Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2829 lượt.

Tiểu Minh trả lời rất to rồi cười lên thích thú. Cô ấy ngồi sau, vừa dựa vào lưng tôi vừa hát lên khe khẽ. Chắc cô ấy muốn “cổ vũ” tôi đây mà. Nói thật là tôi chưa bao giờ đi đâu xe bằng xe đạp như thế này cả, toàn đi ôtô hoặc máy bay. Đây là lần đầu tiên, lại đi với Tiểu Minh nên thấy cũng thú vị. Mà không hiểu sao, tôi lại cứ muốn kéo dài thời gian ở bên Tiểu Minh như thế này nữa, rõ ràng là tôi đang đi rất chậm mà. Tôi lại còn thấy vui khi được đưa cô ấy đi nữa. Mới sáng nay thôi, tâm trạng của tôi còn vô cùng tồi tệ. Từ sau khi nhìn thấy cái bảng xếp hạng, tôi cứ như người vừa bị ngã xuống cái vực sâu mà không thể nào vực dậy được, nhất là khi nhận được điện thoại của bố tôi. Và…Tiểu Minh như người đã đưa tay kéo tôi ra khỏi cái nơi tối tăm đó. Lúc đấy, cô ấy đã ôm lấy tôi, khóc rất thảm thiết lại còn xin bố đừng đánh tôi nữa chứ. Cũng nhờ vậy mà bố đã tha thứ cho tôi. Không hiểu sao những lúc đó tôi hoàn toàn chỉ nghĩ đến Tiểu Minh, ngay cả khi nằm trong vòng tay của Tiểu Giang… Bỗng thấy Tiểu Minh giật giật áo tôi, tôi mới như bị kéo ra khỏi những suy nghĩ. Tôi liền quay lại. _Hạo Du, sao lúc em tìm anh, em gọi điện cho anh không được thế, nó toàn kêu “thuê bao quý khách…”, mấy lần liền. _À, tôi tắt máy. _Vậy à… Giọng Tiểu Minh nhỏ xíu rồi bỗng cô ấy vòng tay ra trước ôm chặt lấy tôi, miệng lý nhí đằng sau: _Em đã rất lo cho anh. Chuyện hôm nay chắc anh buồn lắm. Xin lỗi vì chẳng giúp gì được cho anh cả. Nghe Tiểu Minh nói vậy, tôi định nói cô ấy không những giúp tôi mà lại còn giúp rất nhiều nhưng rồi lại thôi. Tôi đưa một tay nắm nhẹ lấy bàn tay nhỏ bé của cô ấy. Mân mê, không nói gì. Hồi lâu mới buông tay ra. Tiểu Minh cũng không nói gì nên tôi lại một mình chìm đắm trong những suy nghĩ riêng. Dạo này Tiểu Minh hay gần gũi tôi “công khai” hơn. Cả tuần tôi và cô ấy đều ngủ chung giường, lúc nào trước khi ngủ, cô ấy cũng hỏi có thể ôm tôi được không. Nếu tôi nói được thì cô ấy sẽ cười híp mắt rồi sau đó ôm chặt lấy tôi cả đêm không rời tí nào. Nếu tôi nói không thì Tiểu Minh lại xị mặt, nằm sát vào trong tường, không nói lời nào rồi chờ đến lúc thấy tôi nằm im là nằm ngay lại gần, ngủ ngoan ngoãn bên cạnh mà không hề ôm (lén) tôi một lúc nào. Nhưng làm sao cô ấy biết được là đêm nào tôi cũng ngắm cô ấy ngủ say rồi mới ngủ chứ, chỉ là tôi giả vờ nằm im để bẫy con thỏ ngốc mê trai như cô ấy lại gần thôi. Tiểu Minh đúng là rất ngốc nhưng lại rất dễ thương mà. Thực ra, mỗi lần ở bên Tiểu Minh, tôi lại thấy rất có lỗi với Tiểu