Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3055 lượt.

anh nồng bốc lên hòa với mùi của nước mắt. Một thứ mùi ghê tởm!
_Tiểu Minh, có anh đây, em đừng sợ, có anh ở bên em đây, hiểu không, em không có một mình, còn có anh nữa, đừng sợ.
Hạo Du dịu dàng vuốt nhẹ những sợi tóc đen như tơ của Tiểu Minh, âu yếm nói vào tai cô mà nước mắt cũng chảy ra. Tuy là Tiểu Minh nói cái gì Hạo Du chỉ hiểu được một nửa nhưng nỗi đau của cô thì như truyền trọn vẹn sang cậu. Trái tim cậu như có muối xát.
_Đừng sợ nhé, ngủ đi em, ngủ đi, khi em tỉnh dậy mọi chuyện sẽ ổn, tất cả sẽ ổn thôi, có anh rồi, em ngủ đi. Em mệt lắm rồi phải không?
Hạo Du vẫn hết sức dịu dàng nói. Giọng cậu run run thấm đẫm niềm đau và nước mắt. Tiểu Minh ôm Hạo Du rưng rức khóc, hồi lâu cũng chìm vào trong giấc mộng. Vô lực dựa vào bờ ngực vững chãi và ấm áp của Hạo Du, cô cảm thấy mình kiệt sức. Mệt mỏi quá.
Hạo Du, mọi chuyện xin nhờ ở anh.
* * * * * *
Đình Phong được chuyển vào phòng hồi sức đã được hơn ba tiếng đồng hồ, anh vẫn nằm bất động trên giường chưa tỉnh lại. Đôi mắt nâu nhắm nghiền bên dưới bờ mi cong vút, làn da rám nắng hơi nhợt nhạt, Đình Phong ngủ trông có vẻ mệt mỏi. Trên đầu anh quấn băng trắng.
Hạo Du khẽ lau mồ hôi trên trán cho Tiểu Minh, kéo chăn lên đến cổ cho cô rồi nhẹ bước sang bên giường Đình Phong đang nằm. Cậu ngồi xuống ghế, cũng cầm cái khăn làm tương tự như với Tiểu Minh – lau mồ hôi cho anh. Lau xong, Hạo Du cứ ngồi nhìn Đình Phong ngủ mà không định đứng dậy.
Hạo Du nhìn vào cái băng trắng quấn quanh đầu Đình Phong, bên phải đầu vẫn còn đỏ đỏ màu máu mà khẽ thở dài. À không, khẽ thở phào. Đình Phong thế là không sao rồi, cậu có thể yên tâm được. Thật sự lúc nghe bác sĩ nói trên đầu Đình Phong chỉ có một vết rách ba centimet đã được khâu và kết quả chụp CT cho thấy không có gì đáng lo ngại, Đình Phong sẽ mau chóng tỉnh lại, Hạo Du đã chắp tay cảm tạ trời đất và còn thấy rất vui mừng. Từ lúc Đình Phong được đưa vào đây, Hạo Du làm hồ sơ nhập viện cho anh xong vẫn luôn ở lại trong phòng này, chăm sóc cho cả hai người.
_Thật may quá.
Hạo Du như tự thì thầm với bản thân, không biết đã bao nhiêu lần cậu nói câu đó nhưng lại để mình mình nghe thấy. Hạo Du thật không dám tưởng tượng, nếu Đình Phong có chuyện gì xảy ra, chẳng hạn như không qua khỏi thì Tiểu Minh sẽ ra sao nữa. Chỉ lúc Đình Phong ở trong phòng cấp cứu, Tiểu Minh ở ngoài đã sợ hãi đến mức đấy rồi… Nghĩ đến đây Hạo Du lại thở phào. Nói thật chứ Hạo Du đâu có ưa gì Đình Phong, thậm chí còn là căm ghét, nhưng cậu khâm phục Đình Phong, khâm phục tình yêu anh ta dành cho Tiểu Minh, một tình yêu quá to lớn và vĩ đại. Chuyện xảy ra hôm nay cậu thật sự phải cảm ơn Đình Phong rất nhiều, mặc dù… Mặc dù việc Đình Phong bảo vệ Tiểu Minh là lẽ đương nhiên. Nhưng Tiểu Minh là người Hạo Du yêu mà, có lẽ lời cảm ơn này cậu nên để trong lòng thì hơn.
