Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2838 lượt.

lạnh lùng với tôi làm gì chứ. Không biết chuyện này rồi sẽ còn tiếp diễn đến bao giờ nữa đây, tôi cảm thấy mệt mỏi lắm rồi TT_TT. * * * * * * Thứ bảy, bọn tôi có tiết đầu là thể dục, vừa học xong thì tiết Sinh lại được tự học nên tôi tranh thủ gọi điện cho Đình Phong để động viên anh ấy. Bây giờ mới là tám giờ kém mười, vẫn chưa đến giờ thi đấu. Lớp tôi cũng có rất nhiều bạn “tranh thủ bùng tiết” để đến xem rồi, trong đó có cả Tú Quyên và Mĩ Kỳ. Tôi thực ra cũng muốn đi lắm nhưng Đình Phong không cho tôi đi, bảo nếu đi thì phải để anh ấy ra đón nên tôi lại thôi. Thế nên tôi chỉ có thể ở “hậu phương” mà gọi điện cho anh ấy như thế này. Sau hai hồi chuông thì tôi thấy anh nghe máy. _Anh đây. _Hi, em gọi điện xem anh đã sẵn sàng chưa đây >.^
_Hi, tất nhiên rồi. Anh còn đang nôn nóng chiến thắng nhanh để về gặp em đây.
Tôi nói một câu rất dài và rất…triết lý. Cũng chẳng hiểu sao mình lại có thể nói ra được như vậy nhưng sau đó tôi thấy Tiểu Phần khẽ mỉm cười, thế là tốt rồi. Tôi an ủi được cô ấy thì cũng vui lắm , kể ngay cho Tiểu Phần nghe chuyện Tú Quyên với anh Anh Dương. Cũng như tôi, cô ấy ngạc nhiên lắm nhưng chỉ không hét lên thôi:
_Gì cơ, hai người họ, là…là một đôi á?
_Ừ, không ngờ nhỉ, cứ tưởng anh Dương chưa có người yêu chứ.
_Bạn kiếm đâu ra cái tin đó vậy?
_Thì anh Đình Phong chứ đâu, anh ấy bảo vậy mà.
_À ừ, thế Đình Phong cũng ở trong đội bóng rổ nhỉ. Các anh ấy đang thi đấu đúng không?
_Ừ, bắt đầu trận đấu lúc tám rưỡi.
Thế là “tranh thủ” lúc đang nói về bóng rổ, bọn tôi ngồi buôn trên trời dưới đất về bộ môn thể thao này luôn. Thực ra tôi có biết gì đâu, toàn Tiểu Phần nói. Mà công nhận cô ấy biết nhiều về bóng rổ lắm cơ. Mỗi lần “luyên thuyên” cho tôi nghe về bóng rổ, cô ấy lại cười ranh mãnh, vẻ mặt rất hiểu biết làm tôi cũng bật cười theo.
Rồi đang trong lúc “hăng” nói chuyện thì tôi thấy điện thoại rung, là Đình Phong gọi, tôi vội vàng nhấc máy ngay. Anh nói với tôi là đang nghỉ giải lao mười phút sau hiệp hai, và đội của các anh đang dẫn trước hai điểm. Nghe xong tin này, tôi và Tiểu Phần hét lên luôn vì sung sướng. Nghe tôi cổ vũ thêm mấy câu, Đình Phong phải cúp máy luôn để chuẩn bị cho hiệp ba và hiệp bốn. Nghe giọng anh cũng có vẻ hơi mệt.
Từ lúc biết tin Đình Phong báo, Tiểu Phần bỗng vui vẻ lạ thường. Chúng tôi lại tiếp tục ngồi bàn về bóng rổ. Lần này, cô ấy nói luôn một tràng cho tôi nghe…không kịp hiểu luôn, tất cả những gì chưa kịp nói là cô ấy nói hết: nào là hai đội, mỗi đội có năm người, rồi tên từng vị trí nữa chứ, cách tính điểm… Tiểu Phần có vẻ hào hứng lắm, làm tôi cảm tưởng như thứ cô ấy hâm mộ là thể thao này chứ không phải anh Dương vậy.
* * * * * *
_Hôm nay là buổi cuối cùng bạn lớp trưởng học cùng lớp với chúng ta. Từ tuần sau, bạn sẽ chuyển sang lớp Đặc biệt. Tuy có tiếc nuối nhưng đó cũng là niềm tự hào của bản thân bạn và của lớp chúng ra. Các em hãy cho bạn một tràng pháo tay để tạm biệt và chúc bạn sang lớp Đặc biệt sẽ tiếp tục phát huy được tài năng của mình.
Thầy Nam nói một câu đầy xúc động nhưng tiếng vỗ tay thì chỉ có lộp độp vài ba tiếng rồi tắt. Sao mọi người có thể thờ ơ thế trong khi cả tôi và Tiểu Phần đều đang rơm rớm nước mắt chứ, cả Tú Quyên và Mĩ Kỳ nữa.
Sau đó, Tiểu Phần phát biểu rồi bật khóc trước lớp. Nhìn cô ấy như vậy mà tôi cũng không sao cầm nổi nước mắt nữa. Hơn ai hết, lúc này tôi chỉ ước gì tôi đừng khuyên cô ấy chuyển lớp có phải hơn không. Nhưng dù sao, tôi cũng tin là Tiểu Phần nghe theo tôi, bố mẹ và thầy Nam là một quyết định đúng đắn.
Cuối buổi học, tôi cùng mấy bạn nữa đưa Tiểu Phần ra đến tận cổng. Điều này làm Tiểu Phần xúc động lắm, cô ấy cứ nghĩ trong lớp ai cũng không thích cô ấy cả. Thế là lại khóc dữ hơn. Tôi cũng buồn lắm, cứ nghĩ đến chuyện dù sau này vẫn thân nhưng không được học cùng lớp với nhau là tôi lại thấy buồn.
Để cô ấy đi về rồi, tôi mới đi về phía phòng Đình Phong.






Tôi ra khỏi thang máy rồi đi sang bên kí túc xá nam. Trong trường lúc này hầu như không còn ai, học sinh ở kí túc xá cũng ra canteen ăn trưa hết cả rồi nên rất yên ắng. Tôi đi khẽ về phòng Đình Phong, gọi cửa hai lần không thấy trả lời nên mới tự ý mở cửa bước vào. Tôi thấy anh đang nằm ngủ trên giường.
Hình như là anh đang ngủ rất say, tôi nghĩ vậy, thế nên có người lạ (là tôi) vào cũng không biết. tôi đến bên cạnh giường anh rồi ngồi xuống. Không hiểu sao tôi lại không nỡ làm anh tỉnh giấc, chắc là vì thấy anh đang ngủ ngon quá chăng.
Quả thật là nhìn cái cách anh ngủ rất đang ghen tị. Anh nằm trong chăn, mắt nhắm nghiền, đôi lông mày thư giãn hết cơ. Nhìn anh ngủ như một đứa trẻ không phải lo lắng bất cứ điều gì, thanh thản và bình yên đến lạ. Anh lúc ngủ lại còn hiền lành và đẹp hơn nữa, chỉ khác thiên thần là vì anh không có cánh thôi.
Tôi ngồi lặng yên ngắm nhìn anh ngủ, còn không dám thở mạnh vì sợ làm anh tỉnh giấc. Không biết có phải lâu rồi anh mới được ngủ không mà lại có thể ngủ thoải mái như thế này được nhỉ.


pacman, rainbows, and roller s