Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2812 lượt.

ngắm nhìn sự nhộn nhịp, đông vui của nhà hàng mà không nhớ gì đến lần nhìn thấy “ai đó giống Đình Phong” ở đây. Thấy Đình Phong ra rồi, hai người lại tiếp tục lên đường mua bánh kẹo, hoa quả và nguyên liệu làm bánh. Vì không tìm thấy nơi bán bánh pudding nên Tiểu Minh và Đình Phong quyết định sẽ làm luôn cùng bánh khúc cây, và sẽ về nhà Tiểu Minh làm vì nhà cô có cái lò vi sóng chưa dùng lần nào mà cũng chẳng biết dùng làm gì, theo lời Tiểu Minh thì “bỏ đi cũng phí”
_Mua đủ đồ rồi, giờ em có muốn đi đâu không vịt con?
_Có ạ, em đi mua mấy món quà cho trò chơi tối nay, hì hì.
_Đến nơi rồi.
Đang đi như bay trên đường, Hạo Nhiên bỗng phanh gấp lại khiến Hạo Du lao ngay người ra đằng trước, tí thì ôm lấy anh.
_Anh làm cái gì đấy hả, có dừng thì cũng phải báo trước chứ.
Hạo Du khó chịu nhay ra khỏi xe, cậu khá tức giận vì cái cách phóng xe trên đường của anh họ cậu, lại còn dừng lại đột ngột không báo trước nữa. Thế mà trước vẻ mặt và câu hỏi tức giận của Hạo Du, Hạo Nhiên cười rất thản thiên, vỗ vỗ vai cậu:
_Có gì đâu mà tức giận thế, anh muốn mua quà cho vợ mày đấy, sao chẳng có thành ý gì cả.
_Vợ nào? – Hạo Du vẫn chưa khỏi khó chịu.
_Lại còn vợ nào, à, Tiểu Minh. Tú Giang có đến chứ?
_Ừm, tất nhiên. Tối em sẽ đến đón cô ấy.
_Ừ, vậy anh mua cho em ấy luôn.
_Em cũng chưa mua quà cho cô ấy. Tí đi mua với em.
_Thế đã mua gì cho Tiểu Minh chưa?
_Chưa, em chẳng biết mua gì, tính sau.
Hạo Du trả lời không chút suy nghĩ. Thực ra đúng là cậu vẫn chưa nghĩ gì đến món quà cho Tiểu Minh cả. Thời gian sống bấy lâu với cô, cậu chỉ biết cô thích màu hồng, thích mặc váy và…mèo, ngoài ra chẳng còn biết gì thêm, đến cỡ áo quần hay giày của cô, cậu cũng không biết, nói đúng hơn là cũng chưa bao giờ quan tâm cả. Giờ nghĩ đến việc chọn quà, cậu chẳng biết phải mua gì nữa. Tự nhiên thấy cũng…nan giải, nhưng mà cậu cũng có thấy Tiểu Minh nói gì đến mua quà cho cậu đâu, hơn nữa sáng cũng mua cho cô ấy cái mũ rồi. Hạo Du nghĩ vậy thì chẳng có ý định mua gì tặng Tiểu Minh nữa, cậu quay ra nhìn Hạo Nhiên đang đi đi lại lại, cả hai đang ở trong một shop giày nữ, và Hạo Nhiên thì muốn mua một đôi guốc cho Tiểu Minh, nhìn vẻ mặt khá căng thẳng. Ngoài mẹ anh ra, anh nói thực là chưa đi mua quà cho con gái bao giờ. Chỉ sợ mua phải món đồ Tiểu Minh không thích.
_Này, vào đây chọn với anh đi. Đôi này được không?
Hạo Nhiên vừa nói vừa nhấc một đôi guốc nhung đen cao khoảng năm phân cho Hạo Du xem. Cậu lắc đầu ngay:
_Nhìn hơi già.
_Thế còn đôi màu xanh này. – là một đôi xanh ngọc nạm đá ở hai bên quai.
_Tiểu Minh không thích màu xanh. Em nghĩ vậy. – Hạo Du lại lắc đầu.
_Hiểu nhau gớm ha!
_Đã bảo em nghĩ vậy còn gì: quần áo, váy, giày, dép, ga trải giường, chăn, khăn mặt, thậm chí…bàn chải đánh răng cũng đều màu hồng cả, còn không thì cũng là vàng hay đỏ. – Hạo Du nhún vai trả lời.
_Tiểu Minh thích màu hồng ai chẳng biết. Có liên quan gì đến không thích màu xanh =.=
_Thì em chưa thấy cô ấy mặc màu xanh hay có thứ gì màu xanh bao giờ.
_Hmm…mm…vậy à, thế đôi này nhé.
Lần này cầm đôi guốc, Hạo Nhiên đi hẳn ra chỗ Hạo Du cho cậu xem. Đôi guốc bằng da mềm, đế rất êm. Nó đúng màu hồng, quai còn có thêm một cái nơ nhỏ, hẳn sẽ rất hợp với Tiểu Minh.
_Đúng hồng nhé, được không, nhìn rất…trẻ con, quá hợp với em ấy.
_Cỡ 36, vừa không thế? – vừa ngắm nghía đôi giày, Hạo Du vừa hỏi.
_Vừa, chắc chắn.
_Vậy đôi này cũng được. Anh thanh toán đi, em ra ngoài trước.
Nhìn thấy Hạo Nhiên gật đầu và đi ra quầy tính tiền, Hạo Du không nán lại chút nào nữa mà đi luôn ra cửa. Cậu cứ sốt ruột nhìn đồng hồ, mới năm giờ, chắc mua quà cho Tiểu Giang xong cậu sẽ về nhà luôn để còn dọn nhà như lời Tiểu Minh dặn, còn mang đống đồ sáng mua cùng Tiểu Minh về cho cô, rồi chờ “người nhà vợ” mang cây thông đến. Vậy mà cũng bận rộn ra phết đấy. Mà cậu còn đang thắc mắc không biết Đình Phong với Tiểu Minh đã đi mua đồ về chưa đây. Mà sao cứ nhắc đến hai chữ “Đình Phong” là cậu lại thấy khó chịu vô cùng, haiz.
******
_Thế nào hả anh?
Tiểu Minh bước ra khỏi phòng thay đồ với cái áo khoác cardigan cầu vồng, nhìn cô nổi bật kinh khủng với làn da trắng hồng. Và Đình Phong, người vừa chê cái áo không đẹp giờ đang ngơ ngẩn vì nhìn Tiểu Minh quá ư là dễ thương trong cái áo thân dài ấy.
_Không đẹp ạ? – thấy Đình Phong không nói gì mà cứ đứng đơ người, Tiểu Minh xị mặt, phụng phịu hỏi.
_Làm…làm gì có chuyện đó chứ, nhìn em xinh lắm.
Đến lúc này anh mới như “tỉnh” lại, khẽ cười nhìn cô. Tiểu Minh đứng trước gương xoay qua xoay lại, cuối cùng là quay ra hỏi chị nhân viên bán hàng:
_Hợp không hả chị?
_Wonderful. Da em trắng nhìn rất hợp.
Tiểu Minh nghe thấy thế thì chỉ cười tủm tỉm. Người ta bán hàng mà, có khi nào xấu mà người ta lại không nói (dối) là đẹp không cơ chứ.
_Em thay cái này nữa đi.
Đình Phong nói rồi đưa liền cho Tiểu Minh một cái váy voan mỏng màu trắng, ba lớp, nhìn như váy ngủ (hai dây), cũng may là nó có thêm cái áo choàng lông lửng lửng ở ngoài. Cô vui


Polaroid