Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3013 lượt.
n tự tay lau mặt cho tôi. Giọng anh rất nhẹ:
_Tiểu Giang, em đừng khóc, không có chuyện gì xảy ra đâu, em đừng khóc nữa, nín đi.
Nhưng tôi sao kìm được nước mắt chứ.
_Có chuyện gì, hãy nói với em.
Tôi nghẹn ngào nói, nước mắt vẫn trào ra như mưa. Rồi thấy Hạo Du không trả lời mà chỉ lắc đầu, tôi không kiềm chế được mà vòng tay ôm chặt lấy anh.
Tôi vẫn khóc:
_Là chuyện gì thế Hạo Du, anh nói đi, sao người anh… Ai đã đánh anh, anh nói đi, Hạo Du, đừng giấu em…
_Tiểu Giang… – Hạo Du xoa đầu rồi khẽ nới lỏng vòng tay của tôi ra, anh gọi tên tôi nghe rất hiền, đáy mắt chứa đầy đau khổ.
_Cứ coi em là em gái anh, kể không được sao? – tôi cố nén tiếng khóc thành lời.
_Tiểu Giang, em nín đi đã, rồi anh kể mà, nín đi.
Lại lau nước mắt cho tôi, Hạo Du nói. Tôi nhìn anh, khẽ gật đầu, vài phút sau tôi mới bình tâm lại, nhưng hình ảnh cơ thể gầy gò đầy vết roi đánh khi nãy của anh cứ ám ảnh tôi, làm đầu óc tôi trĩu nặng.
Ngước nhìn Hạo Du, tôi chờ đợi anh nói. Vài phút sau anh mới chậm rãi:
_Chuyện lâu rồi Tiểu Giang… Anh nghĩ là em không nên biết…
_Là từ khi nào?
_……
_Anh nói đi.
_Khi em đi được mấy ngày…
_Là chuyện gì?
_Ừm…anh…
_Anh sao? Anh nói đi, em mà anh cũng giấu sao?
_Nhưng…em đừng nói với ai… Nhất là Tiểu Minh…
Rồi tôi gật đầu và nghe Hạo Du nói. Và…tôi lại khóc dữ hơn, cứ qua mỗi lời kể của Hạo Du, tôi lại thương anh quá mà khóc, nức nở, tôi không chịu nổi khi biết Hạo Du đã phải chịu khổ nhiều như thế, tôi không chịu được, tuy đã cố kiềm chế. Tôi không dám khẳng định mình hoàn toàn không còn chút tình cảm nào với Hạo Du, nhưng kể cả thế, nghe những gì người con trai ngồi trước mặt mình kể về những nỗi đau về cả thể chất lẫn tinh thần anh đã phải chịu đựng suốt một thời gian dài như vậy, tôi sao có thể không cảm thấy thương xót cơ chứ.
_Bây giờ…chúng…có làm anh đau nữa không Hạo Du, những vết roi… – tôi nắm lấy bàn tay gầy của anh.
_Không, không đau chút nào nữa rồi, em…yên tâm.
_Thế còn…bố mẹ anh? Bố mẹ anh thì sao, họ có còn…
_Không, hết rồi, bây giờ, anh sống rất thoải mái. Thoải mái hơn cả trước.
Hạo Du nói, cũng có vẻ thành thật, ánh mắt anh khi nói không phải là nói dối. Tôi khẽ gật đầu, tạm tin tưởng. Mím môi vài phút, tôi mới nói:
_Tiểu Minh không biết những gì anh phải chịu đựng sao?
Hạo Du lắc đầu:
_Không, làm sao anh có thể để cô ấy biết.
_Ừm, nhưng có mình anh phải chịu đựng thế này…
_Không sao, anh không thể nói cho Tiểu Minh biết, mà cô ấy biết thì thế nào chứ, thương hại anh sao, cũng đâu thể quay về bên anh được. Em hiểu mà.
_Vâng, thì…em hiểu.
Tôi cúi gằm mặt, chút lại ngẩng lên nhìn Hạo Du, thương anh gầy hơn, thương anh…không được hạnh phúc. Tôi rất thương Hạo Du, ước gì bốn năm trước tôi đừng đi du học… Cho dù người anh muốn ở bên không phải là tôi, tôi cũng muốn ở bên mà chăm sóc cho anh trong khoảng thời gian đó.
Rồi bỗng cả hai lại cùng im lặng. Tôi nhìn Hạo Du, Hạo Du nhìn cúi mặt xuống đất, không biết đang suy gì mà lại không nói. Thở hắt một cái, tôi mới lên tiếng:
_Hôm qua em đã nói chuyện với Tiểu Minh…
_Ừm, em cứ nói tiếp đi. – Hạo Du quay sang tôi, nói.
_Em bảo với cô ấy anh hỏi cô ấy sao rồi, còn khóc nữa không. Rồi hỏi quan hệ giữa anh và cô ấy là gì, em vờ như không biết…
_Thế Tiểu Minh nói gì? – Hạo Du có vẻ sốt sắng hỏi. Nhìn anh kìa… Bốn năm rồi anh vẫn yêu cô ấy nhiều đến vậy sao.
_Tiểu Minh bảo là…ừm…bạn bè thân thiết…
_Vậy à.
Hạo Du thất vọng nói, quay ngay đi rồi bỗng cười, lúc đầu là cười nửa miệng, sau là cười phá lên. Hạo Du làm tôi…hơi sợ.
_Sao thế? – tôi vội hỏi.
_Không, anh vui thôi.
Hạo Du quay nhìn tôi, vẫn cười. Là lí do gì khiến anh vui? Vì được Tiểu Minh coi là bạn?
_……
_Em ngạc nhiên đúng không. Hì, có gì ngạc nhiên đâu, sao mà tự nhiên anh thấy bốn chữ “bạn bè thân thiết” nó hay đến thế.
Hạo Du nói rồi lại cười, tôi chẳng biết là anh nói thật hay không. Chết tiệt, mới có bốn năm mà tôi đã thẳng thể hiểu được suy nghĩ của anh, chẳng biết ý anh thật sự là vui nên cười hay là…cười cay đắng đây.
_Mà thôi, em còn nói chuyện gì với Tiểu Minh nữa không Tiểu Giang?
Hạo Du bỗng ngưng cười, quay ra nhìn tôi, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo, không chút biểu cảm.
Ánh mắt của anh làm tôi thấy xa lạ quá!
_Thì em vờ như không biết, em hỏi cô ấy thấy thế nào về anh… Cô ấy bảo, cô ấy…
_Em cứ nói đi, anh chuẩn bị tâm lí rồi, em yên tâm. Có gì đâu, những gì đau khổ nhất anh cũng đều trải qua hết rồi.
Tôi nghe anh nói mà xót xa vô cùng. Bỗng lại muốn ôm chặt lấy người con trai ấy, nhưng tôi biết…là không thể.
_Cô ấy bảo, đối với Tiểu Minh…anh…chỉ còn là quá khứ.
_Còn sao nữa?
_Ừm, còn…cô ấy nói với em, rất nhiều, về mối quan hệ giữa cô ấy, và…Đình Phong…
Tôi nói rồi, đôi mắt Hạo Du bỗng còn sâu thẳm hơn nữa. Rồi anh quay đi, không nhìn vào tôi mà có vẻ là nhìn quanh căn phòng.
Anh không nói gì, chỉ im lặng nhìn vào khoảng không. Không đợi Hạo Du nói, tôi mới cất lời trước, khẽ gọi tên anh:
_Hạo Du…
_Cô ấy…kể