Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343005

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3005 lượt.

iểu Minh nói rồi đẩy Đình Phong đi chỗ khác, nháy mắt với anh rồi nhìn Đình Phong mang quần áo vào phòng tắm rồi mới cúi xuống quét dọn. Nhìn kĩ ra cái đống đổ vỡ kia, toàn là bát đĩa bên nhà cô cả, mà thức ăn Đình Phong làm…toàn những món cô thích…, tự nhiên cô thấy thương anh quá, có lẽ hôm qua anh đã mất công chuẩn bị nhiều lắm, để cô nguôi giận, chắc là muốn có một bữa tối Noel vui vẻ với cô, thế mà cô thì… Cũng may mọi chuyện cũng đã ổn thỏa, nghĩ lại mấy ngày trước, cô cảm thấy như dài hàng thế kỉ vậy.
Dọn dẹp xong hết, lau sạch sàn nhà,…nhìn căn phòng trở lại bình thương như cũ, Tiểu Minh mới thở phào được một cái. Giờ cô còn ra phòng khách, định bụng dọn chút mới trở về nhà mình. Nhìn trên bàn kính toàn đầu thuốc lá, Tiểu Minh chỉ còn nước thở dài, cô ghét Đình Phong hút thuốc vô cùng, mà anh cũng nghe cô lắm, không hiểu sao lại có nhiều đầu thuốc trong gạt tàn thế này đây, hại sức khỏe lắm cơ.
_Phong Phong, sao anh hút thuốc, em đã nói thế nào rồi hả? – Tiểu Minh từ ngoài nói vọng vào, như trách móc.
Một lúc sau mới nghe thấy giọng Đình Phong:
_Xin lỗi em, tại hôm qua anh không ngủ được… _Anh biết hại người lắm cơ mà, anh muốn đi sớm hả, không muốn sống cùng em đến trăm tuổi chứ gì. _Xin lỗi mà…
Nghe Đình Phong nói cũng tội nghiệp, Tiểu Minh không nói nữa, yên lặng lau dọn chút rồi mới bảo Đình Phong về phòng, tí tắm xong anh sẽ sang phòng cô.
Trở lại nhà, vừa bước vào, nhìn thấy cái lap để trên giường, Tiểu Minh mới nhớ ra đang nói chuyện với Hạo Du, còn đang lấy ảnh. Vội chạy vào, nhìn màn hình mấy chữ “Buzz” đỏ chóe, lại thấy Hạo Du đã out, Tiểu Minh bỗng thấy có lỗi và…buồn buồn. Chẳng hiểu sao nữa, cảm xúc cứ đến bất chợt không nguyên do, làm cô cũng chẳng biết sao mình lại buồn nữa.
Không kịp nhìn đống ảnh nhận được, Tiểu Minh đọc những gì Hạo Du gửi cho mình trước và trả lời.
DuHao: Anh dep lam, e xem xem. Nhin e…xinh lam, hi Sap load dc het r kia Tieu Minh? BUZZ!!! Di dau r vay BUZZ!!! :–) A out vay Nc vs e luc khac nha Chao e:–h Ngu ngon DuHao vừa offline
Đọc xong, mỉm cười một cái, Tiểu Minh mới type tin offline trả lời Hạo Du.
Lily Lady: hic, xin lỗi a nha, vừa mới bận việc tí A out r thì khi khác nc nhé Cám ơn về mấy bức ảnh:–D
Lưu lại ảnh xong, Tiểu Minh mới xem lại những bức ảnh chụp hôm qua. Công nhận, ảnh đẹp thật. Xem lần lượt từng ảnh, đến một cái, tay Tiểu Minh bỗng khựng lại, cứng luôn không nhấn chuyển ảnh được nữa. Là ảnh Hạo Du. Không biết có phải gửi nhầm hay không, là cái ảnh Hạo Du do cô chụp, cái ảnh cuối. Đẹp. Đẹp lắm. Đẹp đến ngơ ngẩn.
Tiểu Minh bất giác đưa tay sờ vào khuôn mặt người con trai hoàn mĩ trong bức ảnh, xoa nhẹ, cảm giác như cảm nhận được cả hơi ấm của người đó truyền vào tay, truyền đến tận tim.
Đến mấy phút sau, khi nhận ra được mình đang làm cái hành động…điên khùng gì, Tiểu Minh mới vội rụt tay lại, còn nhìn xung quanh xem có ai thấy không rồi lại tự mắng mình “làm sao rồi, trong nhà ngoài mình ra thì làm gì có ai nữa”, vẻ mặt ngốc nghếch vô cùng. Lại nhìn vào bức ảnh, Tiểu Minh không hiểu sao mỗi lần ở bên, hay chỉ cần nhìn thấy Hạo Du thôi, tâm trạng cô lại rất hỗn loạn, cô không biết phải nói thế nào, chỉ biết là rất lạ, cảm tưởng như…như…hồi cô còn yêu Hạo Du ý. Cô không ngăn được thứ cảm xúc đó, không ngăn được, chính bản thân cô cũng không hiểu. Cô thậm chí, hôm qua, có những lúc, cô chẳng muốn phải về nhà, chỉ muốn ở bên Hạo Du… Cô biết là cô không được như thế, dù chỉ trong suy nghĩ cũng không được, sẽ là có lỗi với Đình Phong, sẽ là làm anh không vui, làm anh tức giận. Nhưng chính cô cũng không làm sao để mình không nghĩ như thế.
Thực sự, hôm qua cô đã rất vui, niềm vui khác hẳn với niềm vui mà Đình Phong mang lại cho cô trong bốn năm qua. Niềm vui trọn vẹn, không một chút áp lực. Cô thấy rất thoải mái trong lòng, không như lúc ở bên Đình Phong. Thật sự, nhiều lúc, cô cười, là vì không muốn Đình Phong buồn, chứ không phải vì cô vui nên mới cười. Vậy nên có nhiều khi thấy rất áp lực, chỉ sợ một biểu hiện không vui của mình sẽ khiến Đình Phong phải suy nghĩ, bận tâm. Còn bên Hạo Du thì khác, cảm giác rất khác, có lẽ vì cô không phải lo Hạo Du sẽ buồn khi mình buồn nên cười cũng là khi trong lòng thấy thật sự vui vẻ, thoải mái.
Ngắm lại những bức ảnh, Tiểu Minh thấy mình cười tươi quá, lâu rồi cô mới cười được một nụ cười tròn trịa như vậy, nụ cười chỉ thấy niềm vui thôi, chỉ toàn niềm vui. Cũng nhờ Hạo Du cả. Nghĩ lại buổi đi chơi hôm qua, tuy có làm cô với Đình Phong cãi nhau một trận (khá to), cô cũng không cảm thấy hối tiếc, vì cô rất vui mà, mặc dù…người làm cô vui lại là Hạo Du.
Tự nhiên nghĩ lại câu hỏi của Đình Phong chiều nay, về mối quan hệ giữa cô và Hạo Du, Tiểu Minh lại đăm chiêu suy nghĩ lại nó. Sau mấy tháng không gặp nhau, Tiểu Minh đúng là đã không còn bận tâm gì đến mối hận bốn năm về trước nữa, gặp lại Hạo Du cũng không có chút gì là không thoải mái cả, một việc mà cô đã từng nghĩ là cô chẳng thể làm được cơ. Giờ thì có lẽ cô có thể coi Hạo Du là một người bạn được chăng, một người