XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342822

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2822 lượt.

của anh. Cô thì chỉ muốn nói thật to lên là “có” nhưng sao cái chữ ấy lại không thể nào thoát ra khỏi cổ họng được. Cuối cùng, Tiểu Minh chỉ khẽ gật đầu mà không nói thêm câu gì.
Hạo Du sau đó cũng chẳng nói gì nữa, cậu quay mặt ra ngoài và nằm yên lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ trong đêm khuya thanh vắng.
Tiểu Minh ôm Tiểu Phong rồi cũng quay lưng lại, tay cầm chiếc điện thoại nhắn ba chữ: chúc ngủ ngon rồi gửi ngay đến “Chồng ngốc”. Một lúc sau, điện thoại cô rung lên bần bật, rồi lại là tin nhắn với ba từ “chúc ngủ ngon” ngắn gọn. Tiểu Minh khẽ mỉm cười, để chiếc máy nhẹ nhàng trên đầu giường rồi trùm kín chăn, đã mười hai rưỡi rồi, cô định bụng sẽ ngủ một giấc thật đã cho đến sáng.
Hạo Du nhận được tin nhắn “chúc ngủ ngon” của Tiểu Minh rồi cũng khẽ cười thầm trong lòng, không biết vì cái gật đầu kia hay vì tin nhắn nữa. Cậu nhắn lại cho cô rồi để gọn máy sang một bên và kéo chăn kín cổ. Nhận thấy cũng đã quá muộn để tiếp tục thức như thế, cậu quyết định sẽ ngủ một giấc thật ngon cho đến sáng.
Thực ra…
Cả đêm, cả Tiểu Minh mà Hạo Du đều không ngủ được.






…Cái dáng người dong dỏng cao đứng một mình ở ban công kia, đúng là Hạo Du rồi. Mà sao, khung cảnh phía trước kia lại vẽ lên một bức tranh buồn và cô độc đến vậy…
Một tuần tròn đã trôi qua kể từ hôm Noel, bọn tôi vẫn đi học theo kiểu “hậu thi học kì” (đến trường học nhưng thực chất là ngồi không chờ kết quả), đến tuần sau mới chính thức phải sang học kì hai.
Giờ ra chơi, tôi ngồi đọc truyện thì thấy Tiểu Phần từ đâu chạy vào, mặt đầy phấn khởi:
_Tiểu Minh, bạn không ra xem xếp loại kì thi vừa rồi à, người ta dán rồi đó.
_Á, thật không? – tôi bật dậy ngay – Vậy mình đi luôn thôi.
Tôi hào hứng vứt quyển truyện vào ngăn bàn rồi kéo vội tay Tiểu Phần đi. Sau cả một tuần mong chờ dài đằng đẵng, cuối cùng cũng có kết quả xếp loại học kì I, hồi hộp chết đi được. Không biết tôi có khá khẩm hơn chút nào so với hồi cấp 2 không, rồi không biết có đứng trong Top 100 không (chỉ dám mong thế thôi TT_TT). Rồi còn muốn xem cho Hạo Du và Tiểu Phần nữa, cô ấy mong lọt vào Top 5 lắm. Còn Hạo Du có lẽ là vẫn đứng nhất rồi, hihi.
_Thôi không sao mà, 152/400 cũng cao đó chứ.
152, chắc là thứ hạng của tôi à. Nãy vào không kịp xem cho mình nên cũng không biết nốt. Thấy Tiểu Phần hiểu lầm, tôi định cứ mỉm cười đồng ý nhưng cuối cùng lại nói ra sự thật nỗi buồn của mình lúc này.
_Không, tớ buồn chuyện Hạo Du, bạn thấy không?
_Ừ, tớ có thấy. Lạ nhỉ, cho dù ở cấp hai Tú Giang luôn xếp sau Hạo Du nhưng điểm số vẫn cách nhau khá lớn mà. Không ngờ lần này Hạo Du lại tụt hạng như vậy.
_Chắc Hạo Du buồn lắm. – tôi trầm giọng.
_Chắc vậy rồi. Tớ nghe nói cậu ấy phải chịu áp lực rất lớn từ bố mẹ đấy. Bảng điểm được gửi về nhà rồi, thứ hạng cũng ghi trong đó, không biết có sao không. Là bố chồng cậu đó, ghê lắm.
Bố chồng tôi?
_Có thể là…bố mẹ anh không thích biểu lộ tình cảm ra ngoài, nhưng chắc chắn là…bố mẹ rất tự hào về anh.
_Không có. Họ cũng chưa bao giờ tự hào về tôi.
_Làm gì có, anh học giỏi như vậy, luôn đứng đầu, làm gì có chuyện bố mẹ không tự hào về anh chứ.
_Với bố mẹ tôi, việc đứng nhất là điều đương nhiên phải đạt được, chẳng có gì đáng tự hào cả.
_Lẽ nào…lại thế? Đứng nhất suốt từng đấy năm học, như vậy mà không đáng tự hào sao?
_Nếu tôi không đạt được…tôi chắc sẽ bị đánh chết luôn mất.
Mới nghĩ có đến đấy, nước mắt tôi lại ào ạt chảy ra. Tôi vội lau ngay đi, không để cho Tiểu Phần nhìn thấy. Rồi tôi cố nói giọng bình thường:
_Ừ, ghê…
_Haiz. A, mà Hạo Du kìa, sao cậu ấy lại ở tầng bọn mình nhỉ? (trường tôi mỗi tầng đều có một bảng tin)
Mới nghe Tiểu Phần nhắc đến hai từ “Hạo Du”, tôi ngẩng mặt lên ngay. Cái dáng người dong dỏng cao đứng một mình ở ban công kia, đúng là Hạo Du rồi. Mà sao, khung cảnh phía trước kia lại vẽ lên một bức tranh buồn và cô độc đến vậy. Tôi thấy mọi người đi qua chỉ trỏ anh nhưng chẳng có lấy một lời an ủi nào ngoài tiếng xì xào bàn tán. Anh vẫn đứng một mình cô đơn ở đấy, mắt nhìn xa xăm.
Tôi buông bàn tay đang nắm tay Tiểu Phần ra, toan chạy về phía anh. Cho dù ở trường không tiện nhưng tôi không thể để mặc anh thế kia được. Tôi, dù sao cũng là vợ anh cơ mà.
Bất chợt, có một bàn tay níu tay tôi lại. Tôi giật mình quay lại thì thấy Tiểu Phần đang chỉ về phía Hạo Du. Hóa ra là đã có người ở bên anh ấy rồi. Tú Giang, cô ấy đang ôm Hạo Du vào lòng. Không phải là Hạo Du ôm Tú Giang mà là Tú Giang ôm Hạo Du vào lòng, đúng là như vậy. Rồi sau đó tôi thấy Hạo Du ngả đầu dần vào vai Tú Giang, ngoan ngoãn và hiền lành như một chú mèo con.
Và…tôi mỉm cười.
Tôi kéo tay Tiểu Phần chạy về phía lớp và ngồi phịch xuống ghế. Tâm tư đột nhiên hỗn loạn, chẳng biết mình đang vui hay đang buồn nữa. Buồn ư? Nhìn thấy cảnh ấy không buồn sao nổi. Còn vui? Ừ, ít nhất anh ấy cũng đã có người ở bên rồi, và Tú Giang, chẳng phải là người anh yêu nhất hay sao? Tôi có đến chắc cũng chẳng làm anh vui lên đượ