Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.

A Vũ. Chuyện này chúng ta chưa xác định, sao có thể nói với ba mẹ, hay là chờ sáng ngày mai tiểu rồi kiểm lại hãy nói.” Tử Nhan kêu anh lại.
“Nhưng trên giấy rõ ràng…”
“Nhưng trên tờ que thử thứ nhất không có gì cả.” Mặc dù cũng muốn, nhưng Từ Nhan vẫn không quên nhắc nhở.
“Tờ giấy kia bị hư.” Lưu Vũ không chút suy nghĩ liền xử “tử hình” tờ que thử kia.
“Nhưng có thể tờ giấy thứ hai hư thì sao.” Từ Nhan mặc dù không nhẫn tâm nói ra suy đoán này, nhưng vẫn đả kích sự tin tưởng của anh.
Lưu Vũ lập tức phủ quyết: “Không thể nào, tờ giấy thứ nhất hư… Được rồi, ngày mai kiểm tra lại rồi nói.” Nói đến sau, trên mặt Lưu Vũ có vẻ thất vọng, và rất là lo lắng.
Từ Nhan cũng có cảm giác như anh. Trong lòng cô cũng mong đợi sinh mệnh nhỏ này đến như chồng cô, muốn hơn bất cứ thứ gì, nhưng đứa nhỏ này đến lúc nào, phải coi duyên phận.
Từ Nhan kìm lòng không được vuốt bụng của mình: mình thật sự mang bầu sao?
Cô vui mừng cũng nghi ngờ, tất cả chỉ có thể đợi đáp án ngày mai.






Nhưng, vào ngày hôm sau, Từ Nhan biết mình không cần xác định việc có thai hay không nữa, bởi vì cái đó của cô đã tới. Nhìn vết máu như hoa mai trên drap giường, mặc dù không nhiều, nhưng cô cảm thấy hy vọng trong lòng mình đã rơi vào khoảng không.
Bên cạnh giường đã sớm không có bóng dáng của Lưu Vũ, sau khi dậy sớm kêu cô đi tiểu để kiểm tra thì anh đã đi mất rồi. Hiện tại Từ Nhan có một cảm giác hận thù, là một loại căm hận dành cho giấy thử đó. Khi cô hoàn toàn tin tưởng giấy thử, nó lại dùng phương thức đặc biệt này tuyên bố sự xảo trá và lừa gạt của nó.
Còn nhớ rõ lúc sáng sớm đi tiểu, mặc dù cô mơ màng cầm giấy thử kiểm tra, nhưng khi thấy trên giấy thử này hiện ra hai vạch, thì bộ não mơ màng của cô hoàn toàn tỉnh táo.
"Mang thai?" lúc ấy Từ Nhan thì thào nói.
"Thật tốt quá, bà xã, thật tốt quá." Lúc ấy Lưu Vũ hưng phấn đến không biết biểu đạt thế nào, chỉ dùng sức ôm cô xoay quanh.
Mà cô không phải cũng là người phụ nữ như vậy sao? Cô hoài nghi cô thử dò xét cũng chỉ để làm sáng tỏ sự nghi ngờ, để mình thấy an toàn hơn.
Khi cô đang ngẩn người, mẹ Lưu đã tiến vào, bà biết con dâu mang thai, nên cười không khép miệng được.
Cô quá rõ ý của mẹ rồi, nhà họ Lưu vẫn luôn mong đợi đứa bé này, mặc dù cô và Lưu Vũ mới kết hôn hai tháng, nhưng Lưu Vũ đã sắp ba mươi lăm tuổi, vào tuổi này mà có con thì là chuyện vui sướng cỡ nào, nhưng hôm nay đứa nhỏ này lại đến chậm rồi.
"Tiểu Nhan à, hiện tại có thai, thì không thể suy nghĩ những chuyện khác nữa, phải an tâm dưỡng thai, tất cả chúng ta đã chuẩn bị xong, con chỉ cần lo dưỡng thai thôi." Mẹ chồng không ngừng nói bên tai cô.
Từ Nhan miễn cưỡng nở một nụ cười, cô không biết làm sao nói chuyện này với bố mẹ chồng. Chẳng lẽ cô nói: "Thật xin lỗi, mẹ, con không có thai, chỉ là hiểu lầm thôi." Như vậy có thể đả kích mẹ chồng không?
Đều do Lưu Vũ, chuyện còn chưa hoàn toàn xác định, sao anh lại nói việc này cho bố mẹ chồng? Đúng, chuyện này đáng giá cao hứng, nhưng tối thiểu cũng phải đến bệnh viện xác định chứ? Chỉ bằng một tấm giấy thử, mà đã khẳng định cô mang bầu? di-en da-n l-e qu-y d-on
Không tệ, trước đó cô cũng tin giấy thử, cho là chỉ cần trên que kiểm ra dấu hiệu mang thai, thì cô nhất định mang thai. Trước khi bạn tốt đến, cô cũng giống như Lưu Vũ, đã cho rằng mình mang thai. Nếu như không phải dưới thân thể có vệt đỏ, thì cô cũng xác định mình mang thai.
Lưu Vũ đứng ở bên cạnh mẹ Lưu, nhìn mẹ mình bận này bận kia, khóe miệng của anh lộ ra nụ cười ngốc nghếch. Thấy vợ mình còn ngồi ngây ngốc trên giường, anh đã nói: "Tiểu Nhan, có phải mệt mỏi hay không?"
Từ Nhan phục hồi tinh thần lại, thấy mẹ chồng còn trong phòng, lại không thể nói rõ, liền kéo Lưu Vũ lại gần, nhỏ giọng ghé vào lỗ tai anh nói: "Em có chuyện muốn nói với anh."
"Chuyện gì?" khóe miệng Lưu Vũ vẫn lộ ra nụ cười.
Từ Nhan nhìn nhìn mẹ chồng đang bận rộn cách đó không xa, cắn cắn môi, tựa vào lỗ tai Lưu Vũ nói: "Em không có mang thai."
"Sao có thể!" Lưu Vũ trợn to hai mắt, không chút suy nghĩ liền chối bỏ lời của Từ Nhan.
Nếu như ngày hôm qua bọn họ kiểm tra không thể nhận định, thì sáng nay kiểm lại sao có thể sai được? Anh biết vợ mình còn nghi ngờ, nhưng giấy thử đã xác định chuyện mang thai rồi mà?
"Em thật sự không có mang thai." Từ Nhan rất khẳng định nói cho chồng biết.
Lưu Vũ còn muốn phản bác, nhưng bị động tác kế tiếp của Từ Nhan làm giật mình. Cô nhẹ nhàng vén chăn lên, chỉ cho một mình anh nhìn vết máu trên drap giường dưới chăn. Cô dùng động tác im ắng này để nói cho anh biết việc mình không mang thai.
Nhưng động tác này của cô, lại làm cho Lưu Vũ nghĩ tới một chuyện khác —— vợ của anh bị thương.
Vết máu bắt mắt đó, lại liên tưởng đến chuyện cô mang thai, người làm cha lần đầu như anh liền bối rồi. Máu? Có phải thai nhi trong bụng bị tổn thương không? Tối ngày hôm qua anh đâu có ấy ấy với cô, càng không có bất kỳ hành động quá khích, chẳng lẽ do lần trước Chu Lâm đẩy