Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2873 lượt.
hiếc ô cho anh mỗi khi mưa, là ánh nắng khi trời nắng, một chiếc bóng xinh đẹp theo chân anh
Em sẽ ở bên cạnh anh mãi mãi và mang cho anh niềm vui
Hãy ôm em thật chặt để cơ thể em có thể lấp đầy hạnh phúc cùng con tim đang rung động vì yêu anh
……
Em hạnh phúc, dù anh có hỏi em một triệu lần
Cũng vẫn là câu trả lời ấy, em chỉ yêu mình anh
……
Anh là tình yêu trọn đời của em
——————-
_Tiểu Minh à, bạn đừng nghe nhạc nữa, nằm xuống ngủ tí đi cho đỡ mệt – Tiểu Phần ngồi bên lay lay tay Tiểu Minh. Tiểu Minh từ lúc ăn xong đến giờ cứ bật nhạc rồi ngồi dựa lưng vào tường, đôi mắt vô hồn hướng ra cửa sổ làm cô không khỏi lo lắng.
_Tớ không thấy mệt mà.
Tiểu Minh vừa nói vừa quay ra nhìn Tiểu Phần, làm cô phải bịt miệng thảng thốt. Đôi mắt Tiểu Minh, tựa cái hố sâu thăm thẳm, tối tăm vô cùng, bên trong không hồ có lấy một tia sáng, hướng cho người đối diện cái nhìn lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tiểu Phần cảm thấy mình không thể để Tiểu Minh ở cái tình trạng này thêm chút nào nữa, cô không nói thêm lời nào mà kéo mạnh Tiểu Minh nằm xuống giường, rồi cô cũng nằm xuống ôm chặt lấy bạn.
Tiểu Minh liền giãy dụa:
_Tớ không muốn ngủ mà.
_Bạn mệt rồi, ngủ đi, ngoan đi. Cô y tế bảo bạn phải nghỉ ngơi cơ mà.
_Tớ không mệt.
_Mệt rồi, ngủ đi, không tớ sẽ về đấy.
_Ơ, không, tớ ngủ mà.
Tiểu Minh đáp rồi nằm yên ngay. Cô sợ Tiểu Phần cũng bỏ cô mà về nên nghe Tiểu Phần nói thế là ngoan ngoãn ngay. Tội nghiệp cô bé, bây giờ, chỉ cần bất kì người thân yêu nào của cô rời xa cô, thì cô thực sự sẽ suy sụp, suy sụp hoàn toàn, chắc chắn không thể gượng dậy được nữa.
Sáng sớm, vài giọt nắng yếu ớt cố len qua lớp cửa kính dày để vào phòng. Bên cửa sổ, một cô gái gầy gò, mặt trắng xanh đang ngồi lặng lẽ, âm thầm một mình hướng cái nhìn mệt mỏi ra ngoài. Gió thỉnh thoảng thổi vào nhẹ nhàng làm những sợi tóc ngắn đan vào nhau rối bù. Mỗi lần như thế, cô gái lại khẽ đưa bàn tay còn băng băng trắng lên vuốt lại những lọn tóc bướng bỉnh về vị trí cũ, nhưng mắt vẫn không ngừng hướng ra khung cảnh bên ngoài. Thực ra cô gái ấy không nhìn cái gì cả, vì mắt đã nhòe đi từ lúc nào. Mấy giọt nước lóng lánh tựa trân châu thi nhau rơi xuống rồi vỡ òa, tan ra như trái tim cô mỗi khi nghĩ về người con trai mà cô yêu. Cô đang nhớ anh, nhớ đến không sao thở nổi. Nhưng cô càng nhớ lại càng đau, nỗi đau như đang giằng xé trái tim cô, làm máu rỉ ra không ngừng, làm cô đau đến quặn thắt.
_Tiểu Minh, sao bạn dậy sớm thế?
