả sự dịu dàng để lộ ra trong lúc vô ý. Những điều ấy làm cô càng thêm sinh động, cũng khiến hắn cảm thấy thỏa mãn một cách khó hiểu. Vì lẽ đó nên khi nhìn thấy những giọt nước mắt của cô, lòng hắn lại sinh ra chút hoang mang.
“Đừng khóc nữa, nha?”
Hắn giơ tay lau nước mắt trên mặt cô, nhưng quá nhiều, hơn nữa mãi tuôn rơi không ngừng, như nước tự chảy từ chiếc vòi hỏng vậy. Lúc này mới nhớ ra câu “Phụ nữ làm từ nước”, mẹ kiếp, người nói câu này ra thật quá sáng suốt. Bàn tay hắn đột nhiên ngừng lại, còn có cả... nước mũi, chẳng trách nguồn nước dồi dào như vậy. Hắn dứt khoát gỡ áo choàng tắm trên người xuống, cầm nó nhẹ nhàng lau mặt cho Lâm Uyển, vải cotton nên hiệu quả hấp thu nước rất tốt.
Trần Kình vứt chiếc áo choàng tắm bẩn xuống đất, sau đó giơ tay vuốt lại mấy sợi tóc rối loạn của Lâm Uyển ra sau đầu, vuốt ve chiếc gáy tinh tế, trán hắn áp vào trán cô, khẽ nói: “Uyển Uyển, sinh nhật hai mươi tư tuổi vui vẻ.”
Lâm Uyển vừa nghe xong câu này, khóc càng dữ hơn, “sinh nhật vui vẻ”, một câu chúc cực kì bình thường, lúc này nghe sao mỉa mai đến vậy. Bây giờ cô thấy mình giống một thứ đồ tế, đặt trên bàn tế lạnh như băng tùy ý ma quỷ làm nhục, tùng xẻo, sống không bằng chết. Nhưng lời chúc của ma quỷ lại lần nữa nhắc nhở cô, hai mươi tư tuổi, cô thật sự phải trưởng thành rồi...
Chẳng chờ cô tiếp tục miên man suy nghĩ, Trần Kình giống như cố ý ngăn cản sự thay đổi này, đột nhiên ôm lấy cô, chặt chẽ đến mức không còn chút khe hở. Khuôn ngực cô không hề che đậy, kề sát phần ngực bụng trần trụi của hắn, cảm nhận thấy kết cấu da hoàn toàn không giống mình, nhịp tim đôi bên quấn bện lại một nơi, làn da nóng hầm hập của hắn gần như làm cô bỏng rát, cô không chịu nổi giơ tay đẩy hắn ra.
Ngay sau đó, tay phải cô bị tóm lấy, Trần Kình khẽ nói: “Thật lạnh.” Rồi nắm lấy tay cô đưa đến bên miệng, bắt đầu từ ngón trỏ, tiếp tục hôn lên từng ngón, từng ngón. Hiểu biết của Lâm Uyển về giới tính rất ít, nhưng cô cảm thấy hành động này rất khêu gợi, nói dễ nghe một chút thì gọi là “mê hoặc lòng người”. Lúc hắn làm những điều này, như có như không nhìn cô, giống như xoáy sâu vào tận đáy lòng. Vị trí của hai người hơi khuất sáng, nhưng đôi mắt kia của hắn trong bóng tối phát ra thứ ánh sáng lạ thường, phối hợp cùng đầu lưỡi khiêu khích, làm cho Lâm Uyển bỗng thấy hồi hộp. Thì ra đàn ông cũng có thể cám dỗ người khác như vậy.
Còn cô, với tư cách một tuyển thủ sơ cấp ngây thơ, cuối cùng bị “cám dỗ” thành công. Lúc Trần Kình bắt đầu mút ngón giữa tay trái của cô, cô cảm thấy cơ thể biến đổi rõ rệt. Cô lập tức bướng bỉnh an ủi bản thân, điều này chỉ có thể nói rõ, cô là một phụ nữ bình thường, còn nữa, sau này sẽ không đau như thế nữa.
Trần Kình, với tư cách một tay lão luyện trải qua hàng trăm trận chiến, cảm nhận được ngay sự biến đổi của cô, trong mắt bỗng tràn ngập ý cười, sau đó động tác hút càng chậm lại, đầu lưỡi lượn vòng quanh ngón tay cô, thỉnh thoảng lại khẽ cắn một cái trêu ghẹo. Đến tận sau khi buông ngón út đáng thương của cô ra, hắn mới thì thầm nói một câu: “Cuối cùng đã giải được mật mã của em rồi.”
Một câu nói mập mờ khiến Lâm Uyển lập tức hai má hồng ửng, còn Trần Kình thì hài lòng đắc ý cười ra tiếng. Cơ thể hai người vẫn gắn liền với nhau, hắn lại bắt đầu cử động, trong tình hình đối phương trở nên “phối hợp” thế này, hành động càng thêm trôi chảy. Nhưng hắn lại không muốn va chạm dữ dội như trước kia, mà muốn kéo dài thời gian, hình như mỗi lần đều chẳng có kết thúc, lần sau cũng không có bắt đầu...
Có người nói, đàn ông thông qua việc chinh phục thế giới để chinh phục đàn bà. Trần Kình nhận thấy đó hoàn toàn là vớ vẩn, đàn bà và thế giới làm sao có thể đánh đồng với nhau được? Ở trong lòng hắn, xếp vị trí đầu tiên là bản thân, tiếp đó là gia đình, anh em, sự nghiệp... Đàn bà ư, làm thứ phụ thuộc của đàn ông, phải xem xét tình hình cụ thể để kịp thời dừng lại.
Nhưng lúc này, tại sao hắn lại có cảm giác thắng trận? Hơn nữa còn lấy nhiệt huyết sung mãn nhất, ý chí chiến đấu sôi sục nhất, chờ đợi thắng lợi của cả chiến dịch? Tuy hắn thích kích động, thích gây chiến, nhưng trước nay chưa hề lăn tăn hai chữ “đàn bà”, chỉ có thể nói, chuyện gì cũng có ngoại lệ. Hắn cúi đầu nhìn cơ thể ấm áp mềm mại trong lòng, thầm nghĩ, trường hợp ngoại lệ này quả thật rất đáng.
Lâm Uyển không biết đã ngừng khóc thút thít từ bao giờ, nước mắt mát lạnh thấm ướt ngực hắn. Hơi thở gấp gáp mà nặng nề của cô phả lên da hắn, làm hắn thấy ngưa ngứa, giống như một con mèo nhỏ xuyên qua lớp da thịt cào nhẹ lên trái tim hắn, có chút khó chịu, lại có chút ngất ngây