Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2820 lượt.

n đấy. Vậy nha, anh về đây, bye nhé. _Bye anh, ngủ ngon ạ. Tiểu Phần vừa nói xong thì Đình Phong đã phóng xe đi mất rồi. Cô đứng nhìn theo dáng anh mà trong lòng sao cứ tràn đầy sự nuối tiếc, có cả vui mừng nữa. Haiz, mà cô còn chưa xin lỗi anh về quyển sách. Tiểu Phần thở dài thượt, quay lưng đi vào nhà ngay. Hôm nay về muộn thế này, dù có sang nhà Tiểu Minh thì vẫn bị mắng cho mà xem >.< Nhưng mà, cũng không có gì phải hối tiếc, chưa bao giờ, cô lại có một ngày giáng sinh hạnh phúc đến thế này. Hạo Du thay quần áo, vệ sinh thân thể xong mới định về phòng, rồi còn “phải” tặng Trái Tim cho Tiểu Minh nữa. Sao tự nhiên cậu thấy hồi hộp ghê, chỉ là một món quà thôi mà sao làm cậu căng thẳng đến thế này chứ, hic. Cậu đi qua phòng Tiểu Minh, thấy đèn vẫn còn sáng thì thở phào nhẹ nhõm, yên tâm vào phòng. Trái Tim uống no sữa rồi lại đi ngủ, vẫn nằm yên trong hộp, sao mà yêu đến thế. Hạo Du khẽ vuốt ve nó rồi mới mở cửa, toan bảo Tiểu Minh sang phòng mình. Chưa kịp làm gì, Hạo Du đã thấy Tiểu Minh đứng trước cửa, không biết từ lúc nào. Thấy cậu, mặt cô bỗng đỏ bừng lên, cậu cũng ngại, vội hỏi ngay: _Có chuyện gì vậy Tiểu Minh? _À, em…em, à, cái này…tặng anh ạ… Tiểu Minh cúi gằm mặt, rút sau lưng ra hộp quà lớn, thắt nơ đỏ to đùng bên ngoài đưa lên trước mặt Hạo Du. Hạo Du hơi bối rối, đỡ tay lấy hộp quà rồi lại hỏi: _Quà giáng sinh của tôi à? _Vâng ạ, hì. Hạo Du cầm hộp quà trong tay, thấy trong lòng rất vui. Cậu cứ ngắm mãi đến lúc Tiểu Minh giục mới chịu mở ra, nhẹ nhàng. Khi thấy bên trong là một cái áo len, cậu khẽ mỉm cười, đưa cái hộp cho Tiểu Minh rồi mới xem kĩ cái áo. _Đẹp không anh? – Tiểu Minh khẽ nghiêng đầu, cười hiền. _Ừ, đẹp lắm. Hạo Du vừa mân mê cái áo vừa trả lời. Cái áo Tiểu Minh tặng nhìn vô cùng đơn giản, là áo len đen cổ tim, duy nhất một màu đen. Nhưng chính cái đơn giản lại làm cho cái áo trở nên tinh tế và nam tính hơn. À, bên dưới còn có một cái áo ba lỗ trắng, để mặc trong cái áo len, nhìn là biết khi mặc vào sẽ bó sát người. Cả hai cái đều là của Calvin Klein. _Tôi thường dùng đồ của Giorgio Armani, nhưng cũng có mấy cái của CK. Ừm, cảm ơn nhiều nha. – Hạo Du nhoẻn cười. Không hiểu sao cầm trên tay cái áo do Tiểu Minh tặng, cậu thấy vui đến thế, còn tưởng Tiểu Minh định không tặng quà cho mình nữa chứ. _Hì hì, anh mặc thử đi ạ, xem có vừa không, nhưng em đoán là sẽ đẹp lắm đấy. _Ừ, được rồi. Hạo Du gật đầu rồi bước luôn vào phòng, thế là Tiểu Minh cũng lẽo đẽo theo sau. Thấy vậy, Hạo Du vội đẩy Tiểu Minh ra và đóng sập