XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2757 lượt.

đeo cái tạp dề này vào, găng tay anh để bên cạnh kia kìa. Tôi răm rắp làm theo lời anh, anh cứ như một đầu bếp thực thụ ý, nhìn oai quá đi, có cả mũ kìa.
_Anh, sao em không có mũ. Tôi vừa xắt bơ vừa hỏi anh.
_Thì anh là bếp trưởng, em là phụ bếp.
_Ớ…ứ, em thích làm bếp trưởng giống anh cơ. – tôi nũng nịu.
_Ừ, được rồi đây, bếp trưởng nhé… Nói rồi anh đội mũ lên đầu tôi rồi còn lè lưỡi trêu tôi nữa cơ. Ôi, nhìn anh, đẹp, kinh khủng >_.<
Sau hồi “thử nghiệm”, tôi đưa luôn cho Đình Phong rồi chạy sang bên anh. Anh đổ bơ vào hỗn hợp trứng–đường–bột mì kia cùng với bột ca cao. Lại khuấy đều lên, nhìn mà…chóng cả mặt @.@.
_Sao anh khuấy nhẹ tay thế, thế thì bao giờ mới được.
_Hì, nếu em làm mạnh tay thì khi làm bánh sẽ cứng, hiểu chưa.
Tôi nhìn anh, ánh mắt rất ngưỡng mộ. Đình Phong cái gì cũng hiểu biết hết á, anh giỏi thật là giỏi luôn. Tôi gật gù nhìn anh làm, thích lắm, muốn phụ giúp một tay nhưng chờ mãi chẳng thấy anh nhờ tôi việc gì. Tôi đứng ỉu xìu luôn vì chán.
_Vịt con, sao thiếu tinh thần thế. – Đình Phong quay ra nhìn tôi, cười cười, chắc tay anh đang làm nên không đưa lên xoa đầu tôi được.
_Em chán. Anh cứ làm một mình. – tôi xị mặt.
_Hì, được rồi, em vào kia lấy một cái khuôn em thích rồi mang ra đây cho anh. Có hai cái ở đó đấy.
Nghe Đình Phong nói, tôi hào hứng chạy vào ngay, rất hăng hái. Ở đây có một khuôn tròn và một khuôn hình trái tim. Tất nhiên là tôi chọn cái trái tim rồi. Nhanh nhảu mang ra cho anh, tôi cười rất tươi:
_Anh ơi, anh làm bánh nhiều lắm rồi à.
_Cũng vài lần thôi – nói rồi anh quay ra nhìn tôi cười, tay vẫn đang đổ “đống” bột vào khuôn – xong phần vỏ rồi, bây giờ anh em mình sẽ cho nó vào lò nướng nhé.
Tôi đi vội theo chân anh rồi chăm chú nhìn anh để khuôn bánh vào lò. Anh bảo trong lúc chờ bánh chín (30 – 35 phút) thì tôi và anh có thể nghỉ ngơi^^. Đợi anh cất chậu nước xong đi ra, tôi liền đưa túi quà cho anh, cười tươi rói:
_Anh, quà của anh nè.
_Gì cơ, tặng anh hả? – anh hớn hở cầm lấy túi quà tôi đưa.
_Anh mở ra đi.
Tôi mỉm cười rồi nhìn anh háo hức lấy đôi găng tay ra. Có vẻ như anh thích nó lắm, cứ cười suốt thôi. Mà anh cười, lại trông vô cùng hạnh phúc, vì trong mắt như có hàng vạn những tia sáng lấp lánh vậy, làm cho khuôn mặt anh lại càng trở nên đẹp hơn.
Không biết…lúc tôi tặng Hạo Du có như vậy không nhỉ? Có lẽ…là không rồi, haiz.
_Vịt con, sao thế, sao em lại thở dài? – anh xua tay trước mặt tôi làm tôi chợt tỉnh.
_À không. Anh đeo thử đi anh. Em xem có đẹp không nào.