Hạo Du nghĩ đến đây rồi bỗng đứng dậy, cậu nhìn Đình Phong thêm một lần và lại bước sang lên giường Tiểu Minh. Cô vẫn ngủ say, có lẽ do mệt mỏi và căng thẳng quá. Mấy hôm vì chuyện bị lừa dối, Tiểu Minh cũng đâu có lúc nào được thoải mái, giờ lại thêm chuyện này.
Hạo Du ánh mắt đầy thương cảm cứ hướng vào Tiểu Minh mãi. Cậu ngồi cạnh khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô mà nhẹ nhàng vuốt ve, cố không để làm cho Tiểu Minh thức giấc. Trong đầu cậu bỗng hiện ra những kỉ niệm ngọt ngào và thân thương thuở nào. Nhưng chỉ còn là kỉ niệm mà thôi, kỉ niệm càng đẹp thì lại càng làm nỗi đau thêm day dẳng, thêm ám ảnh cậu, những nỗi đau mãi chẳng thể nào tan biến.
Có lẽ quá khứ thì chẳng thể thành hiện tại lần thứ hai.
Hạo Du nghĩ.
Tiểu Minh vẫn là chọn Đình Phong, quyết định năm xưa vẫn không có gì thay đổi. Mà đối với những gì Đình Phong làm cho Tiểu Minh, Hạo Du nếu là cô thì dù thế nào cũng sẽ không bỏ anh đâu. Thật đấy!
Tuy là nghe mới đau lòng làm sao.
_Ư…Phong…Phong Phong…ư…ư…
_Tiểu Minh!
Hạo Du thấy Tiểu mở mắt ra đã gọi tên Đình Phong, trong lòng không khỏi nổi lên đau đớn cùng ghen tị, nhưng cậu không được ích kỉ như thế trong lúc này. Cậu phải vui mừng khi cô đã tỉnh mới đúng.
_Tiểu Minh, em tỉnh rồi sao, em thấy trong người thế nào?
_Hạo Du? – Tiểu Minh mới đầu không thể nghĩ được vì sao Hạo Du lại ở đây vài giây sau mới nhớ ra – Hạo Du, em…em không sao hết. Em ngủ bao lâu rồi anh, Phong…Đình Phong đâu rồi anh? Anh ấy sao rồi?
_Ừ, Đình Phong…
_Phong Phong!
Hạo Du chưa nói hết câu, Tiểu Minh đã nhìn thấy Đình Phong đang nằm bên giường kia. Mắt Tiểu Minh bỗng chốc ngập tràn nước, cô muốn chạy ngay sang bên kia nhưng sao chân tay cô cứ mềm nhũn ra, không sao bước xuống giường được.
Hạo Du thấy Tiểu Minh như vậy liền vội vàng đứng lên đỡ lấy người cô, miệng phát ra những âm thanh hết sức êm dịu:
_Để anh đỡ em, em hãy còn mệt mà.
Đến lúc được Hạo Du đặt ngồi xuống ghế, Tiểu Minh nước mắt hai bên đã tràn ra khắp khuôn mặt. Cô đưa tay chạm vào má Đình Phong mà nước mắt cứ rơi lã chã. Sợ rớt xuống mặt Đình Phong, Tiểu Minh vội lau đi, cô quay sang Hạo Du, hỏi:
_Anh ấy sao rồi anh, Đình Phong… Bác sĩ nói g


pacman, rainbows, and roller s