cửa, ở trong nói vọng ra. _Bộ muốn nhìn tôi thay đồ hay sao mà theo vào. Tiểu Minh lúc này mới ớ ra, ngại ngùng cúi đầu lý nhí: _Vậy…em ở ngoài chờ anh. _Ừ. Trả lời xong rồi Hạo Du mới để cái áo xuống giường chuẩn bị thay. Thực ra là cậu chẳng phải ngại Tiểu Minh nhìn thấy mình cởi trần mà là chưa muốn để cô ấy thấy Trái Tim. Ít nhất, cậu cũng phải nói gì đó rồi mới tặng chứ. Thay xong rồi, cậu đứng chỉnh lại trước gương rồi mới đi ra ngoài. Cậu không ngờ là cậu mặc cái này vào lại đẹp đến thế. Cái áo ba lỗ ở trong làm cho cái áo len nổi bật hơn hẳn. _Woa, đẹp quá. Đúng như em nghĩ mà, tuyệt lắm, very very handsome, hihi. _Thật hả? _Vâng, đẹp lắm mà. Mặc áo sơ mi ở trong chắc cũng tuyệt lắm đấy ạ. – Tiểu Minh vừa nói vừa cười híp tịt mắt. _Tôi đã bảo đừng cười như vậy cơ mà. _Ơ, sao ạ? À, vì nhìn hâm lắm nhỉ. – Tiểu Minh nói rồi lại cười, nhìn cô bé xinh ghê cơ. _Ừ, đúng rồi. Thế có muốn…vào phòng tôi chơi không? Có cái này tặng cô đấy. _Dạ, quà cho em ý ạ, đâu ạ? _Vào thì biết, nhắm mắt vào đi đã. _Vâng. Tiểu Minh reo lên một cách hào hứng rồi nhắm ngay mắt lại. Hạo Du nắm luôn tay cô bé và đi vào trong phòng. Cô bé hồi hộp lắm, cả vui sướng nữa nên trái tim cứ nhảy nhót mãi thôi, cả người nóng bừng, nhất là nơi bàn tay được anh nắm chặt. _Ngồi xuống đây xem nào. Nghe Hạo Du nói, Tiểu Minh vội ngồi xuống ngay. Lúc này, Hạo Du mới nới lỏng tay cô và đưa lại gần vuốt ve con mèo. Nhận ra được mình đang làm gì, Tiểu Minh gần như hét lên vì sung sướng. _Một-con-mèo-thật. Ôi, là con mèo của em sao, tặng em sao. Tiểu Minh lúc này đã mở to mắt, bế ngay Trái Tim vào lòng, mắt hấp háy nhìn Hạo Du. _Ừ, tặng cô đó, thích không? _Có, rất thích. Ôi, nó đang liếm tay em này. Chưa bao giờ em được có một con mèo cho riêng mình. Em thích lắm. Tiểu Minh nói một hồi, cứ vuốt ve con mèo mãi không thôi. Nhìn ánh mắt Tiểu Minh tràn ngập hạnh phúc như thế, Hạo Du cũng vui lắm, cứ ngồi ngắm Tiểu Minh vuốt ve Trái Tim với ánh mắt âu yếm. Tiểu Minh chốc chốc lại còn cười lên khanh khách nữa, nhìn dễ thương kinh khủng. Đó là lý do tại sao cậu không muốn Tiểu Minh cười như vậy trước mặt mình. Vì khi đó, trái tim cậu như muốn nổ tung ra, và sau đó chỉ nghĩ được mỗi về nụ cười đó thôi. Cho dù muốn phủ nhận nhưng quả thật, mỗi khi nhìn thấy cô bé cười, cậu gần như phát điên lên. _Anh ơi, anh sẽ chăm sóc con mèo cùng với em chứ? Tiểu Minh quay ra nhìn cậu, ánh mắt háo hức như đứa trẻ con đang chờ đợi được cho kẹo vậy. Hạo Du ngẩn ra vào giây rồi khẽ gật đầu. _Ừ. _Hihi, vậy là mèo của cả hai rồi nhỉ. An


80s toys - Atari. I still have