Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2843 lượt.
Mà chắc tại vì đội bóng của anh đã vô địch rồi nên anh mới thiếp đi ngon lành thế này. Không hiểu sao lúc anh báo tin cho tôi chiến thắng của đội anh bằng giọng vô cùng phấn khởi, tôi lại cũng vui đến thế. Nói thực là tôi có biết gì về bóng rổ đâu, không biết tẹo nào (tuy đã nghe qua Tiểu Phần nói), vậy mà khi thấy anh vui như thế, tôi cũng không thể không vui lây. Người ta thường nói khi một người quan trọng với bạn cảm thấy hạnh phúc thì bạn sẽ hạnh phúc gấp đôi, thế còn khi người đó buồn thì với bạn, nỗi buồn đó tưởng chừng như nhân bốn đó sao. Đình Phong thì đúng là một người rất quan trọng với tôi rồi.
Thực ra, tôi chưa từng một lần suy nghĩ cẩn thận về mối quan hệ giữa tôi và Đình Phong cả, chưa một lần. Nhiều lúc tôi cũng cảm thấy như tôi đã thích anh mất rồi. Được anh quan tâm, ân cần, chăm sóc, tôi rất vui. Nhìn anh buồn, tôi rất buồn. Ở bên anh, rất nhiều khi con tim tôi loạn nhịp. Thậm chí, chẳng có lúc tôi chỉ muốn bên anh mãi không rời đó sao. Những cảm xúc đó, nói là tôi không dành tí tình cảm đặc biệt nào cho anh thì đúng là không thể tin được.
Tôi lè lưỡi trêu anh rồi cười toe toét. Anh cũng cười. Rồi anh kéo tôi ngồi lại gần anh, cả hai cùng dựa lưng vào tường. Anh còn cứ nhìn tôi nữa chứ, ngại ơi là ngại.
Đình Phong ngắm tôi hồi lâu rồi quay đi, tay cầm cái vòng chữ thập tôi tặng, mân mê một lúc lại quay sang tôi, thật thà:
_Lúc thi đấu anh chỉ nghĩ đến em.
_Thật không? – tôi đỏ bừng mặt. Nghĩ là anh đang đùa nhưng sao vẫn…ngượng.
_Thật chứ, lúc nào…cũng nghĩ đến em.
_Đình Phong…
Anh nói với giọng rất lạ làm tôi không khỏi lo lắng, mặc dù chẳng biết mình lo lắng vì điều gì nữa, hình như anh không đùa >.
Đình Phong bỗng nắm lấy tay tôi rồi đặt vào ngực anh làm tôi khẽ giật mình. Anh nắm chặt lắm, rồi quay sang nhìn tôi. Ánh mắt anh…tràn ngập tình yêu thương.
_Cơ thể anh, chẳng có gì thuộc về anh nữa rồi…
_……
_Tâm trí lúc nào cũng nghĩ về em… Trái tim lúc nào cũng gọi tên em… Đôi tay này, lúc nào cũng muốn ôm trọn lấy em… Bờ vai này…lúc nào cũng muốn…được che chở cho em…
_Tiểu Minh…làm người yêu anh nhé!
Đình Phong yêu tôi?
Từ nhỏ đến giờ, tôi chưa bao giờ được thấy đôi mắt nào lại chân thành đến thế.
Từ bé đến giờ, chưa bao giờ, tôi được nghe lời nói nào lại ngọt ngào đến thế.
Trong đôi mắt anh, chỉ có duy nhất hình ảnh của tôi, lời nói của anh, đong đầy tình yêu dành cho tôi.
Không gian này, dường như cũng chỉ dành cho chúng tôi mà thôi.
Trong giây lát, trái tim tôi dường như cũng đang gọi tên anh
Tôi nhìn vào mắt anh, không hề có một chút dối gian, nó cho tôi biết tình cảm anh dành cho tôi là thật lòng. Bỗng dưng những kỉ niệm về anh chợt ùa về trong tôi. Tôi nhớ cái lần anh ôm tôi và khóc. Tôi nhớ sự dịu dàng, ân cần của anh khi chúng tôi cùng đi biển, cùng đi ăn, đi xem film, đi mua sắm… Tôi nhớ đến vòng tay và bờ vai ấm áp của anh mỗi khi anh quan tâm, chăm sóc và an ủi tôi. Tôi nhớ cả vị ngọt ngào của chiếc bánh socola dâu tây anh làm cho tôi. Nhớ nụ cười anh khi nhận được quà tôi tặng…
Anh cũng nhìn tôi, đôi mắt nâu nhìn tôi đắm đuối. Rồi anh áp sát lại gần tôi. Tôi cảm giác như mình đang bị sức mạnh của anh ghì chặt vào tường. Toàn thân tôi cứng đờ. Hơi thở anh ngày càng gần, và rồi…môi anh chạm vào môi tôi.
Tim tôi đập nhanh liên hồi, hơi thở dường như đứt quãng. Tôi bị cuốn theo nụ hôn cuồng nhiệt của anh không chút phản kháng. Một cảm xúc gì lạ lùng lắm đang chạy xuyên suốt cơ thể… Mùi vị của anh tan chảy trong miệng tôi…
Đình Phong càng ngày càng áp sát vào người tôi làm tôi gần như ngã hẳn xuống giường. Hai tay tôi bị anh giữ chặt, có vẻ như không có điều gì có thể ngăn cản anh lúc này. Anh vẫn tiếp tục đặt nụ hôn nóng bỏng lên môi tôi làm cơ thể tôi nóng bừng, suy nghĩ hoàn toàn bị ngưng lại, lý trí như mất hẳn.
Nhưng bỗng, hình ảnh Hạo Du cùng với “tổ ấm” của chúng tôi hiện ra trong đầu tôi rõ nét làm tôi như bừng tỉnh. Thoát ra khỏi cơn mê muội vừa rồi, tôi lấy hết sức đẩy anh ra.
_Không…không được, Đình Phong…
_Tiểu…Tiểu Minh…?
_Đình…Đình Phong, em…em không thể, em đang làm gì thế này. Đình Phong…em không thể. – nước mắt tôi bỗng chảy ròng ròng không có nguyên do, là do tôi xấu hổ với Hạo Du quá chăng.
_Tại sao? Em…không yêu anh ư?
Đình Phong vừa nói vừa lắc mạnh vai tôi, nhìn mắt anh lúc này thật đáng sợ.
Tôi cố gắng ngồi dậy rồi lùi xa anh ra, nước mắt vẫn chảy dài:
_Không…Đình Phong, em…em có chồng rồi…
_Ý em là sao? Ý em là em yêu tên Hạo Du đó sao? – Đình Phong nói rồi lại lắc mạnh vai tôi lần nữa.
_Đình Phong, sao…sao anh biết? em xin lỗi vì đã giấu anh, em…xin lỗi. Nhưng em thực sự…rất yêu cậu ấy… Em không thể…với anh được… – tôi nói mà không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa.
_Tiểu Minh…vậy…em coi anh là gì của em? Hả? Em nói đi!
Đình Phong nói với giọng giận dữ rồi bắt tôi phải nhìn vào mắt anh. Vẻ dịu dàng và âu yếm vừa nãy đi đâu cả rồi, mắt anh lúc này như một ngọn núi lửa cuồn cuộn nham thạch, sẵn sàng phun trào bất cứ lúc nào.
Còn tôi thì như đã bị đốt ch