Tác giả: Phong Lộng
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1100 lượt.
cho tôi mà”.
Nhìn biểu cảm ngơ ngác của hắn, tôi xoa xoa cái bụng đang rất khó chịu vì phải nhịn cười đến phát đau, nở nụ cười dịu dàng: “Tôi thật sự là số 1 dịu dàng đấy, chẳng làm anh đau tẹo nào cả”.
“Số 1?”, đôi mắt đen láy của Vĩnh Kỳ bám chặt tôi. Lúc này trông hắn thật đáng yêu, khuôn mặt tuấn tú đẹp đẽ mê hồn.
“Ừ”. Tôi gật đầu: “Tôi đã làm thịt anh rồi”.
Vẻ mặt của Vĩnh Kỳ hay ho hơn bất cứ lúc nào: “Em… làm thịt… anh?”.
Tôi lấy tăm, chậm rãi xỉa răng, ra vẻ đang hôi tưởng lại hương vị thơm ngon vừa được thưởng thức – mặc dù tôi chẳng thưởng thức được cái quái gì cả.
“Vĩnh Kỳ, mùi vị của anh rất tuyệt”. Tôi vỗ vỗ khuôn mặt còn đang ngơ ngác, cúi đầu cắn nhẹ lên sống mũi thẳng tắp của hăn: “Hôm nay anh đã mệt rồi, tôi cũng mệt. Đi ngủ thôi”, “Cởi trói cho anh”.
“Hử?”
“Em không cởi trói thì anh làm sao tắm rửa đi ngủ đây?”
Cứ đùa, cởi trói cho anh để chết à? Tôi biết rõ bộ mặt thật của Vĩnh Kỳ, lúc này hắn ngoan ngoãn thế thôi, đến khi tay tự do một cái, hắn không nhảy xổ vào tôi mới lạ.
Tôi lắc đầu lia lịa: “Không được, không được. Nhỡ chẳng may anh nghĩ quẩn muốn tự sát thì sao? Tôi không biết ăn nói thế nào với dì đã đành, nhưng mẹ nhất định bắt tôi xuống mộ cùng anh”. Nghĩ đến tâm hồn hắn có lẽ đang bị tổn thương sâu sắc, tôi vô cùng nhân từ nói: “Thế này đi, tôi sẽ tắm dùm anh”.
Mắt hắn liền sáng bừng, hớn ha hớn hở nhìn tôi: “Chẳng mấy khi em chủ động thế này”.
“Đương nhiên, tôi là một thanh niên có trách nhiệm”. Tôi lại đắc ý véo má hắn một cái: “Từ giờ trở đi anh là người của tôi rồi”.
Đêm đó, tôi đã rất tận tình tắm dùm hắn.
“Mang tai vẫn chưa kỳ”.
“Biết rồi”.
“Đừng quên rửa sạch cả chỗ đó của anh nữa”.
“Biết rồi”.
Thần kinh của Vĩnh Kỳ cực tốt, nếu tôi là hắn chắc đã khóc hết nước mắt rồi. Còn hắn chỉ thộn mặt ra một chút rồi coi như không có gì xảy ra, lúc được tôi tắm hộ còn dám sai khiến này nọ.
Nói thật thì bộ dạng lúc này của hắn nhìn rất sướng mắt: hai tay bị trói sau lưng, toàn thân trần như nhộng. Bởi thế lúc tôi xắn tay áo, khom người chà lưng giúp hắn, lòng cũng thấy hơi hơi tình nguyện.
Vĩnh Kỳ sung sướng hưởng thụ sự phục vụ tận tình của tôi, đột nhiên lẩm bẩm: “Kỳ lạ, sao chẳng thấy đau chút nào? Nghe nói lần đầu rất đau mà”. Hắn ngẩng đầu hỏi tôi: “Đồng Đồng, có thật là em nằm trên không?”.
