XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342815

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2815 lượt.

vì Tiểu Minh muốn được làm cùng Hạo Du nên mới phân thế, hơn nữa cô còn muốn để Tiểu Phần tiếp xúc nhiều hơn với Đình Phong, để hiểu con người anh hơn và để chứng minh lời cô nói là đúng nữa.
Ngồi “phụ giúp” Hạo Du, gắn đồ trang trí lên cây thông, Tiểu Minh cứ len lén nhìn ra phía Tiểu Phần, lo lắng cô sẽ ra hỏi mình về chuyện Hạo Du với Hạo Nhiên, còn lo tí Tú Giang sang lỡ lộ bí mật thì thật tệ >”< _Sao thế, ghen à? Giọng Hạo Du hết sức thản nhiên. Tiểu Minh bất ngờ “à” lên một tiếng rồi cười gượng gạo, lắc đầu ngay: _Làm gì có, anh hỏi vớ vẩn gì vậy. _Thấy cô cứ nhìn về phía đó, tưởng ghen. Mà “hẹn hò” đi những đâu mà lâu thế? Lại một câu nói kháy, Hạo Du bình thường đâu có như vậy đâu, cậu lúc nào cũng nghiêm túc, mặt lạnh tanh. Cái kiểu vừa cười vừa nói vậy từ trước đến nay (từ lúc ở với Tiểu Minh và ở bên Tiểu Minh) quả thực chưa có. Điều này đến cả đầu óc “non nớt” của Tiểu Minh cũng dễ dàng nhận ra ngay. _Hơ, anh đang trêu em đó hả? – Tiểu Minh nhíu mày. _Ừ. – Hạo Du trả lời ngay không giấu giếm. _Là từ khi nào vậy. Trước kia, lúc nào anh cũng rất nghiêm túc cơ mà, lại còn ít nói, ít cười, hôm nay còn biết trêu đùa nữa. Anh làm em ngạc nhiên đấy. – Tiểu Minh cũng vừa nói vừa cười, nhìn chăm chú vào mặt Hạo Du. _Thì từ hôm nay, chẳng phải tôi nói sẽ thay đổi sao. Trước kia tôi sống là tự ép mình ghét cô, lạnh lùng với cô, bây giờ sẽ sống thật với bản thân. Mới nghe Hạo Du nói thế, mắt Tiểu Minh đã sáng rực, long la long lanh như chú cún chuẩn bị được ném cho cục xương, sung sướng vô cùng. _Hạo Du, ý anh là…anh không ghét em nữa, sẽ đối xử với em như những “người bình thường” khác? _Ừm, cho là vậy. _Woa, em vui quá à >.< Tiểu Minh sung sướng cười tít cả mắt, “năng suất lao động” tăng hơn hẳn. Cô hăng hái chạy vòng quanh cây thông gắn hết đồ trang trí vào, làm Hạo Du lúc sau lại phải tháo hết xuống gắn lại. Chẳng qua là Tiểu Minh đang vui quá nên hoạt động “vô ý thức” vậy thôi. Hạo Du rất thông cảm cho điều đấy, nhưng cậu vẫn chưa “lường” hết được là Tiểu Minh lại vui mừng đến thế. Rõ ràng là với những cử chỉ và hành động như vậy, cô phải nhận ra là cậu đã hết ghét cô rồi chứ, hóa ra giờ nghe cậu nói mới lại sung sướng tột độ như vậy. Đúng là ngốc nghếch đến…dễ thương. Hạo Du gật gù cười thầm. Còn về phần Tiểu Minh, cô cũng đoán ra được là Hạo Du hết ghét mình rồi nhưng khi nghe chính miệng Hạo Du nói vậy thì cô thực sự rất vui, vui đến mức quá khích mà không hề để ý gì đến ánh mắt rực lửa ghen tuông của Đình Phong từ phía…xa xa. Anh nghe Tiểu Minh cười nói thoải mái như vậy thì rất khó chịu, đặc biệt là với Hạo Du. Anh ghét cả ánh mắt, cách nhìn mà Tiểu Minh dành cho cậu nữa, nhìn mà tức đến run người. Trong lúc hỏa khí đang bốc ngùn ngụt trên đầu Đình Phong như thế, Tiểu Phần (không biết chuyện gì đang xảy ra) khẽ lay người anh, mỉm cười hiền khô. _Anh ơi… _Ơi em. Nghe tiếng cô gái đang đứng bên cạnh mình kia thỏ thẻ giọng vô cùng dễ thương, ngọn lửa ghen trong anh chàng cũng phần nào hạ bớt. Sẽ thật bất lịch sự nếu bỗng dưng nổi giận vô cớ với một người con gái cho dù mình có đang ghen đi chăng nữa. Tất nhiên, Đình Phong nghe Tiểu Phần gọi thì lấy lại bình tĩnh ngay, và trả lời bằng giọng hết sức dịu dàng, lại còn mỉm cười lịch thiệp. Có ai lại không đứng người vì cái nụ cười kia không cơ chứ! Tiểu Phần cũng không ngoại lệ, cô nhìn Đình phong mà bối rối vô cùng. Bỗng dưng sự tự tin của cô bay mất đâu hết, trong đầu chỉ còn đọng lại được giọng nói nhẹ nhàng dễ mến và nụ cười vừa nãy. Tim cô đập nhanh hơn hẳn, da mặt tê rần rần. Đình Phong thấy cô bé kia gọi mình mà không nói gì bèn hỏi lại: _Em muốn nói gì à? _A, em…em muốn…muốn hỏi cái này. – Tiểu Phần ngại ngùng lắp bắp không thành câu. _Ừ, em cứ hỏi đi. Đình Phong cười khẩy trong đầu. Con gái quả thực ai cũng giống ai, mê vẻ ngoài. _Em đun sôi cái này rồi, gelatin với nước, đường ý ạ, giờ thì làm gì nữa ạ, em chưa làm pudding bao giờ. _Em cứ để một tí cho nguội, đi xay xoài anh để kia kìa. _Dạ vâng, sau đó thì… _Thì cho xoài xay vào nồi gelatin với kem và sữa tươi đấy, nguấy đều lên là được. Xong đổ ra mấy cái hộp nhựa đựng một lần kia kìa, em hỏi vịt…à, Tiểu Minh xem có bao nhiêu người. _Vâng, cám ơn anh ạ. (đỏ mặt) _Có gì đâu, mà em là Tiểu Phần à? _Tiểu Minh gọi em như vậy, anh gọi thế cũng được. _Ừm. Đình Phong ậm ừ rồi im lặng luôn, tập trung vào làm bánh khúc cây. Thực ra gà tây và bánh khúc cây đều có thể mua sẵn nhưng Tiểu Minh cứ muốn anh tự làm cho buổi tiệc này. Chính vì vậy, Đình Phong đã phải nghiền ngẫm cả đêm để nắm rõ các bước làm, anh không thể để “cô gái của anh” thất vọng được. Mặc dù phần trang trí và tạo hình cho bánh rất khó vì không theo nguyên mẫu nhưng Đình Phong sẽ cố gắng hết sức, anh cũng có chút ít kinh nghiệm làm bánh mà. Chỉ cần Tiểu Minh vui là được rồi, vất vả tí xíu thế này có xá gì. Đình Phong nghĩ vậy lại dồn hết cả tình yêu anh dành cho Tiểu Minh vào cái bánh, tốc độ làm cũng nhanh hơn hẳn, thoáng chốc đã làm xong phần vỏ bánh. Đúng lúc anh vừa để nó vào ngăn trên lò vi sóng thì lại thấy Tiểu Phần quay sang