Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
húc gỗ, trong nhà có một người lính là đủ rồi, không cần thiết phải kéo thêm một người lính nữa vào." Giai Giai không chút suy nghĩ, lập tức từ chối, nhưng ở trong đầu, lại hiện lên một bóng dáng. Đột nhiên cô cảm thấy sợ hãi.
"Quân nhân có cái gì không tốt chứ? Chị cảm thấy nếu em được gả cho quân nhân cũng không tồi."
Lúc này Đồng Diệp cũng trợn to hai mắt, hỏi: "Nha đầu, có phải em muốn giới thiệu quân nhân cho Giai Giai không?"
"Em đang có ý đó đó." Từ Nhan mở trừng hai mắt nhìn chị ấy.
"Chị dâu, mình chị chịu sự tàn phá của quân nhân là đủ rồi, đứng có đẩy quân nhân lên người em nữa?" Giai Giai cảm thấy hôm nay chị dâu có chút đáng sợ.
"Giai Giai, chị dâu đem đến cho em một người đàn ông đặc biệt ưu tú. . . . . ."
"Không cần, em không muốn gả cho quân nhân!" Giai Giai không chút nghĩ ngợi liền từ chối.
"Giai Giai. . . . . ."
"Chị dâu, chị đừng phá vỡ quyết định của em."
"Giai Giai. . . . . ."
Đồng Diệp mím môi bật cười. Sau khi kết hôn, trên người Từ Nhan liền tản ánh sáng và dịu dàng của một người mẹ, không còn nhuệ khí như xưa nữa, như vậy cũng rất tốt.
"Sao vậy, vợ yêu? Chuyện gì làm cho em cảm thấy buồn cười dữ vậy?" Lúc này Từ Lỗi đã tới, ôm lấy vợ, hôn lên mặt cô một cái.
"Anh làm gì đấy, ở đây nhiều người như vậy mà." Đồng Diệp liếc anh một cái, nhưng vẫn nằm trong lồng ngực của chồng, cảm thấy thế giới này đẹp đẽ làm sao.
Từ Nhan vẫn còn đuổi theo Giai Giai, vẫn có ý truyền cho cô hạnh phúc khi làm vợ quân nhân, nhưng Giai Giai lại phản đối, trong lòng cô có vài suy nghĩ, nhưng không muốn cho chị dâu của mình biết.
Đối với chuyện làm mai mối cho Giai Giai, Từ Nhan đang bận rộn ở bên Lưu Vũ nên cũng nhanh chóng quên béng đi mất. Giai Giai thở phào, trong lòng nhẹ nhõm. Cô cực kỳ sợ dáng vẻ liều mạng làm mai của chị dâu. Cô còn trẻ, không muốn bị bắt đi xem mắt sớm như vậy, mà điều quan trong nhất là cô không muốn gả cho quân nhân. Anh trai bận rộn như vậy, không thể trở về nhà cũng đã tạo nên ám ảnh trong lòng cô rồi, cho nên đời này cô sẽ không bao giờ nghĩ tới việc gả cho quân nhân đâu.
Kỳ kiểm tra đánh giá của Lưu Vũ sắp tới, vừa đúng hôm đó Từ Nhan nghỉ, liền đến xem Lưu Vũ kiểm tra. Về phương diện quân sự cô cũng không hiểu cho lắm, mặc dù anh của cô là quân nhân, nhưng cô rất ít khi đi tìm hiểu, nhưng hiện tại lại không giống nhau. Lúc này chồng của mình đang gặp phải kỳ kiểm tra nghiêm khắc, không khẩn trương mới là lạ. Cô hỏi Lưu Vũ: "Anh có khẩn trương không?"
"Cái này thì có gì đâu mà phải khẩn trương , lúc trước anh thi tốt nghiệp, so với cái này còn gian nan hơn nhiều. Đừng nhìn anh lơ là trong học hành, thật ra thì anh đã có nền tảng hết rồi ." Lưu Vũ quay đầu ánh mắt nhìn cô ám chỉ "Yên tâm".
Anh nói không sai, với người xuất thân từ quân đội như anh, mấy bài kiểm tra đó không thành vấn đề, nhưng nghe nói chủ quan trong công tác chính trị sẽ không đạt được mục tiêu mong muốn. Nghe nói lần kiểm tra này là do quân khu lớn ra lệnh, lúc ấy bạn học cũ cộng thêm anh trai Từ Lỗi đều gọi điện thoại cho anh, hỏi anh kì kiểm tra này có vấn đề gì không? Lúc ở trường học, quan hệ của hai người rất tốt, hôm nay lại trở thành thân gia, mà ý tứ của Từ Lỗi lại không quá rõ ràng, nếu như ngộ nhỡ anh không qua được kỳ kiểm tra này, anh ấy sẽ giúp anh chu toàn mọi thứ. Đối với lòng tốt của Từ Lỗi, Lưu Vũ rất cảm kích, nhưng anh là người tích cực, nên ở góc độ này anh không hề cảm thấy vui, khi chuyện này có liên quan đến việc đi cửa sau.
Nghe nói Cục trưởng chính trị sẽ hạ cấp, trung đoàn lại có tin đồn vịt, nói vị trí cục trưởng lần này nhất định là do Lưu Vũ ngồi vào. Thật ra thì đây cũng không phải là bí mật gì, mặc dù có hai Phó ủy viên văn phòng chính trị, nhưng người có năng lực cạnh tranh thì chỉ có mình Lưu Vũ. Nhưng điều này cũng không thể nói chắc 100% được, cũng có thể sẽ bị ngoài ý muốn, nói không chừng phía trên phái người khác xuống để nhậm chức.
Trong khoảng thời gian này được Lưu Vũ hết mực cưng chiều, tính tình của cô cũng thay đổi, trở nên khôn khéo hơn, thích nhìn bộ dạng cưng chiều của anh với mình. Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ dở khóc dở cười của anh khi bị cô trêu đùa, cô cảm thấy chơi rất vui, có lúc cô cũng thích đùa giỡn với chính mình. Mỗi lần đi với anh tâm tình của cô đặc biệt sảng khoái, thì ra là được chiều chuộng cảm giác lại tốt đẹp đến như vậy.
Hôm nay là ngày cuối cùng Từ Nhan làm việc ở đây, sau ngày hôm nay cô sẽ nghĩ việc. Cô và Lưu Vũ cũng đã thương lượng xong, lễ mừng năm mới sẽ về nhà họ Lưu để ăn mừng, sau khi hết năm mới sẽ về nhà mẹ đẻ. Cô cũng đã nói việc này với cha mẹ rồi, cha mẹ nói nhà chồng cách khá xa, nên theo lý, lễ mừng năm mới thì phải về đó, mà nhà mẹ thì cách nhà bọn họ không xa, lúc nào cũng có thể về được.
Trước kia cô sẽ ở lại đây tăng ca, bởi vì mỗi lần về đến nhà đều rất lạnh lẽo, không bằng ở lại đây làm việc thì hơn, mặc dù ở thư viện này rất ít khi phải tăng ca. Tết đến mọi người đều bận rộn đi thăm họ hàng, như