Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3001 lượt.

bạn…như trước kia Đình Phong đã từng… Được không nhỉ. Như vậy có phải là thân thiết quá nhanh không, mà nghĩ kĩ ra…Tiểu Minh chưa bao giờ làm một-người-bạn-bình-thường với Hạo Du cả, chưa bao giờ, giờ làm bạn, cũng thấy thú vị đấy chứ. Liệu Hạo Du có coi cô như vậy không nhỉ, Tiểu Minh lại nghĩ, Hạo Du có vẻ…vẫn tốt với cô lắm, cũng như trước kia vậy, Hạo Du luôn đối xử tốt với tất cả mọi người, chắc cũng coi cô là một người bạn, cũng may là Đình Phong đã chấp nhận việc đó.
Mong là…Tiểu Minh được làm một người bạn thân của Hạo Du.
Tiểu Minh nghĩ thầm.
Chợt thấy cánh cửa nhà được mở ra và Đình Phong bước vào, Tiểu Minh mới cuống cuồng out Yahoo và tắt Folder ảnh đi, xong mới quay nhìn anh khẽ cười.
Chợt thấy cánh cửa nhà được mở ra và Đình Phong bước vào, Tiểu Minh mới cuống cuồng out Yahoo và tắt Folder ảnh đi, xong mới quay ra nhìn anh khẽ cười.
_Phong Phong, anh tắm xong rồi à?
Đình Phong nhìn vợ yêu, khẽ cười:
_Ừ, em đang làm gì thế? Sấy tóc cho anh. _Làm nũng hả?
Tiểu Minh cười tinh nghịch, tắt máy rồi mới lấy cái sấy tóc, đi lại chỗ Đình Phong ngồi, nhẹ nhàng sấy tóc cho anh, động tác rất dịu dàng. Đang đến đoạn tóc mái, Đình Phong bỗng nắm lấy cổ tay Tiểu Minh, kéo nhẹ xuống rồi thơm lên mu bàn tay cô.
Tiểu Minh liền hỏi:
_Sao thế Phong Phong?
_Mãi về sau, sau nữa, nữa, em vẫn sẽ làm vậy với anh chứ Tiểu Minh? Dọn dẹp phòng cho anh, sấy tóc cho anh, quan tâm anh… – Đình Phong ngước lên nhìn Tiểu Minh. _Hihi, hôm nay anh làm sao thế Phong Phong, hỏi gì mà…sến vậy. – Tiểu Minh khẽ rút tay ra khỏi tay Đình Phong, bịt miệng cười. _Em sẽ vẫn làm vậy chứ? – Đình Phong vẫn hỏi.
Thấy Đình Phong có vẻ nghiêm túc, Tiểu Minh mới thôi cười, cô đưa tay xoa xoa má anh, rồi “tiện thể” thơm một cái lên đó.
Rồi Tiểu Minh giả bộ đưa tay phải (đang cầm cái máy sấy tóc) lên thề thốt:
_Ừ, Phong Phong, em cả đời này, hứa, sẽ ở bên anh, chăm sóc cho anh, tuyệt đối không nuốt lời.
Đình Phong nghe Tiểu Minh nói liền cười, rồi anh nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, dịu giọng nói:
_Gọi bố mẹ anh là bố mẹ nhé? Cả đời đấy. _Anh…đang cầu hôn em đó hả Đình Phong? _Hì, em đồng ý đi, đồng ý đi mà.
Thấy Đình Phong “nhõng nhẽo”, Tiểu Minh muốn cười quá mà không được, chỉ nhéo má anh rồi dựa vào vai anh mà nói:
_Ừ, được rồi, em đồng ý mà. Nhưng chuyện đám cưới thì không phải chuyện nhỏ nên bây giờ chưa thể nói gì được. Ít nhất cũng phải chờ đến lúc em tốt nghiệp đã, cả anh nữa chứ. _Em hứa nhé. Bao giờ em tốt nghiệp, mình sẽ lấy nhau luôn. Mà phải luôn hôm đó mới được. _Hì, nóng lòng vậy cơ à, mà thôi, để em sấy tóc nốt cho, không tối rồi lại cảm thì chết.
