Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342749

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2749 lượt.

ờ đưa về thì sao lại phải giấu?
Ôi, loạn hết cả lên rồi, đau đầu quá. Tâm trí đâu mà làm bài kiểm tra ngày mai đây, haizzzzzz………….
10.15 p.m
Sau một hồi vật vã (nói quá) thì tôi cũng dọn dẹp xong cái bếp và rửa hết đống bát đĩa xoong thìa… Thực ra thì cũng không đến nỗi vất vả cho lắm, tại bây giờ tôi cũng quen với những việc ấy rồi mà, nhưng mà tại rửa không có nước nóng, cảm giác “được” ngâm tay trong nước lạnh mới thực “thú vị” làm sao TT_TT. Nhưng mà thôi, cũng không nên kêu ca gì, tôi là tự nguyện muốn giúp Đình Phong mà, nếu để anh ấy rửa thì còn tội hơn, haiz.
Úp nốt cái bát cuối cùng lên, lau khô tay sạch sẽ tôi mới tung tẩy đi ra ngoài, đã muộn lắm rồi đây, gần mười rưỡi rồi. Thôi chết, tôi đi cả ngày mà chẳng nói gì với Hạo Du, điện thoại tôi vẫn hết pin, bây giờ bật còn không lên đây. Hic, dạo này Hạo Du có thay đổi chút khéo lại giận tôi thì chết TT_TT.
Vội đi ra ngoài, tôi đang định lên tiếng gọi mới nhớ ra là Đình Phong đang nằm trên giường, lúc nãy tôi ngó ra thấy anh đã ngủ thiếp đi rồi. Chắc anh mệt lắm, nhưng tôi cũng không thể về mà không bảo gì với anh được.
Lay nhẹ người anh, tôi gọi nhỏ:
_Đình Phong, em phải về thôi, muộn lắm rồi…
Nghe thấy tôi gọi, anh tỉnh ngay, giọng vẫn ngái ngủ:
_Vịt con, em phải về rồi à?
_Vâng ạ, mười rưỡi rồi, em phải về thôi, hì.
_Vậy để anh đưa em về, muộn thế rồi.
_Ơ, không cần đâu ạ, em đi xe được rồi. Anh vẫn mệt thì cứ nghỉ đi.
_Thôi, không sao mà, đưa em về một tí, để em tự đi tối thế này rồi anh có nằm ở nhà cũng không yên tâm được.
Đình Phong nói rồi ngồi dậy luôn, không chờ tôi nói gì thêm đã đi thẳng vào nhà. Một lúc sau anh mới đi ra, kín mít từ đầu đến chân.
_Đi thôi nào vịt con, em đã cầm bánh chưa?
_A, ừ nhỉ…
May có Đình Phong nhắc, hic, tí thì tôi quên luôn cả bánh cả găng tay cho anh Hạo Du. Lật đật chạy ra vào lấy, tôi mới giục anh đi về nhanh. Ngoài trời lúc này tối om, gió thổi lạnh buốt khiến tôi thấy hơi gai người. Chờ Đình Phong lấy xe mới kinh khủng làm sao, tôi đứng mà người cứ run lên bần bật. Ngồi sau anh, tôi cứ phải ôm chặt lấy anh rồi đút tay vào túi áo anh. Đeo găng mà không thấy đỡ buốt tí nào. May là Đình Phong còn đi chậm chậm đấy.
Đi về đến trước cửa nhà, tôi vẫy chào Đình Phong, dặn anh ấy đi cẩn thận rồi mới vào. Người tê cứng đi vì lạnh.
“Cạch”
