Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3059 lượt.
ì hả anh?
_Không có gì đáng lo hết, Đình Phong chỉ bị một vết rách dài ba centimet phía trên tai phải khoảng hai centimet, phải khâu. Ngoài ra kết quả chụp CT cũng không thấy có gì nghiêm trọng, chúng ta chỉ phải chờ xem bao giờ Đình Phong tỉnh thôi. Vậy là cũng có thể coi là tạm ổn, em đừng lo lắng quá, Tiểu Minh, sẽ không sao đâu.
Hạo Du dịu giọng nói trấn an Tiểu Minh, tức thì thấy đôi lông mày cô giãn ra được một chút.
Tiểu Minh nhí lí nói, vẫn nhìn vào Hạo Du:
_Vâng, vậy thì đỡ lo… Cám ơn anh, Hạo Du.
Tiểu Minh nhớ đến chuyện ở bên ngoài phòng cấp cứu, Hạo Du đã động viên cô thế nào và cô còn thiếp đi trong phòng anh nữa. Lúc đó cô thật sự rất sợ, có một mình cô ở đó, cô phải gồng mình lên để không bị nỗi sợ hãi lấn áp. Khi mới vào đến viện, y tá nhìn cái áo đẫm máu của Tiểu Minh bảo cô hãy đi khám và nghỉ ngơi nhưng cô không dám (không nỡ), sợ không có ai ở bên ngoài chờ Đình Phong.
Thế nên lúc Hạo Du đến và cho cô một chỗ dựa, Tiểu Minh đã yên tâm mà ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Cô thật rất cảm kích.
_À, mà sao anh lại biết mà đến đây, Hạo Du? – Tiểu Minh lên tiếng thắc mắc, lúc Đình Phong bị thương phải đi viện là vào nửa đêm nên cô thậm chí còn không báo với bố mẹ Đình Phong sợ hai bác lo.
_Hử? Em gọi cho anh mà, nghe em nói tên bệnh viện xong anh liền đến ngay.
_Hử? Em gọi cho anh mà, nghe em nói tên bệnh viện xong anh liền đến ngay.
_Em? Là em gọi sao?
Tiểu Minh không khỏi ngạc nhiên mà hỏi lại ngay. Là cô gọi cho Hạo Du sao, sao cô lại không nhớ một chút gì hết, là lúc nào?
Tiểu Minh cứ mải miết suy nghĩ rồi đột nhiên nhớ ra chuyện lúc đó.
_Phong Phong, mở mắt ra đi anh, Phong Phong à, anh ơi, anh ơi, huhu…
_Ai…ai cứu với, cứu với, Phong Phong…ai cứu Phong Phong với…
Trong đêm khuya thanh vắng, tiếng Tiểu Minh khóc nghe thật não nề và thê lương. Nước mắt trào ra ướt đẫm cả khuôn mặt, cô cứ ôm lấy Đình Phong mà khóc, một tay che lấy vết thương trên đầu anh cho máu ngừng chảy. Lúc này Tiểu Minh đã gọi cấp cứu nhưng vẫn chưa thấy cái xe nào được cử đến cả. Máu của Đình Phong đã làm ướt cả áo Tiểu Minh rồi. Anh thì mắt vẫn cứ nhắm nghiền.
Tiểu Minh sợ lắm, người cô cứ run rẩy cật lực, nước mắt chảy vào miệng đắng ngắt. Tiếng than khóc ngày càng nhỏ và yếu ớt, Tiểu Minh kiệt sức nhìn sang Đình Phong rồi nhìn vào chiếc điện thoại để trên tay. Cô cố đỡ Đình Phong nằm ngay ngắn dựa vào mình, đưa bàn tay cũng toàn máu ra bấm bấm điện thoại. Một loạt chữ số hiện ra trên màn hình theo từng chuyển động của cô, Tiểu Minh cũng không biết mình gọi cho ai nữa, trong lúc hoảng loạn, cô chỉ biết viết ra dãy số mà cô nhớ nhất trong đầu, sau đó ấn nút gọi.
_Làm ơn, cứu với, huhu, Phong Phong…cứu anh ấy với…
Đầu dây bên kia còn chưa nhấc máy mà Tiểu Minh đã nói rồi, cô vừa nói vừa khóc, giọng khản đặc, trong máy vẫn nghe thấy tiếng “tút…tút…” đều đặn.
Tiểu Minh dường như không nhận ra điều đó, cô lại tiếp tục gào lên thảm thiết:
_Cứu với, huhu, ai cứu với…
Nước mắt làm cái nhìn của Tiểu Minh trở nên mờ mịt. Từ xa bỗng có ánh đèn từ một vật gì đó đang di chuyển đến gần cô , Tiểu Minh nheo nheo mắt nhìn, rồi mới nhận ra đó là một chiếc xe cứu thương.
Đình Phong nhanh chóng được đưa lên xe, Tiểu Minh cũng lên theo.
Chiếc điện thoại vẫn tiếp tục tự động gọi lại, lúc này người ở đầu dây bên kia mới cất giọng khá sốt sắng:
_Tiểu Minh? Đêm thế này gọi anh có việc gì thế?
_Tiểu Minh?
Hạo Du lo lắng gọi lớn. Tiểu Minh lúc này đã ở trên xe cứu thương, cô vẫn cứ ngồi bên cạnh nắm tay Đình Phong mà khóc. Bỗng nghe thấy tiếng ai gọi tên mình trong điện thoại, Tiểu Minh theo phản xạ cầm lấy cái máy, lại tiếp tục khóc:
_Phong Phong…Phong Phong…
_Đình Phong làm sao? – Hạo Du nghe “Phong Phong” không muốn quan tâm chút nào nhưng nhận ra được Tiểu Minh đang khóc cũng khá lo, là lo cho cô, không phải Đình Phong.
_Bệnh viện Y…bệnh viện Y…
Tiểu Minh nói đến đây rồi bỗng ngắt máy. Hạo Du gọi lại mấy lượt mà đều không liên lạc được.
_Tiểu Minh, em sao mà tự nhiên lại ngồi thừ ra thế, em mệt à?
Hạo Du bỗng thấy Tiểu Minh ngồi bất động mà không nói gì liền hỏi, sốt sắng. Hai bên lông mày cậu nhíu lại.
Tiểu Minh nghe Hạo Du hỏi như thoát ra khỏi cơn mơ, cô quay sang cậu, khẽ lắc đầu:
_Dạ không sao.
_Ừ. Hm…mm…lúc anh tìm thấy em ngồi trước cửa phòng cấp cứu, em có vẻ rất sợ hãi. Giờ không sao rồi chứ?
_Dạ vâng, không sao rồi ạ.
Tiểu Minh lại vì câu nói của Hạo Du mà suy nghĩ, thật sự khi đó cô gần như không còn kiểm soát nổi mình nữa, chỉ biết khóc và khóc, lúc đó trong đầu cô chỉ duy nhất có một ý nghĩ: phải cứu Phong Phong. Lúc gọi cấp cứu, cô còn chẳng nhớ nổi mình thế nào nữa, hình như cũng vừa khóc vừa gọi, mãi mới nói ra được địa chỉ. Thật là…lúc phải cần tỉnh táo thì cô chẳng làm sao mà giữ được, cứ sợ hãi khóc lóc. Giờ Tiểu Minh mới thấy mình thật yếu đuối và vô dụng làm sao.
Mà không hiểu sao khi đó cô lại nhớ nổi số Hạo Du mà gọi nữa. Trong cái lúc bị sự hoảng loạn vây chặt lấy ấy, dòng số duy nhất mà Tiểu Minh nhớ được lại