“Hả?”, chiếc khăn trên tay chợt trở nên trơn tuột, tôi vội vàng nắm chặt lại: “Đương nhiên là tôi nằm trên rồi, anh ngủ như lợn thì nằm trên kiểu gì? Anh không đau là vì tôi đã rất dịu dàng. Dịu dàng, anh có hiểu không hả?”, tôi véo má hắn một cái thật mạnh, cười hì hì: “Tôi thương anh lắm mà”.
Có lẽ tại tôi tự dưng nhiệt tình sôi nổi quá đáng, Vĩnh Kỳ ngẩn người ra nhìn, sau đó rùng mình một cái, lập tức cúi đầu. Tôi thở phào, cũng coi như qua được một ải rồi.
“Này, phải rửa bên dưới nữa”.
Thói quen khó bỏ, tôi vô thức đập vào đầu Vĩnh Kỳ một cái: “Kêu cái gì mà kêu?”. Trải qua một buổi chiều sóng gió, bây giờ khi đối diện với người anh em ngoại cỡ của hắn, tôi không còn cảm giác xấu hổ như lúc đầu nữa rồi.
Vĩnh Kỳ rên lên một tiếng, xị mặt kêu khổ: “Vừa nói là thương anh, bây giờ đã đánh ngay được”.
“Hì hì, xin lỗi nhé”. Tôi mỉm cười lấy lòng: “Phản xạ tự nhiên thôi”. Liếc xuống dưới, hắn đang có phản ứng!
Tôi kinh hoàng ngẩng lên nhìn hắn.
“Anh thích em mà, thấy em đương nhiên sẽ phấn khích”. Vĩnh Kỳ bình thản như không nhìn lại tôi.
“Phấn khích cái đầu anh ấy!” Tôi bạo dạn dùng ngón tay búng đỉnh đầu đang ngẩng cao của hắn, ra lệnh: “Trờ về trạng thái nguyên thủy ngay!”.
Không chạm vào còn đỡ, chạm xong nó lại càng vươn cao hơn. Vĩnh Kỳ “Ừ” một tiếng, khe khẽ thở dốc.
Cảm xúc rạo rực lập tức ngập tràn căn phòng.
“Đồng Đồng…” Vĩnh Kỳ khẽ nói: “Anh đã là người của em rồi, em phải giúp anh giải quyết”.
Tôi nhảy dựng lên: “Cái gì? Giúp anh giải quyết?”.
“Đương nhiên”. Hắn nói rành rọt từng chữ: “Chiều nay anh đã giúp em rồi, bây giờ đến lượt em giúp anh. Cái này gọi là có qua có lại”.
“Qua lại cái đầu anh ấy!” Đừng nói là hắn hoàn toàn chẳng giúp tôi gì cả, mà cho dù hắn có giúp tối đi chăng nữa thì tôi cũng tuyệt đối không tự nguyện hiến thân giúp hắn. Tôi quên mất phải “thương” hắn, giơ tay gõ như đánh trống lên trán hắn, chỉ hận không thể làm hắn bất tỉnh ngay được: “Tôi là số 1, nghe rõ không hả? Tôi thích làm thì làm, không thích thì không làm!”, tôi hét to vào tai hắn, làm hắn suýt nữa điếc lun.
Hôm nay Vĩnh Kỳ xui tận mạng, hai tay bị mất tự do, đành để mặc tôi hành hạ. Hắn nhắm mắt lại, mặt xị một đống, rầu rĩ nói: “Em không phải người yêu tốt, chỉ biết lo cho mình, chẳng quan tâm gì đến anh cả”.
“Hả, dám phê bình tôi?” Tôi gõ phát cuối cùng lên trán hắn, mở vòi nước xả từ đầu đến chân hắn một lượt, coi như công trình tắm rửa đến đây kết thúc: “Tắm xong rồi, anh lập tức lên giường đi ngủ cho tôi”.
Hắn ngoan ngoãn đứng dậy, để tôi quấn khăn tắm lên người.
Vĩnh Kỳ mặt mũi thất vọng, sau khi được tôi “tận tình khuyên bảo”, dường như hắn đã thôi hẳn ý nghĩ xa xỉ nhờ tôi g