Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Tác giả: Lưu Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.

cầm trong tay là mỹ vị trên trời có trần gian không vậy, hắn không nhịn được, ngồi cũng chẳng yên. Nhưng liếc nhìn Lâm Uyển, lại cảm thấy hứng thú. Cô gái này tại sao ăn mì mà nước mũi cũng có thể tèm lem thế kia, ăn một miếng sụt sịt một cái, mới một lúc mà trên bàn đã chất đống năm sáu cục giấy ăn. Vì lẽ đó, hắn lập tức quyết định, đợi đi ăn đại tiệc, đến lúc đó sẽ khiến Lâm Uyển no căng này chỉ có thể trừng mắt mà nhìn.
Chẳng bao lâu sau, chiếc bát siêu lớn trước mặt Lâm Uyển đã vơi đi phân nửa, cô cũng đã tương đối no nê, nhưng con người cô có một thói quen, chính là không nỡ lãng phí, cho nên...
Cũng may Trần Kình là kẻ tinh tường, nhìn thấy người đối diện đã không còn dáng vẻ vui sướng lúc nãy, tia sáng tham lam trong mắt cũng sớm lụi tàn, nhưng vẫn còn ở đó đấu tranh khều sợi mì. Hắn nghĩ thầm, đợi bát mì này xuống đến bụng, Lâm Uyển còn không phải no căng đến mức mắt trợn trắng sao? Hắn cực kì không muốn lát nữa lại ôm một cái bụng to như bụng ếch mà thân mật. Thế là hắn vươn tay ấn bàn tay đang cầm đùa của cô xuống, nói: “Được rồi, đừng ăn nữa.”
Lâm Uyển ngẩng đầu, vẻ mặt không cam chịu: “Tôi còn chưa ăn xong mà.”
Trần Kình nghĩ bụng, cô mà ăn xong nó thì đời cô cũng xong luôn, nhưng lời nói ra lại biến thành: “Cho tôi nếm vài miếng.”
Cô buồn bực ngồi im, bỗng phát hiện ba nữ sinh bên cạnh luôn nhìn trộm về phía họ, ánh mắt mà ai từng trải qua thời kì đó sẽ biết ngay. Lâm Uyển khó hiểu nhìn về phía đối diện, không khỏi cười trên nỗi đau của người khác. Nhìn đi, người ở trong phòng điều hòa, xe điều hòa thoải mái quen rồi thì xấu tính thế đấy, nóng nực, mồ hôi đầm đìa, chắc thiếu mỗi nước chưa thè lưỡi ra.
Nhưng mà tên này mặc áo sơ mi trắng, xắn tay áo lên để lộ ra một đoạn cánh tay, khách quan mà nói, trông rất đàn ông. Ở khoảng cách gần mới phát hiện ra, đây là một chiếc áo sơ mi hoa văn chỉ bạc, hừ, rối rắm, Lâm Uyển bĩu môi xem thường. Cô là người học mỹ thuật, tương đối nhạy cảm với hình dáng đường nét gì đó. Trước giờ cô chỉ quan tâm đến việc ghét bỏ hắn, căm thù hắn chứ chưa hề để ý tướng mạo hay vóc dáng hắn ra sao, chỉ nói riêng cánh tay, làn da khỏe mạnh, đường nét mạnh mẽ... mạnh mẽ, phải rồi, hệt như cốt thép khung sắt, dù cô có vùng vẫy như thế nào đi chăng nữa, từ đầu đến cuối cũng không thoát khỏi đôi tay vây hãm như ngục tù này.
“Sao thế?” Trần Kình bỏ đũa xuống, cầm giấy ăn trên bàn lau miệng, ngẩng đầu phát hiện cô gái kia đang ngẩn mặt ra nhìn cánh tay mình, trông vừa ngốc nghếch lại rất đáng yêu.
Lâm Uyển lấy lại tâm trạng, cụp mí mắt xuống nói: “Không có gì.”
“Đi thôi, tôi ăn xong rồi.” Trần Kình cầm lấy áo vest, lấy ví ra tính tiền, Lâm Uyển lại ra ngoài trước hắn một bước. Cô rất cần gió lạnh thổi cho tỉnh táo, mùi vị béo ngậy trong cửa tiệm xông vào làm đầu cô đau vô cùng.
“Không đi xe sao?” Lâm Uyển tò mò hỏi.
“Đi bộ đi.” Trần Kình kéo tay cô nắm chặt lấy, áo khoác cũng không mặc, cầm bằng tay còn lại.
Mặt tiền cửa tiệm nằm trên một con phố không mấy phồn hoa, lúc này họ đang đi sâu vào trong khu phố lặng lẽ, cách nơi đỗ xe ngày càng xa. Cảm giác tay nắm tay đi dạo này khiến Lâm Uyển rất không thoải mái. Cô đang định nói chuyện, vừa ngẩng đầu liền thấy mái tóc Trần Kình lấp lánh dưới ánh đèn đường. Trái tim cô bỗng như ngừng đập, nhớ lại ngày trước mỗi lần Vương Tiêu chơi bóng xong đều có dáng vẻ thế này, mồ hôi còn nhiều hơn của hắn, mái tóc ngắn ẩm ướt thành từng cụm, trông hệt như con nhím, nhưng rất đẹp trai, rất rạng rỡ.
Yết hầu cô bỗng nghẹn lại, nhẫn nhịn mãi rồi mới nói: “Tôi không đi nổi nữa rồi, về thôi.”
Trần Kình không thèm để ý: “Vừa nãy em ăn nhiều như thế, coi như là tiêu hóa bớt đi.”
“Tôi thật sự không đi nổi nữa.” Giọng nói của Lâm Uyển bắt đầu nghẹn ngào, cô dùng sức vung tay hắn ra.
Trần Kình nắm chặt lấy cô không chịu buông, tức cười nói: “Tôi thấy em no căng rồi, bình thường ăn cơm như mèo, một lúc ăn quá nhiều dạ dày chắc chắn sẽ không chịu nổi.” Rồi hắn lại nhìn mặt cô, giật nảy mình, nói: “Ái chà, còn nổi cả mụn nữa, được rồi được rồi, không trêu em nữa, đi lấy xe thôi, hay là chúng ta vào hiệu thuốc trước, mua ít thuốc kích thích tiêu hóa?”
Sau khi về đến căn hộ, Lâm Uyển hoàn tất việc tắm rửa, ngồi trước bàn trang điểm, đầu óc lơ đãng thoa kem dưỡng lên mặt. Trần Kình mặc áo choàng tắm đi tới, một tay cầm khăn mặt lau tóc, rồi không biết từ đâu lấy ra một chiếc hộp màu đỏ, đưa đến trước mặt cô, nói: “Trần Tây giúp tôi chọn, em xem thử có thích không? Con nhóc đó tự nhận khiếu thẩm mỹ của mình cũng không tệ.”
Lâm Uyển nhận lấy, nhìn lướt qua hàng chữ cái trên nắp hộp: Cartier, lòng thầm nghĩ, nếu đổi lại là cô gái khác, lúc này đáng ra hai mắt phải sáng rực, lớn tiếng la hét, tiếp đến là một cái ôm hoặc hôn thắm thiết nhỉ? Nhưng diễn xuất của cô còn quá kém. Thấy hắn vẫn đứng đó như có điều chờ mong, cô miễn cưỡng mở quà, thì ra là chiếc dây chuyền mặt kim cương, thiết kế đơn giản, kim cương rất to, rất lộng lẫy. Cô nhạt nhẽo nói: “Rất đẹp, anh thay tôi cảm ơn Trần Tây.”
“Để tôi giúp em đeo