XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343010

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3010 lượt.

Ác ma, còn tôi thì cùng Tú Giang vừa đi vừa trò chuyện, chúng tôi cứ nắm chặt lấy tay nhau, cười nói vui vẻ. Lên ôtô Đình Phong rồi, để Tú Giang mệt mỏi dựa vào vai mình, tôi bỗng nghĩ đến Hạo Du, nhớ đến cái ôm của anh với Tú Giang, nhớ đến cái bóng cô độc của Hạo Du khi bước đi và khuất khỏi tầm mắt tôi khi nãy, trong lòng tôi lại xuất hiện thứ cảm xúc mang tên buồn thương. Thở dài một cái, tôi mới rút trong túi ra chiếc điện thoại, bấm bấm mấy chữ nhắn tin cho Hạo Du: “Này, tối đi ăn anh không được vắng mặt đâu đấy”. 7.30 p.m Xếp chỗ thế nào mà tôi ngồi gần như đối diện Hạo Du! Nhưng mà đúng ra thì chẳng còn cách xếp chỗ nào khác nữa: Hạo Nhiên ngồi cạnh Hạo Du, Hạo Du ngồi cạnh Tú Giang, tôi ngồi cạnh Tú Giang, còn Đình Phong ngồi cạnh tôi và Hạo Nhiên. Chỉ có năm chúng tôi thôi nên xếp thế là quá hợp lí rồi, tôi không phải ngồi kế bên Hạo Du là đã đỡ ngại, nhưng mà xem ra…ngồi đối diện thế này còn ngại hơn. Không hiểu sao tôi cứ chú ý đến Hạo Du. Hôm nay trời man mát, anh mặc một chiếc áo pull trắng bên trong và bên ngoài là một cái cardigan màu xám, làn da trắng cứ gọi là nổi lên bần bật! Công nhận là nhìn theo hướng nào vẫn thấy Hạo Du đẹp trai, mi dài, mũi cao, môi đỏ… Tôi vừa ăn, vừa thỉnh thoảng nói chuyện nhưng vẫn không rời mắt đi được Hạo Du, tất nhiên trừ những khi Hạo Du ngẩng mặt lên và đảm bảo sẽ nhìn thấy tôi đang nhìn anh. Lúc đó thì tôi phải quay ngay đi rồi, gắp thức ăn cho Đình Phong, cho Tú Giang chẳng hạn, rồi giả vờ bắt chuyện với Hạo Nhiên, chọc mọi người vài câu. Còn với Hạo Du, tôi chỉ biết nhìn và…tránh, tôi vẫn thấy ngại anh thế nào ý, tuy trên Yahoo cũng có thể gọi là thân thiết. Đúng là ảo và thật khác nhau xa vời quá, nói chuyện trên mạng tôi có thấy ngại anh chút gì đâu, còn có thể trêu đùa với anh nữa ý chứ, rồi cười suốt vì nghe anh trêu lại. Thế mà đến lúc gặp rồi sao mà khó nói chuyện đến thế. Cuối cùng thì vẫn là vì chuyện tình cảm trước đây ám ảnh tôi, haiz. _Em ăn đi vợ yêu, mải nghĩ gì thế. Nghe giọng nói âu yếm của Đình Phong, tôi quay ngay sang bên nhìn anh, cười dịu dàng rồi đưa miếng thức ăn anh gắp cho vào miệng. Ăn xong rồi vẫn thấy anh nhìn mình, tôi lại nhoẻn cười một cái với Đình Phong, híp hết cả mắt vào. Không hiểu sao tôi vừa cười xong thì thấy Hạo Nhiên phá lên cười >””..