Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2941 lượt.
tí nào như thế này. Sau đó vài phút, tôi thấy mình được nhấc bổng lên rồi lại được đặt ngồi lên một cái gì đó. Quay ra vẫn là cái nụ cười chế giễu kia, tôi mới bực quá mà cong môi lên mắng anh ra. _Cười gì chứ, hay ho lắm đấy mà. _Ừ, hì hì, hay ho lắm. Anh ta lại cười cái nụ cười dễ gây chết người ấy. Tôi mặc kệ, không thèm…đỏ mặt, vẫn tiếp tục lớn tiếng: _Cười gì mà cười, không được cười. _Hì, ừ, không cười. Chân em bị trẹo hả? _Không biết. _Đau lắm à, phải không? _Không biết. Đúng là đau muốn khóc luôn, huhu. _Nào, không sao mà, để anh nắn lại cổ chân cho, cố chịu đau tí nhé. _Không cần. – tôi vẫn quay mặt đi, giận dỗi. Chung quy lại, chân tôi đau thế này cũng là vì anh ta, tại tôi muốn…trêu chọc anh ta nên mới bị thế này >.<
_Cố chịu đau, chỉ một tí thôi.
Giọng Hạo Du rất hiền, lại vô cùng dịu dàng. Tôi quả thực, quả thực (tuy thấy tội lỗi với Hạo Du lắm) không thể nào khiến tim đập đúng nhịp của nó được, đập cảm giác như đang chạy marathon vậy. Mặt tôi thì cứ nóng ran.
Lúc thấy Hạo Du cúi xuống và đưa tay xoa bóp cổ chân tôi nhẹ nhàng, tôi không kiềm chế được mình mà quay ra ngắm nhìn anh ta. Vẫn là mái tóc mềm mượt nâu nhẹ, lông mi dài lắm, da thì không được trắng như trước. Nhưng có một điều khiến tôi chú ý nhất, đó là nhìn mặt Hạo Du gầy hơn, hai gò má nhô cao, tất nhiên là không đến nỗi hốc hác, tiểu tụy mà vẫn rất quyến rũ. Tôi không hiểu sao khi nhận ra được điều đó, mắt tôi cứ cay xè, cảm giác thương cảm đang tràn ngập trái tim. Anh ta đã làm gì mà để đến nỗi gầy hẳn đi như thế. Quả thực…không có ai chăm sóc sao?
_Ơ, Tiểu…Tiểu Minh, sao em lại khóc, anh đã giúp em nắn lại rồi mà, vẫn đau sao em.
Bây giờ lại là giọng nói vô cùng lo lắng. Tôi đưa tay lên thì thấy đúng là nước mắt chảy ra từ khi nào rồi. Tôi điên rồi. Tôi vừa mới thấy thương anh ta sao.
Cảm nhận được cái chân mình đã bớt đau, tôi liền gạt nước mắt đứng dậy. Lại làm khuôn mặt bình thản, tôi nói:
_Tôi cần mua đồ nữa.
_À ừ, đi thôi.
_Tầng trên.
Lạnh lùng, tôi bỏ đi trước, mặc anh ta tính thế nào với đống đồ thì tính. Tôi, trong phút chốc, sao lại thấy thương anh ta chứ. Anh ta là người tôi hận nhất cơ mà, chẳng phải là chính anh ta trước kia đã làm tôi đau khổ hay sao. Bây giờ anh ta có ra sao thì cũng không liên quan gì đến tôi cả. Tất cả những cử chỉ ân cần Hạo Du dành cho tôi, cũng chỉ như hồi trước thôi. Anh ta làm như thế để tôi tưởng anh ta thích tôi rồi lại bỏ mặc tôi bơ vơ, trơ trọi một mình không phải sao. Tôi sẽ không mắc bẫy lần nữa đâu, không bao giờ. Minh Minh bây giờ, với cái tên Hạo Du đã chẳng còn gì quan trọng nữa.
_Tiểu Minh, em đi chậm thôi, không lại bị trẹo chân bây giờ.
_Khỏi lo, tôi có ngã cũng không cần anh đỡ đâu.
Tôi nói rồi thì không thấy Hạo Du nói gì nữa, chắc anh ta mệt quá không thở nổi chứ chưa nói gì đến nói. Nãy để “trừng phạt” anh ta vì đã cười nhạo tôi, tôi lên chỗ bán quần áo để mua váy đã ngồi một chỗ rồi “chỉ đạo” anh ta lấy đồ. Mua váy tôi thường chỉ chọn kiểu dáng, màu sắc và size nên cứ ngồi xem anh ta chạy đi chạy lại lấy đồ theo ý tôi. Tất nhiên là bắt anh ta đi lấy khoảng một trăm cái thì tôi chỉ ưng có hai ba cái thôi. Mà ở đây tôi lấy đến sáu bảy cái nên số vòng Hạo Du phải đi là không ít. Còn chưa kể, tôi bắt anh ta phải xách đồ theo tôi “lượn” khắp gian đồ nội thất, rồi đồ gia dụng… Đi lên tầng bảy bằng cầu thang bộ rồi bây giờ lại đi xuống, không mệt mới lạ, nhìn anh ta trán nhễ nhại mồ hôi kể ra cũng thấy tội nghiệp, nhưng ai bảo anh ta muốn đi theo tôi nào, tôi không có ép. Mà lúc tôi hỏi có mệt không để tôi giúp thì anh ta đều cười rất tươi nói rằng không sao hết. Đấy, anh ta có lòng thì tôi phải có dạ thôi.
Ai bảo, anh ta muốn “chơi trò ngày xưa” với tôi nào.
_Nhanh lên, làm gì mà chậm thế hả?
Tôi quay lại nhìn anh ta khệ nệ xách đến chục túi đồ, ra vẻ bực dọc nói. Rồi thấy anh ra đang mệt lắm đấy mà vẫn cố cười, vội chạy lại gần tôi.
_Anh đây.
_Lấy xe đi, tôi ra ngoài chờ.
_Ừ, anh sẽ ra ngay.
Không nói thêm gì nữa, tôi liền đi ra ngoài trước, mặt vẫn lạnh tanh. Haiz, đi cầu thang bộ bảy tầng đối với một cô gái đang đi guốc bảy phân và vừa bị trẹo chân như tôi cũng là một cực hình đấy chứ (cũng may là tôi đã vài lần “thử” ở trường đại học) nhưng tôi vẫn làm, vì tôi muốn cho anh ta biết, tôi đã không còn là con bé sống bằng cái tình thương hại anh ta “ban” cho tôi như trước nữa, cũng sẽ không lúc nào cũng bám theo anh ta và coi anh ta là tất cả một cách khờ dại, ngốc nghếch như thế. Minh Minh bây giờ đã hoàn toàn khác rồi, ít nhất, là đối với Hạo Du. Tôi muốn cho anh ta biết điều đó, mong anh ta hiểu và đừng dùng cái cách trước kia anh ta ân cần chăm sóc tôi để mà giết chết con người tôi một lần nữa. Đó là điều vô ích mà thôi.
_Tiểu Minh, em chờ anh lâu không?
Thấy anh ta mỉm cười hiền hòa phi xe lại gần, tôi định bực tức nói lâu quá nhưng lại thôi, chỉ phẩy phẩy tay lắc đầu không nói gì.
_Hì, Tiểu Minh này, giờ cũng gần trưa rồi, anh đưa em đi ăn gì đã rồi về sau nhé.
_Thôi khỏi, tôi muốn về.
_Ăn đã rồi về e