Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342811
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2811 lượt.
vẻ cầm lấy nó và (lại) bước vào phòng thay đồ, là cái thứ mười cô thay rồi đấy, không biết Đình Phong muốn cô mặc thử bao nhiêu cái nữa đây, thay từ nãy đến giờ cũng khá mệt rồi. Được cái là cô mặc cái nào cũng vừa xinh, Đình Phong chọn cũng khá đấy chứ. Trong số mười bộ, Tiểu Minh chỉ chọn cái cardigan cầu vồng và bộ váy ngắn màu hồng mà cô đã thích ngay từ lúc mới nhìn thấy nó. Đó là một bộ váy bồng, có thắt nơ lớn ở phía sau lưng, tay ngắn cũng bồng nốt. Nó mà mặc cùng cái áo khoác hồng lửng của cô thì đúng là tuyệt.
_Đình Phong…
Tiểu Minh thay xong cái váy liền bước ngay ra ngoài. Cô nhìn Đình Phong cười bẽn lẽn. Lại một lần nữa, anh “đắm chìm” trong sự duyên dáng của Tiểu Minh. Anh chưa kịp nói gì thì đã nghe tiếng chị nhân viên kia tấm tắc khen:
_Xinh quá cơ, quá đẹp.
_Đẹp thật đấy, haiz, em lại đây vịt con.
Nghe Đình Phong khen xong rồi lại thấy anh thở dài, Tiểu Minh bỗng thấy hơi…lo. Cô bước đến gần anh mà rất rụt rè. Bất ngờ, Đình Phong nắm tay cô rồi thơm ngay một cái vào khiến cô không kịp…phản ứng gì, cứ ngẩn ra, người nóng phừng phừng. Đình Phong thơm xong không có vẻ gì là ngượng ngùng, anh buông cô ra và nói, mắt nhìn quanh:
_Mấy bộ đồ toàn do anh chọn, em có muốn chọn bộ nào thêm không?
Tiểu Minh lúc này vẫn chưa hết xấu hổ, cô chỉ lí nhí nói không trong miệng và chui tọt vào phòng thay đồ mặc lại đồ của mình và đi ra. Lúc này, Đình Phong đang đứng ở quầy thanh toán, còn mấy cô nhân viên thì đang bận rộn xếp đồ. Tiểu Minh đưa cái váy trắng kia cho họ rồi đi liền ra chỗ Đình Phong, kéo tay anh. Nhưng cô chưa kịp nói gì thì đã thấy chị nhân viên – xách đến chục cái túi – mang ra đưa cho Tiểu Minh:
_Của quý khách đây ạ, tất cả là mười bộ.
_Gì cơ ạ – nghe thấy “mười bộ” là Tiểu Minh đã sửng sốt, Đình Phong định mua hết sao – Đình Phong, chỉ là một món quà giáng sinh thôi mà, không cần nhiều thế đâu. – cô kéo mạnh tay Đình Phong.
_Anh trả tiền rồi. – Đình Phong nói rồi đưa liền tay ra xách đống đồ, mỗi bên năm túi – đi thôi em.
_Anh…
Tiểu Minh nhăn mặt, thở dài rồi vẫn phải (ngoan ngoãn) đi theo anh ra ngoài, bỏ lại đằng sau tiếng cảm ơn ríu rít của mấy chị bán hàng. Thực ra Tiểu Minh cũng không ngại gì về số tiền phải trả cho đống váy, nó chẳng bằng một phần tư số tiền mà cô với mẹ tiêu hết mỗi khi đi shopping, nhưng cô ngại vì nhận của Đình Phong nhiều đến thế, cho dù không phải do cô đòi hỏi.
Nhưng rồi nghĩ đến việc Đình Phong đã muốn mua tặng cô mà cô không nhận, lại kêu ca này nọ, anh cũng sẽ khó xử nên cô lại vui vẻ được ngay. Tiểu Minh lên xe, chỉ cho Đình Phong nơi mua áo cho Hạo Du rồi lại ngồi im, tay mân mê cái điện thoại. Cô nhìn đồng hồ, tự hỏi không biết Hạo Du đã về nhà chưa, mà sao cô nhớ anh đến thế. Mới có vài tiếng không gặp mà đã thấy nhớ thế này rồi. Cũng may có điện thoại của anh ở đây, nhìn thấy nó cũng…đỡ nhớ.
_Vịt con, nghĩ gì mà im lặng thế? Mấy cái váy đó em thích chứ?
_Dạ vâng, cảm ơn anh nhiều ạ, hì.
_Đừng nói khách sáo thế. Vậy…tối nay em mặc một bộ nhé, được không?
_Mặc luôn ý ạ, vâng, được thôi ạ, vậy em sẽ mặc bộ váy hồng nhé, em thích nó nhất ^.~
_Ừ, em mặc bộ nào cũng dễ thương hết mà.
_Hì hì.
Tiểu Minh nghe Đình Phong nói thì cười toe toét, híp luôn cả mắt. Đình Phong thấy cô qua kính xe cũng thấy vui vô cùng. Tuy số tiền dùng đã hết luôn nửa tháng chi tiêu của anh, nhưng chỉ cần thấy Tiểu Minh vui là anh cũng vui rồi, tiền đâu thành vấn đề, nhịn vài hôm chắc cũng chẳng chết. Đình Phong cười thầm trong bụng. Anh nghĩ đến cảnh tối nay Tiểu Minh mặc bộ váy do anh tặng mà thấy rất hài lòng.
Tiểu Minh ngồi sau xe Đình Phong, cô bám lấy áo anh rồi nhìn ra hai bên đường. Trời đã nhá nhem tối, nhưng lượng người đi trên đường rất đông, đèn sáng lung linh cả bốn phía. Gió thổi lành lạnh ngấm vào da thịt khiến cô phải nép mình lại sau lưng Đình Phong, lại còn run lên bần bật. A, không phải, là cái điện thoại Hạo Du đang rung^^. “Là Hạo Nhiên”, Tiểu Minh lẩm bẩm rồi nhấn nút nghe máy luôn.
_Dạ…
_Tôi Hạo Du đây.
_A, vâng, có chuyện gì thế ạ. – Tiểu Minh thấy tim đập nhanh thình thịch khi biết Hạo Du gọi.
_Nãy tôi có khởi động máy cô, có cuộc gọi đến thế là nó lại tắt luôn. Là Tiểu Phần, bạn cô có phải không? Thấy có mấy tin nhắn liền đó, chắc có chuyện gì quan trọng, có gọi lại xem.
_Hì, vâng, cảm ơn anh.
_Ừ, thế đã mua xong chưa?
_Em chưa ạ, còn một lúc, thế nhé, đến nơi rồi, tí em về^^
_Ừ, ừm…về…sớm nhé!
_Vâng, chào anh.
Tiểu Minh trả lời rồi vội cắt máy, Đình Phong đã dừng xe được một lúc và đã…bế cô xuống đất an toàn rồi đây. Tiểu Minh nhìn Đình Phong khẽ cười rồi cả hai cùng đi vào Men’s Style Shop. Hai người nhìn không khác gì một cặp đôi đang yêu nhau nên vừa bước vào, tất cả mọi người đều dồn sự chú ý vào “couple” này. Cũng phải thôi, Đình Phong cao như vậy, lại quyến rũ, đầy vẻ nam tính, trông không khác gì một người mẫu. Còn Tiểu Minh tuy không cao nhưng cô rất xinh xắn, dễ thương, đi bên cạnh Đình Phong quả thật rất đẹp đôi.
Trong lúc Đình Phong và Tiểu Minh đi mua