Giang, cảm giác như tôi đang lừa dối em vậy. Nhưng biết làm sao được, tôi không sao có thể ngăn được những xúc cảm của bản thân, tuy đã cố phủ nhận nhưng đúng là tôi đã có tình cảm với Tiểu Minh thật rồi. Không biết đó có phải tình yêu không chứ lúc nào tôi cũng mong được gần cô ấy, ở trên lớp cũng nghĩ đến, chỉ muốn về thật nhanh để được ăn cơm cô ấy nấu, rồi lại mong mau đến tối để được nhìn thấy Tiểu Minh ngủ nữa. Chưa kể, dạo này còn rất muốn được ôm Tiểu Minh vào lòng, được gọi cô ấy là em… Trái tim lại rạo rực mỗi khi thấy cô ấy cười. Nghĩ rồi tôi lại bắt đầu thấy tim đập nhanh đây. Sắp đến nơi rồi, chỉ còn cách vài trăm mét nữa thôi, chắc là Tiểu Minh đói lắm rồi đây. _Tiểu Minh, đói lắm chưa, đến nơi rồi này. Tôi vừa nói vừa quay lại, bỗng thấy Tiểu Minh đang dựa vào lưng tôi mà ngủ ngon lành, bảo sao im lặng thế. Tôi khẽ cười. Nhìn thấy cô ấy ngủ nhiều rồi mà vẫn thấy dễ thương quá. Mà cô ấy ngủ lúc nào tôi cũng không biết nữa, cứ mải nghĩ linh tinh mà. Tôi ngắm cô ấy ngủ thêm một lát rồi phóng xe đi thẳng vào khu để xe. Giờ đang là trưa nên khách đến không đông lắm, chỉ có hơn chục cái ôtô ở trong gara. Chắc cũng tại vì bây giờ chưa phải mùa du lịch nên mới vắng khách vậy chứ, mấy lần tôi theo bố đến nhà hàng để bàn chuyện làm ăn với đối tác, muốn có chỗ đỗ xe cũng phải đặt trước. Tôi gửi xe lấy vé xong rồi mà Tiểu Minh vẫn chưa tỉnh. Nhìn cô ấy ngủ kìa… Tôi bỗng đưa tay chạm vào má cô ấy trong vô thức. Vừa vội rụt tay lại thì thấy Tiểu Minh mở mắt. Tôi khẽ cười (như không có chuyện gì “mờ ám” vừa xảy ra), xoa xoa đầu Tiểu Minh rồi nói: _Đến nơi rồi, đi ăn thôi nào. _A, đến nơi rồi ạ. Tiểu Minh nói rồi đứng dậy ngay, mặt lại rạng rỡ. Tôi khoác cặp của mình lên rồi kéo tay Tiểu Minh đi. _Đi thôi nào, em đói lắm chưa? _Dạ… _À, ý tôi là, cô đã đói lắm chưa. Thôi không nói nhiều, đi thôi nào. Tôi nói rồi quay đầu đi thẳng lên tầng hai, mặt vẫn đỏ bừng vì câu nói nhầm vừa nãy. Cũng may là có vẻ Tiểu Minh vẫn chưa hiểu tôi đã nói gì, vẫn ngoan ngoãn gật đầu kêu đói rồi đi theo tôi lên tầng. May mà cái bàn ở gần cửa sổ hướng ra biển tôi đưa Tiểu Minh vào chưa bị đặt mất. Thực ra là cả tầng hai này cũng chỉ có lác đác vài người, giờ này còn ai đi ăn nữa chứ 4.45 p.m Đúng như tôi nghĩ, vừa ra khỏi nhà hàng là Tiểu Minh đã đòi ra biển chơi ngay rồi. Cô ấy dang đứng nghịch nước ở dưới kia, còn tôi ngồi trên bờ trông đồ và…ngắm cô ấy. Tiểu Minh nghịch kinh khủng, ướt hết áo khoác rồi mà vẫn cứ ở dưới té nước. Trời thì lạnh thế này mà… _Này, coi chừng cảm lạnh bây giờ, lên đây đi. Tôi


Polly po-cket