Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2870 lượt.
thở dài ngao ngán, bắc bếp lên nấu cháo rồi lại đi lên phòng Tiểu Minh ngay, cô không yên tâm để Tiểu Minh ở một mình trong phòng như thế, hơn nữa còn phải băng lại vết thương ở tay cho cô nữa. Cũng may vừa nãy Tiểu Phần có xin một ít thuốc và bông băng của cô y tế về để thay băng cho Tiểu Minh chứ không giờ không biết làm thế nào. Cái nhà này đến thức ăn còn chẳng có huống chi thuốc =.=.
_Tiểu Minh… – Tiểu Phần gõ gõ tay lên cánh cửa rồi đi vào – sao không nằm nghỉ đi.
_Tớ không mệt.
Tiểu Minh quay ra nhìn Tiểu Phần, ánh nhìn không biểu cảm, đôi mắt của cô bây giờ cũng trở nên vô hồn, tối tăm và lạnh lẽo. Tiểu Phần thấy vậy thì trong xót xa lắm, thương bạn mình mà không biết phải làm những gì bây giờ, chỉ biết đến bên rồi vòng tay ôm lấy Tiểu Minh nhẹ nhàng.
_Bạn cứ nghĩ về Hạo Du như thế thử hỏi sao không mệt chứ.
Tiểu Phần vừa nói vừa khẽ vuốt ve mái tóc Tiểu Minh. Tiểu Minh cũng từ từ ngả hẳn đầu dựa vào vai Tiểu Phần. Rồi cô nói với giọng nghẹn ngào:
_Tiểu Phần à, tớ yêu Hạo Du lắm.
_Ừ, tớ biết.
Tiểu Phần gật đầu nhẹ. Chuyện này đến bây giờ, sao cô có thể không nhận ra được chứ, trừ khi là một người ngốc nghếch chứ kể ra những người chưa yêu như Tiểu Phần cũng đều phải nhận ra rõ ràng là Tiểu Minh yêu Hạo Du nhiều đến thế nào.
_Tớ yêu anh ấy lâu lắm rồi, đơn phương tính đến nay cũng đã gần bốn năm. Có phải tớ sai rồi phải không hả, Tiểu Phần?
_Không, bạn không sai. Yêu một người thì không có gì sai cả. Nhưng bạn ngốc lắm, Tiểu Minh à. Vì người bạn yêu là Hạo Du…
_Tại sao, tớ thì không được phép yêu Hạo Du hay sao, tại sao chứ, tại sao… Tớ không cần tình yêu của anh ấy, chỉ cần có thể được ở bên anh ấy, chỉ cần vậy thôi, chỉ cần có thế… Tại sao như vậy mà cũng không thể…
Tiểu Minh vừa nói vừa nhìn cô bạn mình mếu máo, nước mắt lại chảy khắp khuôn mặt. Tiểu Phần nghe Tiểu Minh nói thế chẳng biết nói thế nào nữa, chỉ biết vỗ vỗ lưng Tiểu Minh để an ủi cô. Trong đầu Tiểu Phần cứ thầm nhủ là mình có một cô bạn quá ngốc mà lại có phần ngờ nghệch như Tiểu Minh thì lại càng cần có người ở bên quan tâm, chăm sóc hơn.
Mong rằng cô có thể giúp Tiểu Minh vượt qua được cơn sóng gió này!
Hạo Du từ nhà mình về nhà Tú Giang, trong lòng không vui nên mặt mày cũng nhăn nhó. Tú Giang thấy Hạo Du về thì vui lắm, hớn hở chạy ra xách đồ cho bạn trai mình, nhưng cái ý tốt đó lại không được Hạo Du hoan nghênh cho lắm. Cậu cứ nắm chặt cái vali đồ rồi ngồi phịch xuống ghế một cách khó chịu. Thấy vậy, Tú Giang tự nhiên cũng trở nên rầu rĩ. Đoán là có chuyện gì với Hạo Du, cô liền ngồi xuống bên cạnh cậu, nhẹ nhàng hỏi:
_Sao thế hả anh, có chuyện gì à? Hay…Tiểu Minh không có anh đi?
Nghe Tú Giang hỏi rồi, Hạo Du liền quay ra nhìn cô, lông mày hơi nhíu lại. Vài phút, cậu mới thở dài và quay mặt đi, cố gắng kiềm chế cảm xúc để hỏi Tú Giang chuyện cậu đang đau đáu trong lòng.
_Em bảo Gia Nhi đánh Tiểu Minh à?
_Anh nói gì thế?
Tú Giang nghe bạn trai mình nói thế thì không khỏi bực tức. Yêu nhau bao nhiêu lâu nay, anh còn không hiểu con người cô hay sao, chẳng bao giờ vì chuyện ghen tuông trẻ con như thế mà Tú Giang lại phải nhờ đến chị họ mình “giải quyết” cả. Còn chưa kể, Tiểu Minh “vốn” là bạn thân của cô, nếu cần thiết, cô sẽ tự mình đến gặp cô bạn đấy, nói rõ mọi chuyện chứ cũng chẳng bao giờ gây chuyện đánh lộn như vậy. Hạo Du nói như thế còn khiến Tú Giang cảm thấy thất vọng nữa, người mà cô tin là hiểu mình nhất sao giờ lại có thể nói ra những lời như thế chứ.
_Anh nghĩ em là con người xấu xa như thế à? – Tú Giang chẳng thèm nhìn Hạo Du mà nói.
_Anh hỏi vậy thôi, nếu không phải thì cho anh xin lỗi. Dù sao thì…em đã kể những gì mà Gia Nhi lại đánh Tiểu Minh đáng thương đến vậy.
_Em biết được à. Anh thương cậu ta thì đi về với cậu ta đi mà chăm sóc, sang đây làm gì.
Tú Giang gần như quát lên, cô nhìn Hạo Du với ánh mắt giận dữ. Bỏ chạy đến chân cầu thang, Tú Giang lại quay lại hét lớn:
_Mà em nói với Gia Nhi là cậu ta cướp người yêu của em đấy, không đúng à, hay là em đang cướp chồng cậu ra. Nếu anh muốn về chăm sóc cậu ta thì cứ việc, em không giữ.
Nói trọn ý rồi, Tú Giang chạy một mạch lên phòng, không ngoái lại chút nào, bỏ mặc Hạo Du ngồi ở ghế không biết phải xử trí thế nào nữa. Suy cho cùng, tất cả là do cậu nên Tiểu Minh mới bị đánh, cũng do cậu mà Tú Giang mới giận dữ như vậy. Hạo Du thở dài không biết bao nhiêu lần, rồi cậu lặng lẽ đóng cửa và kéo vali lên tầng. Bây giờ cậu có bỏ về, thì sẽ về đâu đây, đúng là chẳng có chỗ nào để đi cả.
Hạo Du đứng trước cửa phòng Tú Giang, đặt vali xuống rồi đứng dựa lưng vào tường. Tú Giang đang tức giận như thế, nhìn thấy mặt cậu chắc lại thêm bực bội, cậu không muốn có thêm bất cứ rắc rối gì nữa. Hạo Du đã quyết định sang nhà Tú Giang ở thì sẽ quyết tâm sống một cách yên ổn, chuyện với Tiểu Minh tạm gác sang một bên vậy. Trước tiên, cậu phải làm cho Tú Giang nguôi giận đã.
Đứng đến tê cứng cả chân ở ngoài cửa, Hạo Du định ngồi sụp xuống đất cho đỡ mỏi thì thấy cánh cửa trước mặt bật mở. Đôi mắt hoe đỏ