Đình Phong quay ra nhìn tôi, cười rạng rỡ. Anh đeo thử ngay đôi găng tay vào, cẩn thận, nhẹ nhàng, rồi lại quay ra nhìn tôi, cười rạng rỡ.
Tôi cũng cười:
_Hì, hợp với anh lắm.
_Thật hả. Đây…là nhân dịp gì thế? – anh mân mê đôi găng tay, hỏi tôi.
_À, nhân…một ngày đi chơi với anh, hì hì.
_Cám…cám ơn em nhiều lắm…
Xem anh kìa, cảm động đến không nói thành lời luôn nữa. Tôi cứ thấy anh nhìn vào đôi găng tay đầy…âu yếm. Lại đeo suốt, không chịu tháo ra nữa. Anh thích nó đến vậy sao.
_Đình Phong, anh thích găng tay đến thế à.
Tôi gõ gõ vào vai anh.
Rồi anh quay sang tôi. Khuôn mặt bỗng dưng không còn rạng rỡ, lại còn có phần ủ rũ. Sốt sắng, tôi hỏi ngay:
_Ơ, Đình Phong, sao thế. Anh không thích kiểu này à?
Anh chỉ lắc đầu, hồi lâu mới nới. Giọng anh nghe rất xúc động:
_Không…tại…chẳng mấy khi được nhận quà…nên…
Tôi nhìn anh. Vốn định hỏi vào những dịp như sinh nhật, giáng sinh…thì sao, nhưng tôi lại thôi. Chắc là tại bố mẹ anh…Có lẽ, họ chỉ đưa anh tiền rồi thôi. Anh…quả thực là một đứa trẻ thiệt thòi
_Hì, vậy thì lần sau, chẳng cần dịp gì, em cũng sẽ mua quà tặng anh, nhé.


_Cám ơn em nhiều lắm.
Đình Phong vừa nhìn tôi vừa nói, mắt sáng như sao đêm vậy. Những niềm vui của anh đúng là nhỏ bé làm sao. Nghe được tặng quà mà vui đến như vậy, vậy thì tôi cũng sẽ cố gắng làm anh vui thật nhiều. Tôi hứa đấy.
Ngồi với tôi một lúc, Đình Phong nhìn đồng hồ rồi đứng dậy. Anh bảo bánh chắc chín rồi nên tôi theo anh luôn vào. Anh đeo găng tay làm bếp rồi “bắc” cái bánh ra. Ôi, thơm và nhìn ngon quá chừng. Anh để nó nguội rồi kéo bánh để lên một tấm giấy lót rất lớn và bảo tôi cùng làm “áo” cho bánh với anh, tức là lớp kem phủ bánh ý mà. Tôi nhìn anh chăm chú, anh làm trông rất thành thạo, hihi.
_Vịt con, em cho miếng socola vào cái xoong nhỏ kia rồi đun nhỏ lửa cho socola chảy ra giúp anh. Anh sẽ mặc áo vào cho vỏ bánh trước, hì hì. Tôi gật đầu liền rồi làm theo anh chỉ, không quên ngó sang anh. Anh đang phết kem cho bánh, nhìn nó bây giờ hấp dẫn lắm rồi đó. Chờ một lúc, anh mới lấy socola tôi đun, nhúng từng quả dâu vào đó rồi để lên mặt bánh. Ôi, nhìn cái bánh yêu quá đi cơ, chắc không nỡ ăn mất, hic. Tôi chạy qua chạy lại chờ anh trang trí xong. Anh bảo trời lạnh nên không cần cho vào tủ lạnh mà có thể ăn luôn. Cuối cùng thì anh cũng bê cái bánh ra “trình” trước mặt tôi, nhìn ngon chết mất >_<
_Vịt ngốc, đây là quà cho em đó. Nào, em ăn thử đi.
Vừa nói anh vừa cắt cho tôi một miếng bá