< Vòng tay qua ôm Tú Giang như những lần tôi ngủ lại ở nhà cô ấy khi bố mẹ cô ấy ở trường quay, tôi nói: _Ôi, đã lâu lắm rồi… – đã lâu lắm rồi mới được gần gũi nhau như thế này! Rồi thấy Tú Giang cũng đưa tay ôm lấy eo tôi. Chúng tôi bỗng dưng không ai bảo ai cùng im lặng, như tận hưởng trọn vẹn toàn bộ khoảnh khắc được…bên nhau! Mãi lâu sau căn phòng mới vang lên tiếng nói, Tú Giang là người lên tiếng trước: _Tiểu Minh…cậu với Hạo Du… Nghe thấy hai chữ “Hạo Du”, tôi bỗng chột dạ. _Sao thế? _Hì, nãy Hạo Du có hỏi tớ là cậu sao rồi, còn khóc nữa không. Hai người…mối quan hệ giữa hai người…là thế nào thế? Ôi, nếu là bốn năm về trước, tôi sẽ nghĩ ngay là Tú Giang đang nghi ngờ tôi đang…qua lại với bạn trai cô ấy. Nhưng giờ Hạo Du với Tú Giang (chắc là) đã chia tay rồi, cô ấy hỏi tôi vậy là có ý gì nhỉ, hay chỉ tò mò thôi. Hay…cô ấy vẫn còn yêu Hạo Du nên mới hỏi thế??? Dù sao thì tôi cũng nên nói sự thật. _Ừm, bọn tớ…bạn bè thâ…, bạn bè. – hai chữ “thân thiết” chưa kịp thoát ra khỏi miệng đã bị tôi…nuốt lại. Tốt nhất là bạn bè, không cần thân thiết gì hết >..<.
Có lẽ vì ngày nào cũng như ngày nào, giọng tôi kể cho Tú Giang nghe có vẻ…không háo hức như lúc nói về mối quan hệ với Hạo Du! Không biết cô ấy có nhận ra không.
_Vậy à, tớ cũng thấy, Đình Phong yêu cậu thật! Cậu có thật sự hạnh phúc bên anh ấy không?
_Tất nhiên rồi – nghe Tú Giang nói, tôi không khỏi ngạc nhiên – cậu hỏi lạ thật. Đình Phong có lẽ là người con trai tuyệt vời nhất trên thế gian này, sao tớ lại không thật sự cảm thấy hạnh phúc khi ở bên anh ấy được chứ, quá hạnh phúc là đằng khác.
_Hì, cậu đừng nghĩ tớ hỏi kì cục nha, chỉ là…
Câu nói ngập ngừng của Tú Giang khiến tôi gần như hiểu ra tất cả, cô ấy định nói về Hạo Du, về chuyện bốn năm trước đây mà. Có lẽ cũng như Hạo Du, cô ấy nghĩ tôi chọn Đình Phong là vì có “chuyện gì đó” xảy ra sao, mà do bất đắc dĩ lắm tôi mới phải làm vậy?
Tôi công nhận là cho đến khi đồng ý làm người yêu Đình Phong, tôi vẫn còn vương vấn Hạo Du nhưng đến giờ, tôi…tôi thật sự…yêu Đình Phong, chỉ yêu, mình anh ấy thôi…
Tôi vẫn giả vờ như không biết, nói:
_Chỉ là sao chứ?
_À, không…
Tú Giang lại một lần nữa nói lấp lửng. Cô ấy thật không giống…cô ấy chút nào. Ý tôi là Tú Giang xưa nay vốn là người nghĩ gì nói đấy, thẳng thắn bày tỏ quan điểm chứ không phải kiểu người nói rồi lại thôi, nửa vời như thế. Điều đấy làm tôi không quen cho lắm.
_Có gì cậu cứ nói đi Tú Giang, cậu thế này…tớ không quen.
Rồi Tú Giang im lặng một vài phút mới cất tiếng:
_Cậu biết chuyện Hạo Du còn yêu cậu đúng không?
Rồi Tú Giang im lặng một vài phút mới cất tiếng:
_Cậu biết chuyện Hạo Du còn yêu cậu đúng không?
Ôi, Tú Giang lần này hỏi thẳng quá lại làm tôi…lo lo.
_Ừm, tớ…