XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Tác giả: Phong Lộng

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341089

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1089 lượt.

iải quyết hộ.
“Đồng Đồng, chúng ta ngủ chung một giường nhé”.
“Không”.
“Không ngủ cùng nhau, nửa đêm anh muốn đi vệ sinh thì làm thế nào?” Hắn cho tôi xem bàn tay bị trói sau lưng của mình, bướng bỉnh nói: “Em không ngủ chung với anh, đêm nay anh tè dầm ra giường. Hừ, đằng nào ngày mai em cũng là người giặt ga”.
Tôi tức điên.
Không ngờ trên đời lại có người mặt dày như hắn, đã thế còn được vinh danh là Bạch mã hoàng tử của trường mới kinh chứ. Tôi thật muốn bọn Uông Ly Ly nghe được câu nói vừa rồi của hắn.
Có điều dựa vào sự mê muội ngu ngốc của bọn họ, nói không chừng còn gào thét ầm ĩ: “Vĩnh Kỳ thật cá tính”.
“Anh…”, tôi nghiến răng nghiến lợi nửa ngày trời, nhìn dáng vẻ ung dung thản nhiên của hắn, thật chỉ muốn lao đến cắn hắn vài miếng cho bõ tức.
“Anh đã là người của em rồi”. Hắn trưng biểu cảm hờn trách.
“…” Tôi chửi thầm một tiếng, nuốt cơn giận vào bụng: “… Được rồi, chúng ta ngủ chung một giường”.
Nắm lấy dây thừng trên tay Vĩnh Kỳ, lôi hắn vào phòng. Cầm một đầu dây thừng buộc chặt vào thành giường. Nằm dài ra giường.
“Nằm im ngủ đi”. Tôi cảnh cáo hắn: “Anh mà dám tè dầm… tôi… hừ hừ… tôi cho anh thành hoạn quan”.
“Đồng Đồng”. Vừa tắt đèn, Vĩnh Kỳ đã lên tiếng.
“Gì nữa?”
“Hôn chúc ngủ ngon”.
“Anh phiền quá đấy!” Tôi ôm hắn hôn đại một cái.
Ừm, mùi vị không tệ, thơm tho sạch sẽ. Cũng dễ hiểu, do tôi đích thân tắm cho hắn mà, đương nhiên là phải sạch rồi. Không kìm được lại hôn thêm cái nữa.
“Ngủ đi”. Sau khi hôn hai cái, đến lúc nói câu này, âm thanh của tôi dịu dàng hơn rất nhiều.
“Đồng Đồng…”
“Lại gì nữa?”
“Em phải ôm anh”.
“Phiền chết đi được!” Không thể nuông chiều hắn mãi được, tôi cố ý quay mặt vào tường.
Sau lưng vang lên giọng nói khe khẽ của Vĩnh Kỳ: “Anh đã là người của em rồi…”, ngữ khí rụt rè, nghe như sắp khóc đến nơi vậy.
Tôi bất mãn càu nhàu một câu: “Thật đáng ghét”, xoay người, ôm lấy hắn.
Mùi vị thơm mát sảng khoái của hắn chậm rãi tiến vào mũi tôi. Da hắn trơn láng mịn màng, sờ vào vô cùng thoải mái. Cơ thể không quá cứng, cũng không quá mềm như gấu bông, ôm rất dễ chịu, còn ấm áp nữa.
Tôi cứ ôm hắn như thế, bất giác cảm thấy, Vĩnh Kỳ làm gối ôm thật tốt.






Biết rõ sự xảo quyệt và sức phá hoại của Vĩnh Kỳ khủng khiếp cỡ nào nên cứ cách một giờ, tôi lại kiểm tra dây thừng trên tay hắn vài lần. Để đề phòng bị hắn phản công, đêm nào tôi cũng bất ngờ tỉnh dậy hai ba lần, xem hắn có thực đang ngủ say không.
Lần nào cũng chỉ nhìn thấy gương mặt say ngủ hiền lành đáng yêu của hắn.
Khi ngủ nhìn hắn dễ thương hơn lúc không ngủ nhiều, mỗi lần ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của hắn tôi đều có ý nghĩ này.
Vĩnh Kỳ tỏ ra hết sức ngoan ngoãn, tôi cứ tưởng hắn sẽ giở đủ trò, nào ngờ từ lúc bị trói đến giờ vẫn chưa thấy hắn kêu ca câu nào.
Trói tên yêu tinh chuyên gây chuyện này được ba ngày, tự dưng tôi cảm thấy rất mệt.
“Hừ”. Tôi lấy một hạt đậu phộng bỏ vào miệng. Bao giờ anh không dám làm gì tôi, bao giờ mức độ nguy hiểm của anh về mo.
“Thực sự thì nếu em muốn trói anh, anh cũng cam tâm tình nguyện”. Vĩnh Kỳ nhẹ nhàng nói: “Em muốn anh làm gì, anh cũng cam tâm tình nguyện cả”.
“Hừ”. Tôi lại ném thêm một hạt đậu phộng vào miệng. Nói thật thì cảm giác lúc này rất sảng khoái, giống như Đại Vương bắt được mỹ nữ vậy. Mỹ nữ không ngừng khóc lóc van xin Đại Vương thả cô về nhà – chỉ là lúc này mỹ nữ đổi thành dê xồm thôi.
“Có điều, anh nghĩ nếu cứ tiếp tục thế này thì thiệt cho em quá”.
“Hử?”, tôi quay đầu nhìn sang, mặt hắn rất gian, chắc chắn đang có âm mưu gì rồi.
Quả nhiên, Vĩnh Kỳ nói: “Ba hôm nay, bát do em rửa, nhà do em quét, quần áo do em phơi, thức ăn do em nấu…”, hắn thuật lại từng li từng tí: “…Không những thế, em còn phải tắm dùm anh, anh đi vệ sinh em còn phải kéo hộ khóa quần, cơm ăn cũng do em bón…”.
“Chả trách tôi lại mệt thế này”, tôi chợt tỉnh ngộ, ném ánh mắt căm phẫn về phía tên lười biếng khốn khiếp.
“Đúng thế, vì vậy sắc mặt em mới không được tốt”.Hắn cười hì hì, dụ dỗ tôi: “Hay là thế này, chúng ta đổi vai. Anh làm việc nhà, giúp em tắm rửa bón cơm được không?”.
Nụ cười nham nhở của hắn làm tôi rùng mình, vội lắc đầu quầy quậy: “Tôi không thèm!” rồi nhảy bật dậy, vòng qua sau lưng hắn xem dây thừng còn chắc không. Tận mắt chứng kiến sợi dây thừng vẫn chắc như lúc sáng sớm, tôi mới an tâm ngồi xuống ghế.
Vĩnh Kỳ thấy kế hoạch thất bại, buồn rầu nhìn tôi một lúc, lại tiếp tục mở miệng: “Em trói anh thế này, tay anh không hoạt động trong một thời gian dài sẽ bị tàn phế mất”.
“Tàn phế càng tốt”. Tôi nhét một miếng nấm vào miệng hắn, tiếp tục bỏ một hạt đậu phộng vào miệng mình: “Dù sao thường ngày anh có khác gì tàn phế đâu, có việc nào là anh tự làm không hả?”.
Vĩnh Kỳ im lặng một hồi, bỗng cười khó hiểu.
“Đồng Đồng”, hắn từ tốn nói: “Mẹ và bác đi du lịch cũng sắp về rồi”.
“Càng tốt, mẹ và dì về rồi, tôi sẽ có người bảo vệ. Anh không thể tác oai tác quái được nữa”.
“Bọn họ trở về thấy