Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342953
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2953 lượt.
vậy chứ, buồn cười thật. Nghĩ rồi quay trở lại nhìn Hạo Du, thấy anh ta ngủ mê mệt mà tôi bất giác thở dài, lại thấy đôi lúc anh ta ho đến trào nước mắt, tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng. Sao hôm ấy tôi không đến gặp anh ra một tí, chỉ một tí thôi, như vậy tôi cũng chẳng phải áy náy thế này, mà Hạo Du cũng không bị ốm, haiz. Mà nãy tôi còn nói dối anh ta, tại lúc đó nhìn ánh mắt Hạo Du…đang mong chờ câu trả lời của tôi lắm, mà tôi lại nói là vì tôi bận đi chơi với Đình Phong (mà thực ra có đi được đâu chứ) và hơn cả là tôi không muốn gặp lại anh ta thì có phải quá tàn nhẫn không, mặc dù tôi còn chẳng chắc (và lúc nhận được tin nhắn còn chẳng nghĩ đến) anh ta có mong gặp tôi thật không. Nhưng ánh mắt đó…như cầu xin tôi đừng nói ra những lời làm đau lòng anh ta thêm nữa vậy. Tôi nghĩ thế, và đành nói dối! Lời nói dối không làm hại ai cũng không đáng lên án đâu nhỉ >.<, và hình như tôi nhận ra được một điều, càng lớn con người ta càng nói dối nhiều hơn, cho dù chỉ là những lời nói dối vô hại. Chính tôi cũng đang tự dối mình đây, tôi…đang lấy cái lá chắn là “lỗi lầm” ra để che đậy cho nỗi lo lắng của mình khi nhìn thấy Hạo Du gầy gò, ốm yếu nằm ngủ mê man trên giường kia. Thực sự là tôi rất thương và thấy xót xa vô cùng khi nhìn Hạo Du như thế chứ không chỉ đơn thuần và “áy náy” và “tội lỗi”. Thậm chí, lúc mới bước vào phòng và nhìn thấy Hạo Du, tôi đã suýt thì khóc… Chẳng hiểu sao lại là vậy, đi lo lắng và xót thương cho cái kẻ đã từng muốn bỏ mặc mình chết, có đáng không? Haiz, một đứa ngốc cũng biết là không đáng, thế mà tôi…chẳng được bằng kẻ ngốc đây. Thôi thì coi như là mình làm việc thiện, dù sao, sau chuyện lần này, tôi cũng quyết định không liên quan gì đến Hạo Du bữa, quyết tâm đấy!!! 12 p.m Bây giờ đã là mười hai giờ đêm, tôi vẫn ở bên nhà Hạo Du, vẫn trong phòng anh ta.Mặc dù mẹ Hạo Du đã gọi điện bảo bác giúp việc sắp phòng cho tôi ở lại (ở lại đây qua đêm là quyết định của tôi, vì thấy Hạo Du mệt cứ lả đi, người nóng như lửa đốt lại thở vô cùng khó nhọc nên tôi không nỡ bỏ về, cũng may vì Đình Phong không có nhà), tôi vẫn ở bên cạnh Hạo Du, trông anh ta ngủ. Người ta nói là giúp thì giúp cho trót mà, đằng nào tôi cũng quyết định ở lại, thì thôi cứ ở bên phòng này. Nói thực, tôi chẳng yên tâm mà đi ngủ khi có người ốm cần tôi đến thế trong “nhà”. Cần thật sự hay sao ấy, cứ lúc nào tôi ra khỏi phòng là anh ta lại tỉnh ngủ, không nói gì đâu nhưng cứ nhìn tôi, ánh mắt không thể làm người đối diện thương xót hơn… Chẳng hiểu sao lại tài thế, những lúc tôi tưởng Hạo Du đã ngủ say rồi cơ, thế mà tôi lại cứ đứng lên lại mở bừng mắt, hic. Ừm, còn ngay lúc này đây, Hạo Du đang ngồi dựa lưng vào tường, tay cầm chắc tay tôi, mắt chăm chăm nhìn vào tôi, làm tôi vừa ngại vừa khó xử, không biết nói gì mà cử động cũng thấy…xấu hổ. _Muộn lắm rồi, không ngủ đi, còn ngồi đây. – tôi cúi nhìn xuống hai bàn tay đang “quấn” lấy nhau, hỏi. Rồi tôi thấy Hạo Du không nói gì, chỉ lặng lẽ lắc đầu. Không gian lại chìm trong im lặng. Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng Hạo Du nhỏ tí vang lên. _Em có mệt không, em đi ngủ đi. Giờ đến lượt tôi lắc đầu. Rồi tôi khẽ đưa tay lên sờ trán Hạo Du, đỡ nóng hơn rồi, giọng nói cũng dễ nghe hơn, mà nói cảm giác không mệt như lúc chiều. _Uống nước nhé. “Nước” mà tôi nói là nước muối loãng, nước Oresol ý, nhưng tôi mua loại có vị cam, dễ uống hơn. Không chờ Hạo Du trả lời, tôi đưa luôn một cốc cho anh, tranh thủ lúc Hạo Du uống, tôi giặt lại khăn rồi lại lau mặt, lau tay cho Hạo Du, nhìn tay gầy quá, cả mặt nữa, gầy lắm, hình như còn gầy hơn cả mấy lần gặp trước, chắc là do ốm, haiz, khổ thật. Nhưng không hiểu sao, cứ những lúc tôi định kéo áo Hạo Du lên lau người cho thì anh ta lại giữ tay tôi lại tỏ vẻ không đồng ý, chẳng biết lí do, không lẽ là anh ta…ngại (?!!), hic. Chợt thấy Hạo Du ngước nhìn tôi với ánh mắt rất khổ sở: _Uống nước này… _Làm sao? – tôi hỏi ngay, chắc là khó uống chăng. _Ừm…thì… _Hả? _Thôi, không có gì đâu. Hạo Du nói rồi đưa cốc cho tôi, im lặng. Tôi cũng không hỏi thêm gì. Sau lại thấy Hạo Du bỗng dưng đứng dậy rồi bước xuống giường. Tôi ngạc nhiên hỏi ngay: _Đi đâu thế? _Anh đi… Thấy Hạo Du ngập ngừng nói, tôi hiểu ra ngay, tự nhiên lại…cười một cái với anh ta. Nhưng tôi lấy lại vẻ mặt bình thường ngay, cũng đứng dậy: _Đi một mình được không? – câu nói tràn đầy trách nhiệm. _Anh không biết nữa. Đi như sắp lao xuống đất thế kia còn kêu không biết nữa, haiz. Nghĩ rồi tôi liền bước đến bên Hạo Du, một tay quàng qua eo, một tay đỡ lấy cánh tay anh ta, hic, Hạo Du cao lên thì phải. Rồi tôi từng bước dìu Hạo Du đi xuống dưới, cũng hơi khó khăn, vất vả, hic, cũng may ngôi nhà tôi đã quá quen thuộc rồi nên khỏi cần Hạo Du chỉ đường đi xuống. À mà giờ tôi mới nhận ra, đêm rồi sao đèn trong đèn ngoài cứ để sáng trưng thế này, không lẽ để tiện…đi vệ sinh? Chắc là nhà có người ốm nên phải làm thế. Tí nữa đi xong rồi hỏi xem Hạo Du có cần không để mà tắt luôn đi, để đèn cầu thang là được rồi. _Tôi chờ ở ngoài. Tôi nói rồi chờ Hạo Du đóng cửa mới đi một vòng quanh nhà xem, đúng là mọi thứ