XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3061 lượt.

chết à” sao, nực cười.
Rồi nghe thấy tên kia cười man rợ:
_Một mình mà dám đấu với bốn người sao? _Có nữa thì gọi đi, bao nhiêu Đình Phong đây cũng chấp hết.
Đình Phong vừa nói dứt lời, Tiểu Minh đã đưa nốt một tay xuống nắm lấy tay Đình Phong, lí nhí giọng lo sợ gọi tên anh. Đình Phong biết Tiểu Minh lo, nhưng anh không thể để yên cho cái “lũ” này được, riêng cái chuyện tên kia gọi người con gái anh yêu là “gái đứng đường”, Đình Phong đã cảm thấy cú đấm kia là “món quà đáp lễ” quá nhẹ nhàng rồi.
Nhưng lạ chưa kìa, Đình Phong của chúng ta đang cảm thấy lo lắng! Vì sao vậy nhỉ, vì đấm tên kia xong tay anh bỗng đau quá, lúc này Đình Phong mới nhớ ra nó đang bị thương, điều đó khiến anh thấy lo, mình anh thì không sao, nhưng còn Tiểu Minh…, anh sợ với bàn tay phải bị thương thế này anh có thể vừa đánh bọn chúng vừa bảo vệ cô được không.
Lén đưa mắt nhìn Tiểu Minh đang sợ sệt nấp sau lưng mình rồi nhìn xuống tay mình, Đình Phong không kìm được **** thề một tiếng trong đầu, cái tay chết tiệt, mới thế mà đã chảy máu rồi, còn đánh đấm gì được nữa. Nhưng tuy là như thế, Đình Phong vẫn giương mắt thách thức nhìn bọn kia, không thể để chúng biết anh đang lo lắng được.
_Xông vào cho nó một trận hết khua môi múa mép đi.
Thế rồi sau tiếng hét của tên cầm đầu, cả ba tên kia đồng loạt lao vào, bọn chúng tự tin là với bốn người, Đình Phong không thể đánh được hết nên rất hung hăng và háu chiến, lại thêm có hơi men. Đình Phong không muốn cũng phải rời tay Tiểu Minh ra mà “nhập trận” sau khi để lại cho cô một cái nhìn trấn an đầy ấm áp. Tuy tay phải đang bị thương, Đình Phong vẫn tự tin mình có thể “xử lí” hết chúng nó, đến cái thằng cầm đầu còn bị anh đánh cho chảy máu miệng, mấy tên này có lẽ chỉ cần vài ba cú đấm là khỏi đứng dậy được rồi.
Đình Phong nhếch miệng cười, anh nhanh nhẹn lách người tránh cú đấm của một tên lao đến trước rồi xoay người vừa cho tên đó một cú đá vào bụng vừa tránh tên phía sau đánh lén.
“Hự”
Một tên ngã xuống, quằn quại trên đường sau cú đá mạnh mẽ của Đình Phong. Rồi đến tên thứ hai lĩnh ngay một cùi chỏ vào lưng cũng “hự” một tiếng rồi ngã gập người xuống đất. Có lẽ sau hôm nay – nếu hắn còn sống sót mà trở về – sẽ phải mất cả tuần mới có thể đi lại bình thường được mất.
Đình Phong khinh thường nhìn tên thứ ba đang lo lắng cho số phận mình mà không dám bước lên, hắn liên tục nhìn về phía tên cầm đầu rồi lại nhìn Đình Phong, rõ là trong mắt đầy sự sợ hãi mà. Như vậy mà cũng đòi đi đánh nhau nữa, còn đòi “cho anh một trận hết khua môi múa mép” nữa kia, có phải là suy nghĩ quá đơn giản không vậy.
_Nhanh lên nào, để người khác phải chờ lâu quá rồi đấy, nếu muốn rút lui thì bây giờ vẫn còn kịp.
Đình Phong nói rồi lại thấy tên kia có vẻ còn lo sợ hơn nữa, chân đứng còn không vững nữa luôn, tên đó làm Đình Phong thấy buồn cười quá mà không được cười, thật là…
_Còn đợi gì nữa thế?
Đình Phong cười nửa miệng, như đùa nhưng ánh mắt lại vô cùng đáng sợ. Tên đó sợ hãi nhìn tên cầm đầu, trong đầu hẳn nghĩ, nếu xông lên thì cũng chết, không xông lên cũng chết, dù thế nào thì vẫn phải…lên. Nghĩ rồi, tuy chân đứng còn không vững, hắn vẫn rất hùng hổ lao đến, còn hét toáng lên, bộ dạng trông đến là buồn cười. Và chưa đầy hai phút…
“Bịch”
Tiếng thân người đổ xuống đất vang lên chỉ sau một cái đạp chân của Đình Phong. Anh tránh sử dụng tay hết sức có thể, dù sao thì giờ cũng có thể yên tâm một chút, giờ chỉ còn lại tên cầm đầu. Đình Phong chậm rãi bước đến, nhướn mày thách thức tên cuối cùng. Hắn ta có vẻ vẫn ung dung lắm, nãy bị anh đấm bất ngờ không phòng bị, có thể cũng là một đối thủ đáng gờm chăng, Đình Phong nghĩ.
Nhưng Đình Phong muốn giải quyết sớm nên chủ động lao đến đánh trước, một cú đấm thăm dò, khá mạnh. Hắn tránh được và cũng đánh trả. Tên này coi bộ cũng khá khẩm hơn mấy tên tép riu kia, tiếp tục mấy chiêu sau hắn đều đỡ được hết. Đình Phong bỗng lại thấy lo lo rồi, tay anh lại bắt đầu rỉ máu.
“Hự”
Là tiếng kêu của tên kia, không phải Đình Phong. Thế chứ, tay trái của anh tuy không phải tay thuận nhưng cũng không phải là chưa làm quen với việc đánh đấm bao giờ. Tên kia lại không lường được Đình Phong có thể sử dụng tay trái nên đã không né được. Đình Phong đắc chí cười, lúc hắn đang ôm bụng quyết định kết thúc nhanh chóng bằng một cú cùi chỏ nữa.
Nhưng Đình Phong chưa kịp xuống tay, tiếng tên đó hét lên lại làm tay anh khựng ngay lại giữa không trung.
_Giữ lấy con nhỏ đó.
Đình Phong vội vàng quay sang thì đã thấy hai trong ba tên đã đứng dậy được và đang theo lời tên cầm đầu lao đến định bắt giữ Tiểu Minh ngơ ngác sợ hãi một mình đứng đó. Tự mắng mình chủ quan, Đình Phong quay người lao ngay đến chỗ Tiểu Minh mà không một chút phòng bị phía sau lưng. Đối với anh, bảo vệ Tiểu Minh là việc quan trọng số một.
“Bốp”
Tiếng va đập rất mạnh bỗng vang lên như xé toạc không khí. Đình Phong lại khựng người lại một lần nữa, nhưng lần này là không thể di chuyển được. Có vật gì đó vừa đập vào đầu anh, một vật gì đó rất cứng.
_Ch…chạ…