Cô gái đang nằm ngủ thấy bạn mình đã thức dậy mà ngồi bên cửa sổ liền lên tiếng. Tiểu Minh nghe Tiểu Phần hỏi thì hơi giật mình rồi khẽ đưa tay lau đi nước mắt.
_Sáng tớ không ngủ được nữa nên mới dậy, hôm qua ngủ sớm mà. – Tiểu Minh vẫn không quay người lại mà trả lời. _Hôm qua mười giờ ngủ, mà bây giờ mới có năm giờ rưỡi. Dù sao thì vẫn còn sớm mà, bạn không ngủ được à? _Ừm, tớ ngủ không ngon lắm. _Lại…nghĩ đến Hạo Du à.
Tiểu Phần ngồi hẳn dậy, cô nắm lấy tay Tiểu Minh vừa hỏi. Nhưng Tiểu Minh không trả lời mà chỉ gật đầu, cô sợ rằng chỉ cần cô nhắc đến Hạo Du thôi thì tiếng khóc nghẹn ngào đang cố kìm nén kia sẽ vỡ òa ra mất.
Giọng Tiểu Minh rõ ràng có “có sao”. Nhưng Tiểu Phần cũng không muốn nói thêm nhiều nữa, cô chỉ khẽ ghé tai Tiểu Minh, thì thầm:
_Mạnh mẽ lên. _Ừm, tớ biết rồi. Mà…Tú Giang, chắc cậu ấy đang giận tớ lắm.
Nghe Tiểu Minh nói với giọng đầy hối lỗi, Tiểu Phần vốn không định nhắc đến chuyện này nữa cũng không thể không bất bình trước nụ cười khinh miệt của Tú Giang vừa nãy. Cô có thể hiểu cho tâm trạng của Tú Giang lúc này, thật sự là vô cùng tức giận, thất vọng hay gì gì đó. Nhưng cho dù có giận đến đâu, thái độ như vậy với Tiểu Minh vẫn là không nên. Còn chưa kể, tất cả mọi chuyện đâu phải hoàn toàn do Tiểu Minh gây ra, lỗi một phần do người lớn, cũng do cả Hạo Du. Bản thân Tiểu Phần thấy, rõ ràng Tú Giang chẳng coi trọng tình bạn với Tiểu Minh tí nào.
_Tú Giang…cậu ấy làm tớ thất vọng quá, tớ cứ nghĩ là cậu ấy suy nghĩ chín chắn hơn cơ, không ngờ lại có thái độ như vậy, vẻ mặt và nụ cười vừa nãy là sao chứ. – Tiểu Phần nói với giọng bực dọc. _Hì, cũng tại tớ có lỗi quá lớn mà. – Tiểu Minh cười mà như mếu. _Nhưng dù sao cũng là bạn bè, lại thân thiết, làm như vậy thật chẳng ra gì. Mà có khi, là Tú Giang bảo Gia Nhi đánh bạn ý chứ. _Không…không phải đâu, sao bạn lại nói thế, tớ biết cậu ấy mà, Tú Giang không thế đâu. Cậu ấy giận tớ nên mới vậy thôi. Tí…tớ sẽ lên xin lỗi Tú Giang… Nhất định sẽ lên xin lỗi cô ấy. _Bạn hâm à, nhỡ lại như hôm qua thì sao. Không, tớ không cho bạn đi đâu, bạn lên lớp tớ là tớ đuổi về đấy.
Tiểu Phần vừa nói vừa nhìn Tiểu Minh, ánh mắt áp đảo. Cô hôm qua đã lo Tiểu Minh đến mệt mỏi toàn thân, ăn cũng lo, ngủ cũng không ngon vì lo. Giờ Tiểu Minh còn muốn lên lớp xin lỗi Tú Giang, thử hỏi sao cô không lo cho được. Tú Giang đang giận thế này, nhỡ mọi chuyện lại tồi tệ như hôm qua thì… Nhìn bạn mình người ốm yếu gầy gò như thế, nếu lại bị một trận đánh nữa, không