Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342837
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2837 lượt.
lấy ly rượu và uống một hơi cạn sạch. _Chả có ai uống rượu vang như cậu cả. Tôi giật cái ly từ tay Đình Phong rồi rót thêm cho cậu ta một ly nữa. Lần này Đình Phong nhấp miệng một tẹo rồi lại để cái ly xuống bàn, xoay xoay. Rồi cậu ta chăm chăm nhìn vào tôi: _Có chuyện gì mà lại gọi tôi đến, có biết tôi đang bận lắm không? Mà cậu bảo không muốn chúng tôi biết chỗ ở của cậu cơ mà. _Nhiều chuyện. Cả ngày hôm nay cậu có gặp Tiểu Minh không? _Không? Sao? Có chuyện gì à? _Không, gì mà đã hốt hoảng thế. Có gì đâu. Hôm nay tôi đến nhà em mấy lần mà không gặp, cả thằng em họ tôi cũng không có ở nhà nốt. _Ý cậu là…hai người đi với nhau? _Ừ, haiz. – tôi nói rồi thở dài, nhìn lên trần nhà – tôi định rủ tất cả mọi người đi chơi một hôm. Mấy hôm nữa, tôi…sẽ lại về Mĩ. _Cái gì cơ, cậu bảo ở đây một năm cơ mà. Thích chết hả, cái thằng này… Tôi vừa nói xong thì Đình Phong đã túm lấy cổ áo tôi mà quát. Nhìn cậu ta kìa, cứ như là tôi đang nói “chia tay” cậu ta vậy. _Tôi đâu biết. – tôi bỏ tay Đình Phong ra, lại thở dài – tự nhiên ông già tôi bảo tôi tạm thời cứ sang đó đã, việc bên này cũng chưa có gì. Với lại, không muốn tôi giao du, chơi bời hư hỏng. _Ý cậu là sao hả? Lại một lần nữa Đình Phong quát lên giận dữ. Cứ thế này thì cái ly của tôi sẽ bị cậu ta bóp nát mất thôi. _Là ông già tôi nói thế, chẳng hiểu lấy đâu ra ảnh tôi đi bar với mấy cậu, chắc lại cho người theo dõi tôi đây mà. Mà sao cậu phải nổi giận như thế chứ, sang đó, bao giờ…nhớ cậu thì tôi lại về, haha. _Còn vui được vậy hả? Đình Phong nói rồi nằm hẳn luôn ra sofa, không nói gì nữa. Tôi nhìn cậu ta rồi cũng ngả lưng dựa vào ghế, thở dài. Nãy là tôi cười vậy thôi, chứ phải rời xa cậu ta cũng thấy buồn lắm. Biết sao, mẹ tôi không quen khí hậu ở đây, cứ đòi về Mĩ, bà muốn tôi đưa đi. _Này, giận tôi hả? _Tôi chỉ hận không thể đập cho cậu một trận. _Hehe, gì mà nóng thế. Không lẽ cậu nhớ tôi thế. Chúng ta mới quen hai tháng thôi chứ mấy nhỉ, ba tháng chưa. _Chưa. – Đình Phong trả lời cộc lốc, mắt không ngừng đảo quanh trần nhà. _Ờ. Tôi trả lời chán nản rồi vớ lấy bao thuốc cậu ta để trên bàn. Rút một điếu, tôi muốn thử một tí cảm giác mới xem sao. Tôi thực chưa bao giờ hút thuốc, phổi tôi không được tốt. Nhưng tôi mới đưa nó vào miệng chưa kịp bật lửa thì Đình Phong đã bật dậy rồi giật nó ra khỏi tôi. Cậu ta trừng mắt: _Không biết hút thì đừng có mà thử. Cậu muốn chết sớm à. _Ha, thử tí không chết được đâu. _Này. _Gì? _Cậu có biết vì sao khi mới gặp