Tiểu Minh nói rồi lại tiếp tục sấy tóc cho Đình Phong, động tác vẫn rất nhẹ nhàng. Đình Phong lim dim mắt cảm nhận mùi vị của hạnh phúc, suýt thì thiếp luôn. Nhưng vì nhớ ra một chuyện, anh mới lên tiếng hỏi vợ yêu:
_Mà Tiểu Minh, điện thoại em sạc chưa thế, hôm qua hết pin đúng không? Anh gọi mấy lần không được.
Tiểu Minh lúc này cũng mới nhớ đến cái điện thoại, liền gật đầu:
_Vâng, chết, điện thoại từ hôm qua vứt trong túi xách chưa sạc, không biết có ai gọi không, anh cầm lấy này, em đi cắm sạc đã.
Đưa cái máy sấy cho Đình Phong, Tiểu Minh mới vội đến chỗ cái túi xách hôm qua, trên sofa, lấy điện thoại ra cắm sạc ngay. Phải đến mấy phút sau, máy mới bật lên được. Tiểu Minh để điện thoại trên ghế, đang định đi ra chỗ Đình Phong thì nghe thấy tiếng nhạc, tin nhắn, mấy lần liền. Tiểu Minh mới quay lại xem. Số lạ.
_Nhiều tin nhắn thế cơ à. – từ trên giường, Đình Phong lên tiếng hỏi.
Tiểu Minh cầm cái máy rồi quay ra nhìn Đình Phong:
_Vâng, số lạ. Lạ lạ, hic, không phải của mạng nào hết. Đợi em xíu.
Nói rồi, Tiểu Minh mới mở xem từng tin một, ngoài tin nhắn của Đình Phong hôm qua cô thấy ra thì có đến bốn tin nhắn lạ, đều vào đêm qua. Lạ thật, không lẽ có ai…quấy rối cô? Tin nhắn lúc nửa đêm luôn.
“Tiểu Minh, tớ đây”
Tớ đây?
“Khôg nhận ra hả, quên tớ rùi sao?” “Tiểu Minh, có còn coi tớ là bạn khôg vậy?”
Tiểu Minh đọc đến tin nhắn thứ ba, bắt đầu ngờ ngợ… Nhưng cô không dám khẳng định, cho đến khi đọc tin nhắn thứ tư…
“Tớ Tú Giang đây mà”
_Tú Giang???
Tiểu Minh xúc động suýt thì đánh rơi điện thoại xuống dưới, sống mũi cô bỗng dưng cay cay. Cô đã nghĩ đến rồi, nghĩ đến chủ nhân những tin nhắn đó là Tú Giang, nhưng không ngờ lại đúng là vậy. Bốn năm rồi, người bạn mà cô vẫn nghĩ đến, vẫn nhớ đến, vẫn tiếc nuối… Tú Giang…không quên cô, có lẽ cũng không còn giận cô, còn liên lạc với cô trước. Tiểu Minh còn nghĩ sẽ không bao giờ được nói chuyện với Tú Giang nữa, từ khi cô ấy đi sang Mĩ, từ khi cô quyết định thay đổi số điện thoại, cô đã nghĩ… Thật không ngờ… Chắc Tú Giang đã liên lạc với Hạo Du, và lấy số cô từ Hạo Du chăng. Mấy lần gặp Hạo Du mà Tiểu Minh cũng quên không hỏi anh có tin tức gì của cô ấy không.
Tiểu Minh nhìn chăm chăm vào cái điện thoại, xúc động khiến cô không còn biết phải làm gì nữa, cứ đứng ngây người ra. Đến lúc Đình Phong vỗ bộp vào vai cô một cái, Tiểu Minh còn tí thì ngã lu


Teya Salat