Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342954
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2954 lượt.
giải duy nhất chính là vì tôi có chìa khóa mở phòng này, chắc chỉ có vậy, chuyện anh ta gọi tên tôi thêm vào cũng chỉ để tôi tin và chấp nhận. Thôi thì tôi cứ chăm sóc Hạo Du, trả hết nợ thì thôi, cứ để chìa khóa lại là được. Nhẹ nhàng lấy khăn ướt vắt trên thành chậu (bác giúp việc vừa mang vào), tôi lau khẽ mặt và cổ cho Hạo Du. Chợt thấy anh ta mở bừng mắt (làm tôi giật cả mình). _Tiểu…Tiểu Minh… E…em sao? Đó là những lời đầu tiên anh ta nói sau khi nhìn chằm chằm tôi đến đến vài chục giây. _Ừm. Tôi khẽ gật đầu, tự nhiên thấy hơi ngại. Rồi sau đó, tay Hạo Du…yên vị ngay trên mặt tôi. Thấy anh ta khó nhọc lắm mới đưa được tay lên cao, tôi không nỡ gạt ra, chỉ nhẹ nhàng nắm tay để xuống. _Tiểu Minh…đúng…đúng em… Không phải…anh mơ… Hạo Du nói rồi ho sặc sụa, ho như muốn lồng ngực nổ tung. Tôi vội vàng đỡ anh ta dậy, vỗ lưng. Hạo Du ho rồi cứ ôm ngực, miệng hớp từng ngụm không khí để thở. Ho xong, sắc mặt anh ta còn tệ hơn trước, nhìn Hạo Du tựa lưng vào thành giường, mặt cứ ngây ra vì nhọc mà tôi thấy…thương vô cùng. Một lúc sau thấy Hạo Du thở dễ dàng hơn, tôi mới cất tiếng, tay đưa lên lau nước mắt cho anh ta (ho chảy cả nước mắt, haiz). _Dễ thở hơn chưa? – giọng tôi hẳn là vô cùng dịu dàng, tôi vốn định sẽ tỏ ra miễn cưỡng và khó chịu khi chăm anh ta nhưng nhìn thấy như vậy… _Anh…đỡ rồi. Hạo Du gật đầu nhìn tôi, mặt phờ phạc, ánh mắt cũng rất mệt mỏi, chưa kể giọng nói… Giờ tôi mới nhận ra, Hạo Du nói rất…khó nghe, nhất là sau khi ho xong. Có lẽ bị cảm nên mất giọng, mà chắc cũng vì mệt… _Ăn cháo nhé. Cháo tôi nấu. Hạo Du lại gật đầu, nhưng gương mặt tươi tắn hơn hẳn. Có lẽ anh ta mong mình thật, tôi bỗng dưng nghĩ, nghĩ rồi lại vội xua cái ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Bưng bát cháo nóng, tôi thổi nguội từng thìa rồi đút cho anh ta, thấy Hạo Du ăn rất ngoan ngoãn đấy chứ, đâu có “thái độ” gì đâu, hay…cũng nhờ tôi? Đang nghĩ đến đây thì tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. _Cô Minh Minh, cậu chủ, tôi mang thuốc vào. _Vâng ạ, bác vào đi. – tôi lên tiếng. Rồi thấy bác giúp việc đi vào, để thuốc lên bàn cho tôi, cười hớn hở lắm. _Cậu chủ đã chịu ăn rồi đấy ạ, tốt quá rồi, bà chủ nói chẳng sai, chỉ có… _Bác ra ngoài đi ạ. Đừng nghĩ tồi thật vô lễ khi nói câu đó, còn ngắt lời người lớn, nhưng nãy trước khi sang đây, mẹ Hạo Du đã dặn tôi đừng nói cho Hạo Du biết là bác ấy bảo tôi sang đây, hãy giả vờ như là chính tôi muốn vậy, dù sao tôi cũng đang có lỗi với Hạo Du nên đã đồng ý. Bác