tôi đã đồng ý cho cậu ra nhập nhóm không? _Haha, định ôn lại chuyện cũ à. Không biết, tại sao? _Ánh mắt của cậu, nó khiến tôi cảm thấy cậu có nỗi buồn nào đó mà không thể nói với ai, và rất cô đơn. Cũng như tôi vậy. Đình Phong nói rồi cũng thở dài, đưa ly rượu lên miệng và lại uống cạn. Đúng là từ lúc gặp cậu ta, tôi đã thấy có gì đó đồng cảm. Từ đó đến nay, tuy đã rất thân nhưng chúng tôi chưa bao giờ kể cho nhau nghe về chuyện của mỗi người. Còn về phần tôi, ngày tôi gặp cậu ta, là ngày đám cưới của Tiểu Minh và Hạo Du được tổ chức. _Này, có muốn nghe chuyện của tôi không? _Chuyện của cậu? À, kể đê. – Đình Phong quay sang tôi hỏi rồi lại quay đi. _Nhưng tôi muốn nghe chuyện của cậu trước. _Ha, có gì đâu. Lần đầu tôi gặp cậu, là lúc bọn tôi đang đua xe đúng không? Đó là sinh nhật thứ hai trong đời của tôi. _Sao lại là sinh nhật thứ hai trong đời? Tôi ngạc nhiên sau câu nói của cậu ta. _Ừ, sinh nhật thứ hai, bọn nó đã tổ chức cho tôi. Trước kia, chưa bao giờ tôi được tổ chức sinh nhật cả. Cậu nghe có thấy buồn cười không, từ bé đến giờ tôi chưa bao giờ được ăn bánh sinh nhật. Chưa một lần được thổi nến. Đình Phong nói rồi nhìn tôi, cười cười nói, mắt cậu ta buồn thăm thẳm. Ừ, y hệt cái hôm đó, sự cô đơn bao lấy cơ thể cậu ta. Hôm đấy tôi đã thấy rất hiếu kì, một tên con trai, cười, mà mắt lại buồn. Rất lạ. _Kể đi, chuyện của cậu. – cậu ta nhìn tôi, hất hàm. Tôi gác chân lên bàn vừa kể. _Ngày tôi gặp cậu, là ngày buồn nhất trong cuộc đời tôi, kể từ “ngày đó”. _Ngày đó? _Ừ. Tôi vẫn nói với cậu là tôi ghét hai chữ “tạm biệt” đúng không? Mười năm trước, một cô bé đã khóc và ôm chặt lấy tôi ở sân bay, nghẹn ngào nói tạm biệt và hứa khi nào tôi trở về sẽ lấy tôi làm chồng. Tôi đã sống với lời hứa đó cho đến lúc nhận được tin cô bé sắp lấy chồng… Tôi đã vui mừng biết bao khi cầm trong tay vé máy bay về nước, rồi cả niềm hạnh phúc tột cùng khi có mặt tại nơi đã chia tay em mười năm trước. Vậy mà em thì… _Cô bé đó, lẽ nào…là Tiểu Minh? _Ừ. _Cậu yêu Tiểu Minh? _Ừ. – tôi gật đầu không chút phản đối. _Yêu Tiểu Minh? Chết tiệt. Sao cậu chưa bao giờ nói với tôi điều đó? _Nghe tôi kể tiếp không đây. Tôi nhăn mặt. _Ờ, có, kể đi. _Lúc đến dự đám cưới đó, lúc nhìn thấy em cười rạng rỡ trong chiếc váy cưới, tôi chỉ ước gì mình không bao giờ nhớ về lời hứa đó, ước gì chưa bao giờ có lời nói tạm biệt đấy thì chắc tôi sẽ chắc tôi sẽ chẳng phải đau khổ như vậy. Vì thế tôi căm hận hai chữ “tạm biệt”, tôi…ghét nó. _Haiz, có ai ngốc như cậu không, lời hứa mười năm, ai còn giữ cơ chứ. Mà trong suốt khoảng thời gian đó cậu không nước lần nào sa