Mở nhẹ cửa, tôi rón rén đi vào. Đèn chưa tắt chứng tỏ Hạo Du vẫn chưa đi ngủ. Mà mai thi học kì, khéo anh ấy đang học, mà tôi thì vẫn chưa ôn gì, hic hic, lười biếng quá đi. Tháo giày, tôi định chạy một mạch lên phòng luôn cho khỏi rét thì chợt lại nhìn thấy Hạo Du đang nằm trên sofa. Lại gần anh, tôi mới biết là anh đang ngủ. Lạ thật, tivi không bật sao anh lại nằm ngủ ở đây, không lẽ…anh chờ tôi về? Chắc không phải rồi =.=
_Anh ơi – tôi lay nhẹ người anh – dậy đi, sao lại nằm đây.
Vừa lay đến lần thứ hai, Hạo Du đã bật dậy, nhìn tôi chằm chằm rồi bỗng…quát tôi:
_Cô đi đâu cả ngày thế hả, có biết là tôi gọi cho cô bao nhiêu cuộc rồi không hả?
_Dạ, hic, em xin lỗi, em cũng định gọi cho anh rồi, nhưng máy em hết pin nên…
_Hết pin thì cũng phải mượn máy ai mà gọi về chứ, có biết là tôi tưởng cô bị bắt cóc mất rồi không. Chơi gì cũng phải biết giờ mà về chứ.
Hic, Hạo Du mắng tôi cứ như…bố tôi vậy. Tôi nghe anh chỉ biết cúi gằm mặt, trong đầu chỉ dám nghĩ thầm bình thường Hạo Du vẫn đi đến đêm mới về, có lần lại còn không về, tôi có trách mắng gì anh đâu cơ chứ, hic. Thế mà tôi đi về sớm thế này đã bị nói rồi TT_TT
Mà, không lẽ…Hạo Du vì lo cho tôi nên mới nổi giận như vậy???
_Hạo Du, anh…anh lo cho em sao?
_Chẳng lo à, không lo thì tôi ngồi đây chờ cô làm gì để đến nỗi ngủ quên mất. Biết mấy giờ rồi không, con gái ở ngoài đường giờ này không về nhà, nhỡ có chuyện gì xảy ra thì sao chứ hả?
Hạo Du nói giọng rất bực bội, anh ngồi phịch xuống ghế rồi quay mặt đi. Còn tôi thì hẳn là đang vui quá nên tim cứ đập rộn ràng cả. Tôi nhoẻn cười một cái rồi ngồi ngay xuống cạnh anh, cố lấy giọng ngon ngọt nhất có thể:
_Hì, em xin lỗi mà. Lần sau đi đâu em cũng nhớ gọi cho anh không để anh phải lo nữa
_Tốt nhất là nên như thế. – Hạo Du nói mà vẫn không thèm nhìn vào tôi
_Đừng vậy mà. Em có mua quà về cho anh đây nè.
Nói rồi tôi liền đưa cái túi quà ra cho anh. Nhưng Hạo Du không cầm lấy, cũng vẫn không nhìn tôi. Hic, không lẽ lo cho tôi nên anh giận tôi luôn hả.
_Hạo Du à, em đi chơi vẫn không quên mua quà cho anh đây này, anh nhận lấy đi mà.
Tôi vừa nói vừa đưa túi quà vào lòng anh. Hạo Du liếc nhìn nó một cái, rồi lại quay đi, không nói lời nào. Lần này, tôi cầm túi quà, đưa hẳn vào tay anh.
_Nhận đi mà.
_Haiz, đi chơi về muộn nên định chuộc lỗi đây hả. – Hạo Du vừa quay ra nhìn tôi vừa nói.
_Hì hì, anh mở ra xem đi anh.
Thấy Hạo Du đã chịu cầm nó. Tôi mới giục anh. Nhưng Hạo Du vẫn còn đang ngắm nghía cái túi chưa chịu lấy quà ra.
_Quà cho tôi hả?
_Vâng, hì, anh lấy ra xem đi.
_Ừ.
Hạo Du ậm ừ rồi mới đưa tay vào túi, nhẹ nhàng lấy đôi găng tay ra.
_Là găng tay hả?<


Disneyland 1972 Love the old s