Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342842
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2842 lượt.
sự chẳng dám đối mặt với anh nữa, sẽ phải nói gì với anh đây. Mà có khi…anh cũng chẳng muốn nhìn mặt tôi nữa ý. Haiz, tôi biết làm sao bây giờ.
Tôi lê cơ thể từng bước nặng nề ra khỏi phòng, thấy đầu óc hơi quay cuồng một tẹo. Phải đứng dựa vào tường một lúc, tôi mới có thể đi tiếp xuống được, chắc cũng tại mấy hôm nay tôi chẳng ăn tí cơm nào, toàn uống nước và ăn tí hoa quả lót bụng. Xuống dưới nhà, tôi thấy Hạo Du bước từ phòng tắm ra, tóc vẫn ướt nhẹp nước. Tôi đi lướt qua anh rồi đi thẳng luôn vào phòng. Tính cười với anh một cái rồi bắt chuyện nhưng sao tôi chẳng thể nữa. Tâm trạng đang não nề thế này, tôi cất được người dậy cũng là tốt lắm rồi. Mà có vẻ như Hạo Du cũng đâu để ý đến tôi, vẫn cứ lạnh lùng với tôi mà.
Nghĩ đến điều đó, tôi thấy mệt mỏi và chán nản hơn. Tôi thả mình xuống nước rồi ngâm mình trong đó ngay sau khi nước xả đầy bể tắm, cảm thấy cơ thể như trút đi phần nào gánh nặng, nhưng đầu tôi thì vẫn cứ nghĩ về Đình Phong. Quả thật trước kia tôi cũng từ chối nhiều người nhưng chưa lúc nào tôi lại thấy đau lòng như với Đình Phong. Giá mà anh có thể biết được tim tôi đau thế nào khi nghe thấy giọng nói đầy xót xa của anh, khi thấy máu rỉ ra từ bàn tay anh, khi thấy anh run lên khi ôm lấy tôi vào lòng. Giá mà anh có thể biết được, tình cảm tôi dành cho anh còn lớn hơn cả tình yêu. Giá mà anh biết được, tôi trân trọng mối quan hệ với anh đến thế nào. Nhưng, nói gì thì nói, tôi đã gây ra cho anh một vết thương quá lớn trong lòng rồi. Biết bao giờ tôi mới có thể hàn gắn lại vết thương ấy đây? Tại sao tôi lại ngu ngốc không nhận ra là anh yêu tôi chứ, cứ nghĩ là anh chỉ coi tôi như một người em gái… Chưa bao giờ, tôi lại có cảm giác sợ mất một ai đó như lúc này. Tôi sợ lắm, liệu Đình Phong có còn yêu quý tôi nữa không, nhỡ rồi anh sẽ coi tôi như người xa lạ. Không, tôi biết anh mà, Đình Phong sẽ không như vậy đâu, nhất định sẽ không như vậy.
[...'>
Tôi cầm cái khăn tắm vừa bước ra khỏi phòng thì thấy Hạo Du đang lúi húi trong bếp cho mèo ăn. Hạo Minh, dạo này nhiều chuyện tồi tệ xảy ra quá nên tôi chẳng còn tâm trí và sức lực để chăm sóc nó nữa. Nhưng thấy Hạo Du đang ngồi kia, tôi lại quay lưng định bỏ lên phòng. Bất chợt, Hạo Minh chạy đến chỗ tôi rồi cọ cọ đầu vào chân, miệng kêu “ngoeo ngoeo” làm nũng. Rồi tôi lại nghe thấy tiếng Hạo Du:
_Bế nó chút đi, nó nhớ…cô lắm đấy.
Tôi giật mình quay lại thì thấy Hạo Du đã ở ngay phía sau, liền gật đầu rồi bế Hạo Minh vào lòng, vuốt ve nhẹ nhàng theo lời anh. Hạo Du lúc nãy ngập ngừng mãi rồi lại gọi tôi là “cô”. Sao cái tiếng đã quen thuộc với tôi thế mà nghe lại tôi bỗng thấy hơi buồn. Tôi xoa đầu Hạo Minh thêm vài cái nữa rồi đi luôn lên phòng, không nói với Hạo Du lời nào.
Ngồi trong phòng một mình, cảm giác buồn chán lại trở về nguyên vẹn. Nhưng tôi biết, có khóc lóc bây giờ cũng chẳng có ích gì, có thể nó làm tôi thấy thanh thản hơn nhưng lại khiến tôi thấy yếu đuối hơn. Tôi thở hắt một cái, cố gắng nén nỗi buồn vào nơi sâu nhất trái tim rồi mới đứng lên chuẩn bị trang phục cho bữa tiệc. Thực ra nãy ở trong phòng tắm tôi cũng đã quyết định mặc gì cho buổi tối nay rồi, giờ chỉ cần mặc vào và trang điểm đôi chút là có thể lên đường ngay được rồi.
Vì không phải dạ hội khiêu vũ gì nên hôm nay tôi sẽ không mặc váy mà sẽ chỉ đơn giản với legging và áo hoodie, có thể làm tôi đủ ấm và không quá cầu kì. Chỉ mất khoảng chưa đầy mười lăm phút là tôi đã chuẩn bị xong tất cả, bao gồm cả việc đánh má hồng cho đỡ nhợt nhạt và búi tóc cao nữa.
Ngắm lại mình trong gương lần nữa tôi mới đi xuống nhà. Hạo Du vẫn chưa đi, đứng ở chân cầu thang tôi có thể thấy anh đang ngồi trên xe ở ngoài cửa. Nhưng rồi tôi vừa bước ra thì anh cũng di mất luôn. Tôi thở dài hơi thất vọng rồi đi liền ra phía cửa và xỏ đôi bốt màu sữa mới mua vào. Không quên cầm theo hộp quà cho Hạo Nhiên, xong xuôi tôi mới dắt xe ra khỏi nhà.
Đường hôm nay thứ bảy nên khá đông người ngược xuôi, chủ yếu là các đôi yêu nhau, họ còn ôm nhau tình tứ nữa kìa. Hiếm có ai ra đường mà lại cô đơn như tôi, cũng may những chùm đèn sáng lung linh trên đường cũng làm tôi bớt tủi thân đi được phần nào. Vì thế nên tôi cố gắng đi chậm lại để ngắm chúng, thực ra là tôi không muốn đi nhanh đến để rồi gặp Đình Phong, sẽ chẳng biết phải nói gì với anh mất. Bất ngờ, tôi nghe thấy tiếng gọi từ ngay bên cạnh:
_Tiểu Minh.
Quay sang bên, tôi thấy Tú Giang đang ngồi sau ôm Hạo Du, cười tươi lắm, cứ như đang chọc vào nỗi đau của tôi vậy TT_TT.
_Ừ, chào…hai cậu. – tôi gượng cười.
_Hihi, Tiểu Minh, Đình Phong đâu mà lại để cậu đi một mình thế này.
Tú Giang hỏi rồi lại nhoẻn cười. Nhắc đến Đình Phong, tim tôi đột nhiên nhói lên một cái, đau thấu tận xương tủy. Trưa nay tôi vừa từ chối tình cảm của anh ấy xong, sao bọn tôi có thể đi cùng nhau được chứ.
_À…Đình Phong… – tôi lúng túng chẳng biết nói sao, mà hai tiếng Đình Phong nói ra cũng thật khổ sở.
_Sao thế? À, tớ biết rồi, hai người…giận nhau đúng không?
Tú Giang nói rồi nhìn tôi bằng ánh mắt như kiểu “chắc chắn là thế rồi”