giúp việc nghe tôi nói thế thì cũng đi ra ngay, đóng cửa cho tôi. Lại quay lại nhìn Hạo Du, tôi lại tiếp tục xúc cháo cho anh. _Có nóng lắm không. – tôi hỏi. _Kh…không. Hạo Du khẽ lắc đầu, giọng còn khó nghe hơn trước, mà cảm giác anh ta trả lời tôi được cũng nhọc vô cùng. Tôi vừa đút cháo vừa thỉnh thoảng lau mồ hôi đi cho Hạo Du, nhưng thấy những nét tươi tắn trên khuôn mặt đã mất hẳn, có lẽ vì anh ra đã quá mệt nên mới thế, khổ thật. Thoáng chốc Hạo Du đã ăn hết hai bát con cháo, thấy anh ta lắc đầu không ăn nữa, tôi cũng không (nỡ) ép, liền để Hạo Du nghỉ một chút rồi đưa thuốc cho anh ta uống. _Sao ốm mấy hôm không chịu ăn? – tôi không nhìn vào anh ta mà hỏi. Nhưng không thấy Hạo Du nói gì. Anh ta uống xong thuốc rồi đưa cốc cho tôi rồi cứ nhìn tôi. Thấy vậy tôi mới hỏi: _Sao thế? _Không. _Uống thuốc xong rồi thì đi ngủ đi. _Không. _Sao? _Em…em có về không? _Ừm, tôi sẽ ở lại, nằm xuống ngủ đi. _Em đừng về nhé. _Ừ, được rồi. Lần này nghe nói, Hạo Du mới định nằm xuống, nhưng thấy anh ta loay hoay mãi mà không nằm xuống được, tôi mới thương tình đỡ giúp. Đúng là người Hạo Du nóng như lửa đốt vậy. _Ngủ đi. – tôi nhắc lần nữa. _Tiểu Minh à, sao hôm trước em không đến. _Tôi…tôi bận nên không đến được. _Vậy hôm nay em đến bù à? _Ừm. _Ừ, vậy…được rồi. Anh ngủ nhé. _Ừ, ngủ đi. Ngủ đi. – tôi nhắc lần nữa. _Tiểu Minh à, sao hôm trước em không đến. _Tôi…tôi bận nên không đến được. _Vậy hôm nay em đến bù à? _Ừm. _Ừ, vậy…được rồi. Anh ngủ nhé. _Ừ, ngủ đi. Lần này có vẻ Hạo Du mới đi ngủ thật, nhưng mắt nhắm nghiền mà tay vẫn cầm tay tôi không rời. Nhìn khuôn mặt bơ phờ, mệt mỏi, nhợt nhạt, xanh xao, tôi bỗng nhớ… Nhớ cái lần Hạo Du bị ốm, tôi đã chăm sóc anh ta, anh ta cũng giữ tôi ở lại và nắm chặt tay tôi như thế này. Nhưng lần đó tôi đã buông tay Hạo Du ra và chỉ lặng lẽ ngồi bên trông anh ta ngủ, lần này…chắc cũng nên thế, à mà phải thế, vì giờ bây giờ tôi với Hạo Du đâu còn quan hệ gì nữa… Nhưng tay Hạo Du cứ giữ chặt lấy tay tôi! Hình như là đang ngủ say lắm mà, sao cứ cầm tay tôi thế này. Cố gỡ tay anh ta ra không được, tôi đành cứ để Hạo Du nắm tay mình. Chỉ còn một tay, khó khăn lắm tôi mới vắt ướt được cái khăn để đắp lên trán anh, rồi còn lau mồ hôi. Cũng lâu lắm rồi tôi không chăm người ốm, Đình Phong cũng khỏe mà, cả năm chắc chỉ có vài lần cảm cúm nhưng cũng không sốt thế này. Mà nãy đo thân nhiệt cho Hạo Du, thấy 39 độ, cao sợ luôn, haiz. Nếu tình hình uống thuốc mà không hạ chắc sẽ phải truyền nước, nhưng bác gái gọi cho tôi lại bảo Hạo Du rất không thích gặp bác sĩ làm tôi chẳng biết làm thế nào. Mà anh ta mắc bệnh sợ bác sĩ từ khi nào